Thứ 2 Ngày 20 Tháng 05 Năm 2019
BÊN LỀ SÂN CỎ

Thứ 5 ngày 02 tháng 05 năm 2019Lượt xem: 260

Tự sự United: Chris Eagles - Ngày mà tôi luôn giữ cảm giác trên chân

(Tự sự của Chris Eagles trên trang chủ manutd.com).

Eagles đã có những phút giây hồi tưởng lại sự nghiệp của mình kể từ khi 'bén duyên' với màu áo đỏ. Ảnh: Internet

Đầu tiên có vài điều tôi cần làm rõ.

Ngày đó vào Goodison Park, đó là lỗi của Albert Morgan.

Nhưng tôi sẽ chấp nhận điều đó.

Đối với tôi chỉ có 1 CLB duy nhất và đó luôn là Man United. Tôi đã luôn dõi theo CLB. Khi còn là một cậu nhóc, tôi nhớ rằng tôi đã dõi theo họ kể từ ngay đồng phục của Man United còn là màu vàng và xanh và Giggsy còn có mái tóc xoăn, dài và vẫn còn bộ ngực đầy lông lá. Nhà tài trợ CLB lúc đó là Sharp, với một vòng áo dây giày lớn quanh cổ. Sau đó họ còn in hình ảnh sân Old Trafford trên nền áo. Tôi đã ngồi đó ở nhà, xem những cầu thủ tuyệt vời này thi đấu trong những chiếc áo đó và nghĩ:

“Man United thật là tuyệt”.

Vậy nên khi Malcom Fidgeon tới xem tôi thi đấu, đó cũng chính là tuyển trạch viên đã phát hiện ra David Beckham, bạn có thể hiểu được cảm giác của tôi như thế nào. Tôi thực sự yêu thích điều đó. Tôi nhớ mọi thứ về khoảng thời gian tôi ở United, ngày đầu tiên ở Littleton Road và cả ngày đầu tiên ở Ashton tại trường Mersey. Tôi chuyển đến Sale để sống ghép với một gia đình và mọi người xung quanh đó đều hâm mộ United. Đó thực sự là một giấc mơ. Ngay cả bây giờ, khi tôi sống ở Hale, tôi vẫn qua thăm họ tuần một lần.

Fraizer Campbell cũng sống ở đó. Cậu ấy là bạn thân tôi. Fraizer vừa chuyển từ Hull về Crystal Palace nên chúng tôi gặp nhau nhiều hơn. Cả Danny Weber nữa. Rất nhiều đồng đội tôi đã từng sát cánh. Tôi đã khoác áo khá nhiều CLB khác trong sự nghiệp và tin rằng có một dấu ấn đặc biệt khi bạn đã từng khoác áo United. Thật là lạ khi bạn sẽ không bao giờ đánh mất tình bạn ở đây. Tất cả đều nhờ Sir Alex Ferguson và những điều ông ấy đã làm cho CLB. Đối với tôi, Sir Alex là chúa, ông ấy tạo ra mọi thứ. Ông ấy là người duy nhất, là người đỡ đầu cho mọi thứ. Một người đàn ông chân chính, ngay cả bây giờ khi đứng trước ông ấy, tôi luôn cảm thấy mình như là một đứa trẻ 14 tuổi. Một người đàn ông tuyệt vời nhưng cũng rất đáng sợ. Ông ấy thực sự là một ông chủ.

“Có sao không, con trai?”.

Tôi vẫn run sợ khi nghe những từ đó.

 Tôi không muốn điều này nghe thật đáng xấu hổ nhưng Sir Alex giống như là người cha của tôi ở Manchester. Bố của tôi đã đưa tôi đến United và là người chăm sóc cho tôi cho đến khi tôi có thể tự lập, nhưng Sir Alex đã luôn ở đó để trông chừng tôi. Ông ấy thường xuyên nói chuyện với bố mẹ tôi, và tôi nghĩ đó là lý do sao ông ấy lại quan tâm tới tôi khá nhiều.

Đôi khi lại là “thương cho roi, cho vọt”.

Thỉnh thoảng ông ấy đi qua và gõ đầu tôi một cái. Lúc đó tôi cứ tự hỏi sao ông ấy lại đánh tôi, nhưng tôi biết ông ấy yêu quý tôi. Điều đó thật đặc biệt.

Sir Alex thích những cầu thủ có bản sắc riêng và khi bạn thiếu đi điều đó thì ông ấy sẽ mắng vào mặt bạn. Ông ấy cũng thích những trận cầu sôi động và đương nhiên, chiến thắng. Sir Alex thích thú khi tôi cố gắng thử những điều ngu ngốc. Ông ấy là HLV duy nhất khuyến khích tôi làm những điều đó. Tôi ra sân và cố gắng thể hiện cá tính của mình, phần lớn HLV không thích điều đó. Tôi kiêu ngạo trên sân cỏ, nhưng đó là cách tôi làm công việc của mình. Đó là một tính cách cảu tôi. Hãy dẹp bỏ mọi thứ vớ vẩn đi và tôi muốn mọi người biết điều đó. Tôi không bao giờ quên nguồn gốc của mình, không bao giờ thay đổi cách chơi và nếu mọi người không thích như vậy thì tôi vẫn có thể ngẩng cao đầu.

Đó là cách tôi chơi bóng, ngay cả khi còn là một cậu bé ở United. Khi tôi ở câu lạc bộ, các tiêu chuẩn chỉ là một trò đùa. Mọi thứ đều rất đơn giản ở mọi cấp độ, những tinh túy nhất của cả đất nước đều ở đó. Nếu bạn là người giỏi nhất ở vị trí của bạn, bạn sẽ ở United.

Tinh thần xung quanh đội bóng là không thể tin được. Mọi người đều rất gần gũi, kể cả giữa đội trẻ và đội một. Đây là điều tôi luôn nói về khoảng thời gian ở United: Không có sự kiêu ngạo, bản ngã mà chỉ là những trò đùa. Những trò đùa ấy không ngừng mỗi ngày. Chúng tôi dán giày mọi người lên sàn, đặt chiếc điện thoại mới của ai đó lên phao và đẩy ra giữa bể bơi. Và cả đặt đồng hồ trong phòng xông hơi xem có nổ không.

Tôi được vào phòng thay đồ của đội một lúc 17 tuổi, lạc giữa một rừng các ngôi sao. Sir Alex quy định mọi người phải ăn uống cùng nhau – cả cầu thủ ở đội một lẫn đội trẻ… Nếu bạn không thể trở nên quen thuộc với không khí đội một, bạn sẽ tự làm hại bản thân.

'Đại bàng' của United đã được vào phòng thay đồ của đội một lúc 17 tuổi. Ảnh: Internet

Trên thực tế, điều đó gần như đã xảy ra trong căng tin một lần khi chúng tôi chơi trò Giáng sinh hàng năm. Mỗi năm, đội trẻ sẽ phải tổ chức một vở kịch cho các cầu thủ và nhân viên cấp cao. Tôi không bao giờ quên năm mà tôi chơi khăm Ruud van Nistelrooy khi tôi đeo một cái đầu ngựa bằng cao su. Tôi đang đổ mồ hôi, nhìn ra ngoài và không thấy ai cười. Tôi cảm giác đã chết lúc đó.

Tôi cảm thấy khá thoải mái với phần lớn các cầu thủ ở đội một. Tôi học hỏi rất nhiều ở họ vì ai đó đều có ít nhất một thứ gì đó để chỉ dạy. Phần lớn thời gian bạn sẽ quan sát các cầu thủ đội một làm gì, chọn lấy một điều và học hỏi. Đó là những nhà vô địch. Tôi học hỏi khá nhiều người, nhưng với phong cách của mình, tôi đặc biệt chú ý đến Cristiano. Giggsy và Scholesy cũng vậy. Rõ ràng bạn phải dựa vào bản thân khi ra sân, nhưng rõ ràng bạn cần phải học hỏi từ các cầu thủ thường xuyên được ra sân.

Trận đấu đầu tiên của tôi cho đội 1 là khi tôi 17 tuổi và đó là một chiến thắng tại League Cup trước Leeds. Tôi vào sân sau khi trận đấu đã trôi qua hơn 1 tiếng, kéo dài đến hiệp phụ trước khi Eric Djemba-Djemba ghi bàn thắng quyết định. Tôi không bao giờ quên đêm đó.

Sau đó, tôi đã phải chờ gần bốn năm nữa để ra mắt Premier League.

Và sự chờ đợi đó thật đáng giá.

Ngày 28 tháng Tư năm 2007, bàn thắng của Eagles đã giúp United từ 'địa ngục' về lại với 'thiên đường'. Ảnh: AFP

Chúng tôi đã đến Everton vào một ngày thứ bảy nóng bỏng vào tháng 4 năm 2007 với bốn trận đấu còn lại trong mùa giải. Chúng tôi cách Chelsea ba điểm, đội bóng đang đối đầu với Bolton tại Stamford Bridge cùng lúc đó.

Tôi đã ở trên băng ghế dự bị, Ronaldo cũng vậy. Đầu tôi không nghĩ gì khác ngoài chiến thắng. Tôi còn nghĩ về việc mình được ra sân. Nếu như chúng tôi dành chiến thắng thì đó sẽ là một tiếng cảnh tỉnh lớn cho cả giải đấu. Tôi và những người khác đang xem trận đấu của Chelsea trên điện thoại của Albert Morgan, lúc đó Chelsea đang hòa 2-2 còn chúng tôi bị dẫn 2-0.

Sheasy gỡ một bàn.

Ronny bàn còn lại.

Chúng tôi ngay lập tức gỡ hòa.

Tôi đã rất vui mừng, nhưng vẫn không nghĩ mình sẽ được vào sân. Trận đấu còn 4 phút và Ole bị chuột rút.

Sir Alex nhìn tôi và nói:

“Vào sân đi”.

Tôi không có thời gian để khởi động. Tôi vào sân chỉ năm giây sau đó, Tôi không nhớ Gaz hay Nev ném tôi quả bóng và tôi đã chạy hết sức với nó. Điều đó đã giúp tôi có thêm sự tự tin.

Vài phút sau, Wayne nhận bóng ở giữa sân, tôi chạy chéo sân và cậu ấy chuyền bóng cho tôi.

Mọi người nghĩ tôi sẽ vấp ngã vì hôm đó lại có sự việc khác xảy ra. Tôi hay đi đôi Mouldies của tôi nhưng hôm đó Albert lại mang cho tôi đôi đế kim loại. Hôm đó trời khá nắng, tôi còn không cảm thấy mặt cỏ đã bị khô héo lại. Chân tôi mất thăng bằng và tôi suýt ngã.

Vào lúc đó, tôi không còn nghĩ gì nữa. Tôi cảm thấy như mình sắp ngã nhưng rồi tôi đã trụ lại.

Ở M.U bạn luôn được dạy cần phải cố gắng sút vào các góc khung thành. Và đó là điều tôi làm khi đã lấy lại được thăng bằng. Bản năng mách bảo tôi làm vậy.

Một cú sút thẳng vào góc cầu gôn.

Ngay khi quả bóng rời chân, tôi biết đó sẽ là một bàn thắng.

Và tôi đã gần như phát điên lúc đấy.

Tôi bắt đầu la hét. Tôi không biết phải làm gì, chỉ biết sống mãi với khoảnh khắc đó!

Image result for Chris Eagles everton

Tôi nhảy vào đám đông khán giả nhưng Giggsy kéo tôi lại. Giggsy là người mà tôi đã luôn dõi theo khi còn bé. Wazza, người mà tôi đã từng đối đầu lúc cậu ấy còn ở đội trẻ Everton, và giờ trở thành đồng đội của tôi ở United, cũng chạy đến ăn mừng cuồng nhiệt cùng tôi. Thật sự không thể tin nổi. Mọi người dường như phát điên.

Sau đó chúng tôi biết Chelsea đã bị cầm chân. Chúng tôi có khả năng vô địch giải đấu.

Chúng tôi vẫn đang ăn mừng trong phòng thay đồ thì Sir Alex tiến tới và nói với tôi:

“Cậu sẽ phải đến trường đại học vào thứ hai”.

(Tôi đã không quan tâm điều đó - Tôi chỉ đảm bảo rằng tôi có khoảng một trăm lần đi vệ sinh để tôi có thể đi lang thang trong tất cả các lớp học và đảm bảo các cô gái nhìn thấy tôi!).

Tám ngày sau, chúng tôi đánh bại Man City, Chelsea hòa với Arsenal và chúng tôi là nhà vô địch. Điều đó có nghĩa là chúng tôi đến sân Stamford Bridge vào tuần sau với tư cách những nhà vô địch. Chúng tôi được các cầu thủ của Chelsea vỗ tay trên sân, điều đó thật khó tin. Rất nhiều gia đình tôi là người hâm mộ Chelsea, điều đó làm cho nó thậm chí còn đặc biệt hơn. Bạn đừng quên những khoảnh khắc như thế.

Năm sau, tôi vẫn ở đội một và có bốn lần ra sân ở Premier League mùa giải 2007/08. Tôi còn được ra sân trước Roma tại Stadio Olimpico ở Champions League. Được là một phần của một tập thể vĩ đại. Đó là khoảng thời gian tốt đẹp.

Nhưng tôi phải ra đi.

Sir Alex đề nghị tôi gia hạn hợp đồng nhưng tôi đã 21 tuổi, tôi chỉ muốn cho mọi người thấy những gì tôi đang nói. Ronaldo, Nani, Giggsy đều có mặt trong đội hình và tôi không tự tin rằng mình đủ cơ hội ở đội 1 để thể hiện khả năng của mình. Tôi phải đưa ra quyết định của riêng mình, đi đến nơi được ra sân nhiều hơn và chứng minh được tài năng của mình. Tôi muốn khẳng định cái tên của chính bản thân. Một số người ngồi đó hàng năm trời ở các câu lạc bộ hàng đầu và chơi 10 trận một mùa, kiếm được một ít tiền, nhưng đó là không đủ cho tôi.

Công bằng mà nói, Sir Alex đã ủng hộ tôi về điều đó. Ông ấy biết tôi thích được ra sân đến mức nào. Tôi luôn là người đến đầu tiên và ra về cuối cùng trong các buổi tập. Ông ấy nói:

Hãy đi và chứng minh với mọi người”.

Tôi nghĩ tôi đã làm được. Tôi đã thăng hạng với Burnley, chơi ở Prem và sau đó là Bolton. Những năm đó thật tuyệt vời. Mọi cầu thủ đều thích làm những gì Giggsy đã làm, dành toàn bộ sự nghiệp tại United và giành được mọi thứ, nhưng điều đó không xảy ra với tôi.

Đôi khi tôi nhìn vào những gì có thể xảy ra nếu tôi không bao giờ rời đi, bởi vì bây giờ tôi vẫn có thể ở United. Tôi không bao giờ biết, nhưng tôi chỉ tận hưởng những gì tôi có. Ở trong một câu lạc bộ tuyệt vời như vậy trong một thời gian dài, với rất nhiều cầu thủ không thể tin được. Đó là những ngày tốt đẹp mà không ai có thể lấy đi.

Ít nhất là ngày hôm đó tại Goodison.

Minh Đức