Thứ 3 Ngày 16 Tháng 07 Năm 2019
CẢM NHẬN & CHIA SẺ

Thứ 5 ngày 02 tháng 05 năm 2019Lượt xem: 502

Tự sự United: Hãy để tôi kể về những hậu duệ của mặt trời

(Tự sự của Jonny Evans trên trang chủ manutd.com).

John Evans dành rất nhiều tình cảm cho anh em nhà Silva. Ảnh: Internet

Tôi hiểu: Điều này nghe có vẻ kỳ lạ.

Tôi yêu cặp song sinh nhà Silva. Ý tôi là tôi dành rất nhiều tình cảm cho hai chàng trai ấy. Mỗi ngày, họ đều mang theo ánh nắng mặt trời. Họ là những nhân vật tuyệt vời như vậy, bạn không cần họ giúp đỡ để yêu quý họ.

Họ đã một lần làm một chương trình trên MUTV khi trở lại Brazil. Tôi đã xem chương trình ấy ở nahf và đoạn cuối khá chính xác, khi họ nói lời tạm biệt với bố của họ và ông đã tiễn họ trước khi họ trở lại Manchester. Tôi nhớ đã khóc một chút vào lúc đó vì nó rất xúc động! Tôi không thể kiềm chế trước những cảm xúc mà hai cậu ấy đem lại.

Và không chỉ tôi thấy thế. Họ tạo được cảm xúc như vậy với mọi người, về cơ bản như là sự truyền nhiễm vậy. Họ yêu cuộc sống, yêu Manchester và là những đứa trẻ yêu thích làm những gì bản thân mình yêu thích. Họ gắn kết với nhau từ khi còn trẻ, cả về tình anh em và cả khi kết hôn, họ trở thành một phần cuộc sống ở Manchester. Thật tuyệt vời.

Nhưng xung quanh anh em nhà Silva không chỉ là nụ cười và niềm vui. Khi mọi người nói về thể lực và độ khốc liệt ở các trận đấu tại giải NHA, cũng như nỗi khó khăn mà các cầu thủ ngoại quốc phải thích nghi khi đến đây, thì mọi người cũng rất dễ quên đi cặp song sinh này là dân Nam Mỹ. Hai cậu ấy đã đưa sự thích nghi lên một tầm mới. Khi hai người họ mới đến CLB, đã có những cú vào bóng ngay trên sân tập, không hề có ánh mặt trời ấm áp nào cho họ cả.

Related image

'Xung quanh anh em nhà Silva không chỉ là nụ cười và niềm vui'. Ảnh: Internet

Bọn họ thường xuyên phạm lỗi với nhau khi ở hai đội đối địch trong lúc tập luyện, nhưng rồi cả hai đều đứng dậy và tiếp tục như không có chuyện gì xảy ra. Và sau đó rất nhiều người khác cũng là nạn nhân của họ.

Có một lần mà tôi nhớ mãi.

Anh trai tôi, Corry, thường xuyên thi đấu ở đội dự bị và HLV đội trẻ, Warren Joyce, là một người rất khó tính. Ông ấy thường xuyên kiểm soát các cầu thủ trẻ và chắc chắn rằng họ đã sẵn sàng khi luyện tập với đội 1. Họ sẽ không thể trụ vững ở đó 2 phút nếu vẫn là những cậu bé. Joycey muốn đảm bảo họ có thể tự lo cho mình.

Dù sao thì Corry rất thích những cú xoạc bóng, không cần khuyến khích anh ấy làm điều đó.

Vào lúc đấy tôi đang hồi phục sau một trận đấu và tôi thấy pha va chạm giữa anh ấy và Fabio trong trận đấu tập 5-5.

Corry không nhân nhượng.

Fabio cũng thế.

Cả hai không ai nhường nhịn trong một pha bóng 50/50 và một pha va chạm mạnh ở cẳng chân giữa hai người họ, ngay dưới đầu gối. Tôi không nói đã có một pha ẩu đả nhưng tôi nghĩ mọi thứ cũng đã suýt xảy ra. Một vài cầu thủ đội 1 đã phải nói với những cái tên ở đội dự bị rằng như vậy là đủ rồi.

Đó là cách các buổi tập được thực hiện, tuyệt vời, đầy tích cực và cạnh tranh, nhưng mọi thứ luôn kết thúc khi buổi tập dừng lại. Đó là văn hóa của CLB và thật tuyệt vời khi là một phần của văn hóa đó.

Trong thời gian tôi ở United, rất nhiều người đến CLB và thích thú. Khi bạn giành được những danh hiệu, cảm giác như bạn là đội bóng hay nhất Premier League, được vào chung kết Champions League, v.v., đó là cảm giác tốt nhất của một cầu thủ bóng đá. Bạn đang chơi cho một trong những câu lạc bộ lớn nhất thế giới, đó là một câu lạc bộ tuyệt vời, không có lý do gì để không yêu quý CLB này. Đó là một thời gian dễ dàng để hạnh phúc và tận hưởng những gì bạn đang làm.

Anderson cũng vậy, một thứ tính cách có tính truyền nhiễm. Có lẽ đó là một đặc điểm của dân Brazil, họ có một cách nhìn khác về cuộc sống, một nền văn hóa khác biệt. Ảnh: Internet

Nhưng không ai cười nhiều hơn cặp song sinh. Tôi nhớ khi Rafa suýt giết Fabio (hoặc có thể ngược lại) và họ chỉ cười phá lên. Vào thời điểm đó, cả hai đều nói rằng họ thực sự muốn chơi golf và họ đã tìm hiểu khá nhiều về môn thể thao này, vì vậy họ thực sự rất phấn khích khi chúng tôi có một ngày chơi golf.

Khi chúng tôi kết thúc khóa học về golf, họ hoàn toàn không biết họ đang làm gì. Họ thực sự khủng khiếp (xem video dưới đây để chứng minh). Một trong hai người đánh quả bóng giống như viên đạn bay qua đầu người khác vậy, nhưng họ chỉ thấy việc đó buồn cười. Các việc khác họ cũng cảm thấy vậy.

Anderson cũng vậy, một thứ tính cách có tính truyền nhiễm. Có lẽ đó là một đặc điểm của dân Brazil, họ có một cách nhìn khác về cuộc sống, một nền văn hóa khác biệt.

Đó là một trong những lợi ích tuyệt vời khi chơi ở United: Bạn học được rất nhiều từ việc nhìn thấy các nền văn hóa khác nhau xung quanh phòng thay đồ, cách các cầu thủ ngoại quốc đến đây. Rafa và Fabio đến từ Brazil, giống như Anderson, họ là những nhân vật hoàn toàn khác nhau, được nuôi dưỡng theo một cách khác với chúng tôi.

Cá nhân tôi, với việc được nuôi dưỡng ở Belfast, tôi đã quen với khí hậu ở Manchester. Đối với rất nhiều người chơi nước ngoài đến, không khí ở Manchester có nhiều ý kiến trái chiều, nhưng những cầu thủ này đến từ Brazil, những thanh thiếu niên quen với ánh nắng mặt trời và bãi biển, và họ hoàn toàn thích cuộc sống ở Manchester và yêu nơi này.

Về mặt bóng đá, họ chơi rất tuyệt. Tôi nghĩ họ rất phù hợp với Premier League. Đặc biệt là Rafa - Tôi không bao giờ quên trận đấu của cậu ấy với Arsenal trong mùa giải đầu tiên. Đó là lần đầu tiên - có lẽ là lần duy nhất, thực sự - rằng tôi đã thấy một người thay thế xuất hiện ở vị trí hậu vệ phải và thay đổi trò chơi. Anh ấy thay đổi hoàn toàn mọi thứ và ghi một bàn thắng tuyệt vời. Chúng tôi vẫn thua trận đấu, nhưng chỉ là, và chính vì anh ấy mà chúng tôi gần như đã trở lại sau hai bàn thua.

Cả hai đều gặp vấn đề với chấn thương trong thời gian ở United, nhưng tôi biết họ thích ở lại câu lạc bộ. Tôi không nghĩ rằng một trong số họ muốn rời đi, nhưng cuối cùng họ đã làm điều đó, giống như nhiều cầu thủ đã làm, để họ có thể chơi bóng đá nhiều hơn ở nơi khác.

Khi Fabio chuyển sang QPR theo dạng cho mượn, tôi cũng nhớ cảm giác hơi xúc động. Thật là buồn, chỉ cần nhìn thấy họ chia tay nhau. Nhìn thấy họ, một cặp anh em sinh đôi và tình cảm giữa họ thật tuyệt vời. Một mối liên kết đáng kinh ngạc như vậy giữa họ và điều đó làm tổn thương họ khi phải xa nhau. Khi Fabio đã ra đi, Rafa có thêm một chút thời gian ở một mình quanh Dunham. Tôi nghĩ anh ấy đã chơi golf nhiều hơn một chút, nếu tôi nhớ không lầm, nên có lẽ anh ấy đã tiến bộ!

Fabio gia nhập Cardiff sau khi anh trở về từ QPR và Rafa sang Pháp vài năm sau đó. Bây giờ cả hai đều ở Pháp; Fabio tại Nantes và Rafael tại Lyon, nhưng tôi sẽ không ngạc nhiên nếu họ trở lại Manchester vào một ngày nào đó.

Họ có những đứa con ở đây, họ yêu câu lạc bộ này, yêu thành phố này, họ vẫn được người hâm mộ yêu mến.Họ vẫn mãi là một cầu thủ của United. Sẽ không ai quên điều đó. Một ngày nào đó tôi sẽ không ngạc nhiên khi thấy họ quay lại đây một ngày. Họ có thể sẽ mang ánh nắng trở lại đây!

Minh Đức