Thứ 3 Ngày 25 Tháng 06 Năm 2019
CẢM NHẬN & CHIA SẺ

Thứ 2 ngày 11 tháng 03 năm 2019Lượt xem: 169

Darren Fletcher: Ở trong tâm bão

(Tự thoại của Darren Fletcher về thời gian ở M.U đăng trên manutd.com).

Fletcher nhớ về những kí ức khi United đối đầu Arsenal. Ảnh: Internet

Bạn đang ở đường hầm sân Highbury.

Bạn đang sẵn sàng cho trận cầu lớn với Arsenal.

Và Roy Keane đối đầu với Patrick Vieira ngay cả trước khi ra sân.

Bạn sẽ shock vào khoảnh khắc đó. Mọi thứ chạy ào xung quanh đầu của bạn.

Liệu có giống trận đấu ở Old Trafford năm ngoái không?

Trọng tài sẽ làm gì đây?

Liệu họ có đánh nhau không?

Bạn đang ở ranh giới, chuẩn bị sẵn sàng cho một cuộc ẩu đả hoặc phải giữ ai đó lại. Trong khoảnh khắc đó, bạn không biết những gì sắp xảy ra. Mọi thứ đang cận kề như một lưỡi dao dí sát cổ bạn vậy.

Nếu bạn ở trong một cuộc chiến, chắc chăn bạn sẽ muốn đứng về phía Roy keane. Và khi nhìn vào đội hình hôm đó: Wazza, Wes, Rio, Heinze, Scholesy… đó đều là những cầu thủ mạnh mẽ và hơn nữa, chúng tôi có Sir Alex, tôi nhìn quanh và tự nhủ:

Phải rồi, chúng ra sẽ ổn thôi.

Vào lúc đó tôi là người trẻ tuổi nhất đội – tôi mới sang tuổi 21 vào lúc đó – và đó thực sự là một khoảnh khắc không thể tưởng được mà tôi tham gia vào. Trong khoảnh khắc đó, tôi đã không biết mọi thứ sẽ diễn ra như thế nào trong đường hầm, nhưng tôi chỉ biết rằng tôi sẽ đi ra ngoài sân và tuân thủ chiến thuật của Sir Alex. Ông ấy không chỉ chọn tôi cho đội hình xuất phát mà còn giao cho tôi một nhiệm vụ quan trọng trong chiến thuật, điều đó có ý nghĩa cực kỳ to lớn đối với tôi.

Tôi đã chơi ở Highbury một lần trước đó, đó là trận hòa 1-1 ở mùa giải trước, mùa giải 2003/2004. Tôi nghĩ tôi đã chơi tốt trong trận cầu đó, đủ để thu hút sự chú ý của Sir Alex Ferguson, vì khi mà chúng tôi sẽ đối đầu với Arsenal ở bán kết FA Cup chỉ một tuần sau đó, tôi vẫn ở trong đội hình. Đó là lần đầu tôi được giao một trách nhiệm cụ thể trong cách chúng tôi tiếp cận trận đấu. Khá khó khăn đối với một cầu thủ trẻ, nhưng tôi sẵn sàng cho điều đó. Tôi có hai nhiệm vụ phải làm.

Đầu tiên: Đối đầu với Patrick Vieira

Thứ hai: Phối hợp với Gary Neville.

Chúng tôi không muốn Ronaldo lùi quá sâu để phòng ngự, vì cậu ấy là một mối nguy hiểm khi tấn công. Chúng tôi không muốn Ashley Cole dâng quá cao là Ronaldo phải lui về hỗ trợ như một hậu vệ phải. Arsenal hay tấn công ở biên trái. Henry dạt ra ngoài vòng cấm, Pires bó vào trong và Cole sẽ dâng cao để ấn công, vì vậy ngay khi họ dâng lên, tôi phải ngay lập tức dạt biên và hỗ trợ cho Gaz để Ronaldo không phải lùi lại quá sâu. Hôm đó Clichy ra sân thay cho Cole nhưng kế hoạch thì vẫn vậy.

Kết quả hình ảnh cho man united arsenal fletcher 21

Sir Alex vẫn dành niềm tin cho Fletcher trong cuộc đối đầu với đối thủ thành bắc London. Ảnh: Internet

Sir Alex Ferguson rất ít khi giao cho ai đó một nhiệm vụ cụ thể nào đó trong quá nhiều trận đấu, rất hiếm ai đó được giao một vai trò thực sự. Trước các đối thủ mạnh hơn một chút, thì ông ấy cũng có nói chuyện cụ thể hơn với các cầu thủ, nhưng điều đó không quá thường xuyên, vì vậy tôi biết điều này khá quan trọng. Tôi biết rằng đây là nhiệm vụ của mình. Giống như mọi việc bạn phải làm khi khoác áo Man United, bạn cần phải tuân thủ theo chiến thuật của HLV. Đó là nhiệm vụ của bạn, tuân theo những gì HLV cho rằng sẽ giúp cho M.U giành chiến thắng trong trận đấu. Ông ấy để mắt đến điểm mạnh của các đối thủ và khai thác những điểm yếu của đối thủ chỉ bằng những điều đơn giản như bảo Ronaldo đừng lui về quá xa, xây dựng một hàng tiền vệ năm người và bảo tôi lui về bọc lót cho Gary Neville.

99% ông ấy sẽ đúng và M.U giành chiến thắng.

Và hãy đoán điều gì đã xảy ra ở Villa Park.

Scholesy đã ghi bàn và điều đó chỉ 10 giây sau khi tôi gây áp lực lên Vieira, đều đó đã dẫn đến một đường chuyền bất cẩn tới Mikael Silvestre, Roy kéo rộng khoảng trống cho Gary, Ronaldo dâng cao và kéo Clichy ra khỏi vị trí, để lại khoảng trống để Gary chuyền bóng cho Giggsy, người đã kiến tạo cho Scholesy ghi bàn.

Sir Alex đã đúng và chúng tôi giành chiến thắng.

Đây là một trong những trận đấu mà các HLV đã phải đấu trí, giống như một ván cờ. Mọi thứ đều hoàn hảo và chúng tôi đã dành chiến thắng trong trận bán kết đó, trận đấu mà chả khác gì một trận chung kết sớm cả. Arsenal đang trên đường giành chiến thắng trong giải đấu và chúng tôi biết rằng đó là cơ hội tốt nhất để đánh bại họ trong mùa giải đó.

Về mặt cá nhân thì trận cầu đó thật sự rất quan trọng đối với tôi. Patrick Vieira là một cầu thủ hàng đầu. Khi bạn có bóng, bạn biết Vieira sẽ ở ngay sau bạn. Anh ấy hiện diện ở khắp mọi nơi, là cầu thủ mà bạn có thể biết rằng anh ấy đang tới vì Vieira là một cầu thủ to lớn, mạnh mẽ và đôi chân dài của cậu ấy có thể với tới những vị trí mà những cầu thủ khác không thể. Bạn biết pha chạm bóng đầu tiên của bạn phải thật tốt và luân chuyển quả bóng đi thật nhanh.

Vieira là một trong những cầu thủ to lớn và mạnh mẽ nhất Premier League vào thời điểm đó. Anh ta cao sáu feet, to lớn và tôi thực sự thì không phải người to lớn nhất trong đội – đặc biệt vào thời điểm đó – nhưng tôi không quá quan tâm về vấn đề thể chất. Tôi khá gượng gạo nhưng thực tế tôi đã sẵn sàng và vấn đề thể chất sẽ không thể kìm hãm tôi. Sau màn trình diễn tốt với Vieira, tôi nghĩ rằng tôi đã được răng cường sự tự tin khi biết rằng mình có thể cạnh tranh với một tiền vệ xuất sắc như vậy.

Trận bán kết năm ấy chỉ là khởi đầu cho vô vàn màn đối đầu giữa hai chúng tôi các năm sau đó, trong cả màu áo ĐT giữa Scotland và Pháp. Khi chúng tôi đánh bại họ tại Công viên Hoàng tử ở Paris năm 2007, tôi đã kèm chặt Vieira, lấy được quả bóng và cuối cùng anh ấy phải phạm lỗi với tôi. Đó là một cú vào bóng thô bạo nhưng là cách để ngăn chặn ai đó và nó khiến tôi bị gãy xương phía dưới đầu gối và phải ngồi ngoài bốn tuần.

Đối với tôi, việc theo kèm Vieira không phải là vấn đề cá nhân gì cả. Anh ấy là một cầu thủ tuyệt vời – một người mà Sir Alex đã khen ngợi là người nâng tầm Arsenal. Khi được giao một nhiệm vụ cụ thể, tôi rất giàu năng lượng và Alex Ferguson muốn khai thác điều đó. Có lẽ ông ấy cảm thấy đó là những gì cần thiết để chống lại Arsenal.

Mặc dù vậy, tất cả vẫn phụ thuộc vào bạn. Vieira có thể vượt qua bạn, Henry có thể bứt tốc qua Gary Neville và Ashley Cole có thể thực hiện pha chồng cánh giúp Arsenal dành chiến thắng dễ dàng. Đó là một trách nhiệm lớn, nhưng tôi yêu thích điều đó. Đến khi bạn biết rằng bạn đã làm được, thì các đồng đội của bạn cũng vậy, dù cho đó là những điều vô hình. Đó là lý do tôi luôn cống hiến hết mình cho đội. Một nhiệm vụ cụ thể, đó là trách nhiệm của tôi và tôi sẽ dùng hết sức mình hoàn thành nhiệm vụ đó. Tôi biết những người khác biết rõ vài trò của tôi và sau trận đấu có thể họ sẽ nghĩ: “Chúng tôi có thể tin tưởng Fletch” hoặc “Fletch là một cầu thủ vì cả đội”.

Đương nhiên họ sẽ không nói ra điều đó. Một số người có nói, nhưng đa phần bạn có thể cảm thấy thông qua cách họ đến, bắt tay, xoa đầu, vỗ lưng. Alex Ferguson cũng vậy. Đôi khi bạn không cần lời nói, bạn chỉ cần những hành động nhu vậy. Đối với tôi, đó là điều tuyệt nhất. Nhận được một danh hiệu và được nhận xét tốt trong các báo cáo thật tuyệt vời, nhưng nó không bao giờ tuyệt bằng cách Scholesy, Keaney, Giggsy, Gaz Nev, Alex Ferguson đi qua, nhìn vào mắt bạn, bắt tay, vỗ lưng và nói rằng bạn chơi rất tuyệt. Còn những điều ở ngoài CLB là điều không cần quan tâm, đó là cách chúng tôi thi đấu.

Trận bán kết năm 2004 là một trong những bước ngoặt trong sự nghiệp của Fletcher. Ảnh: Internet

Trận bán kết năm đó là một bước ngoặt lớn đối với sự nghiệp của tôi. Lúc bắt đầu, tôi chơi ở vị trí TVTT cho đội một. Nhưng trong phần lớn mùa giải, tôi lại được bố trí đá ở vị trí tiền vệ cánh phải, một vị trí xa lạ mà tôi chưa bao giờ chơi trước đây. Lần đầu tôi chơi ở vị trí này là ở ngay Manchester United. Nó rất khó khăn vì tôi phải học lại vị trí và mọi người đều nghĩ rằng tôi sẽ chơi TVTT, nhưng có lẽ những người ngoài cuộc không nghĩ thế. Họ đã vào nhìn vào lực lượng đội bóng … khi mà United có những Beckham, Ronaldo và Solskjaer, những tiền vệ cánh chất lượng, và cho rằng cần có những cái tên cần cù hơn. Nhưng đó chỉ là nhu cầu phát sinh. Đã có một số ca chấn thương nhưng mọi việc vẫn theo kế hoạch và tôi ra sân và thi đấu cho CLB.

Vì vậy tôi đã thi đấu, lầm hết sức có thể, đảm bảo rằng tôi luôn là người chăm chỉ nhất và cuối cùng tôi thấy nhẹ nhõm khi được trở lại vị trí trung tâm, nơi mà tôi có thể thực sự thể hiện được phong độ và tiềm năng của mình. Khi có những màn thể hiện tốt và xuất sắc như thế ở vị trí TVTT thì đó là một sự củng cố niềm tin giúp mọi người nhận ra: “Ồ, đó là thứ cậu ấy có. Cậu ấy không phải là một tiền vệ cánh phải”.

Tôi đã bỏ lỡ trận đấu với Arsenal ở Old Trafford vào mùa giải năm sau, 2004/2005. Chúng tôi đã kết thúc mạch bất bại của họ và dĩ nhiên Arsenal không thích điều đó, và đó là lý do của sự việc thù địch nổi tiếng: Pizzagate. Đó là một vụ việc ồn ào trong đường hầm, và rõ ràng đã có miếng bánh pizza đã được sử dụng, vì vậy sau đó luôn có một sự hiềm khích giữa M.U và Arsenal. Vậy nên khi chúng tôi lại tiếp đón Arsenal trên sân Gighbury vào đúng sinh nhật tôi, thật an toàn khi không có điều gì xảy ra.

Thực tế có chút tổn thương ở cả hai CLB khi tụt lại phía sau so với Chelsea. Cuộc đối đầu giữa hai CLB đang được coi là lớn nhất nước Anh, thì đột nhiên Chelsea vượt lên trên tất cả, vậy ai mới là người bứt lên và thách thức Chelsea? Có sự tổn thương, có sự thù địch, và chúng tôi sẽ giải quyết chúng trên sân Highbury.

Tôi thích chơi bóng ở Highbury, có thể do tôi nghĩ tôi luôn chơi tốt ở đó, nhưng những trận cầu ở đấy luôn thực sự đẳng cấp và chặt chẽ. Những chiếc đồng hồ cũ, những cột đá cẩm thạch và lối vào xưa cũ. Một SVĐ đẹp. Các góc sân được mở rộng vậy nên tạo ra hiệu ứng đám đông, không quá lớn nhưng đầu áp lực. Các CĐV ở ngay cạnh sân, bạn có thể thấy họ, nghe họ la hét, cảm nhận mọi thứ cùng với họ. Một cảm xúc rất cá nhân. Đêm đó, bạn có thể thấy rõ United đang ở đâu và đó là một trận đấu lớn vì lịch sử giữa hai đội.

Có thứ gì đó lan truyền trong không khí, khi các cầu thủ Arsenal tiến vào đường hầm sau khi khởi động!

Tôi thấy Gary Neville đi vào phòng thay đồ, nói rằng một vài cầu thủ Arsenal gây sự với anh ấy: “Một vài cầu thủ Arsenal đã tóm áo và đẩy tôi trong đường hầm”.

Gaz dường như chả thèm bận tâm điều đó và cười phá lên. Nhưng rồi trận đấu sắp bắt đầu và Roy Keane làm điều anh ấy vẫn làm.

Tôi nghĩ các cầu thủ đều biết điều đó sẽ xảy ra, Keane không nói những gì anh ấy định làm, không cần Sir Alex phải chỉ bảo, Roy sẽ tự mình làm lấy.

“Tôi là đội trưởng, và không ai được làm vậy với các cầu thủ của tôi”.

Sau đó chúng tôi đi vào đường hầm.

Trận đấu bắt đầu.

Minh Đức