Thứ 2 Ngày 16 Tháng 09 Năm 2019
CẢM NHẬN & CHIA SẺ

Thứ 2 ngày 02 tháng 09 năm 2019Lượt xem: 345

Khi những điều “to” lớn, đều bắt đầu từ những điều “nhỏ” bé….

Gã khổng lồ công nghệ Apple xuất phát từ một cái garage cũ kĩ, đế chế KFC được khai sinh khi ông chủ Harland Sanders đã 60 tuổi và khởi nghiệp với những miếng gà rán, những gốc cây lớn nhất trong rừng Amazon, cũng từng chỉ là những hạt giống không to bằng ngón tay… Có rất nhiều điều vĩ đại trong thế giới này bắt đầu từ những điều nhỏ bé, và United cũng có một cầu thủ khổng lồ mang cái tên bé nhỏ - Chris Smalling.

Tài năng của Smalling có thể có hạn, khả năng chơi chân của Smalling có thể có hạn chế, khả năng tập trung của Smalling có thể có hơi thấp nhưng chắc chắn độ nhiệt thành của trung vệ này luôn cao nhất, đủ để Smalling giết bất cứ kẻ nào dám lại gần khung thành Quỷ Đỏ

Hãy khoan không nói về phần tài năng, hãy nhớ rằng, rất nhiều cầu thủ United trở nên vĩ đại vì những điều bình thường. Park Ji Sung, Darren Fletcher, Wes Brown… rất nhiều, rất nhiều cái tên mãi in sâu trong tâm trí người hâm mộ Quỷ Đỏ về sự bình thường về tài năng, nhưng bất bình thường về tinh thần của mình. Smalling cũng thế, cầu thủ có cái tên “đang nhỏ” này lại sở hữu chiều cao 1m93 cùng cân nặng sấp sỉ 90 cân, một gã khổng lồ thực sự. Nhưng Smalling còn to lớn hơn thế, to lớn hơn tất cả về sự đóng góp cho Quỷ Đỏ.

Tài năng của Smalling có thể có hạn, khả năng chơi chân của Smalling có thể có hạn chế, khả năng tập trung của Smalling có thể có hơi thấp nhưng chắc chắn độ nhiệt thành của trung vệ này luôn cao nhất, đủ để Smalling giết bất cứ kẻ nào dám lại gần khung thành Quỷ Đỏ. Stamp có thể là huyền thoại, nhưng bên cạnh ông vẫn có một Johnsen đầy trầm lắng, Vidic và Ferdinand có thể là bất khả xâm phạm, vẫn có một Wes Brown âm thầm bên cạnh. Smalling thì khác, anh chỉ có một mình, khi những người đồng đội của anh, Johny Evans mãi chẳng lớn, Phil Jones quá hay chấn thương, Blind thì quá đuối còn Rojo thì chưa bao giờ lành lặn. Smalling bỗng nhiên bị ép phải “lớn”, phải trở thành một trung vệ bất khả xâm phạm như kỳ vọng, phải biết khiêu vũ trên sân cỏ như Ferdinand, phải cứng như sắt giống Vidic và phải luôn trụ vững bất chấp thời sóng gió hậu Sir Alex Ferguson. Smalling không thể, cựu trung vệ của Fulham đã quá quen với lối đá thuần Anh, về nhiệm vụ duy nhất của trung vệ là phá bóng, về việc xử lý bóng trong chân là của tiền vệ…. Smalling thực sự bé nhỏ, trước sự tiến hóa không ngừng của bóng đá và tốc độ chảy của thời gian.

Image result for chris smalling blood

Smalling vĩ đại không phải về tài năng mà về cách anh vùng dậy với cái đầu bê bết máu và chiếc băng quấn vết thương trong trận đấu với Atheltic Bilbao vào năm 2012 hay về màn ăn mừng thẳng mặt M.C để không cho đội bóng này lên ngôi ngay trên sân Old Trafford năm 2017

Nhưng có một điều mà Smalling luôn lớn, một điều mà Sir Alex đã kịp truyền lại cho người học trò trước khi nghỉ hưu, về một điều United đã tự hào rằng Smalling đang nắm giữ - “không từ bỏ”. Smalling vĩ đại, không phải về tài năng, mà về cách luôn biết đứng lên sau vấp ngã, về cách dám tiếp thu những chỉ trích để trở thành một “Mike” Smalling đáng tin cậy dưới thời Van Gaal, về cách trung vệ này vùng dậy với cái đầu bê bết máu và chiếc băng quấn vết thương trong trận đấu với Atheltic Bilbao vào năm 2012 hay về màn ăn mừng thẳng mặt M.C để không cho đội bóng này lên ngôi ngay trên sân Old Trafford năm 2017. Thật sự, xét ra với những cầu thủ “vĩ đại” 0,012 như Rashford hay Lingard, ta chợt thấy Smalling thật to lớn, ít ra, là vẫn bằng hai cái tên kia cộng lại nhân mười.

Hãy thử tưởng tượng, chúng ta nhặt được 500.000, không vấn đề, chúng ta đút túi mà không cần suy nghĩ, nhặt được 5 triệu, chúng ta sẽ phải ngó trước ngó sau trước khi nhặt lên, 50 triệu, chúng ta lo lắng đến phát hoảng và tay run run khi động vào, 500 triệu, chúng ta sẽ ăn không ngon, ngủ không yên, vật vã trong lương tâm rằng liệu số tiền đó của ai, để làm gì, ta cầm có đúng hay không… Chúng ta không một ai to lớn, chỉ là hệ quy chuẩn mà chúng ta có có đủ lớn hay không. Smalling vốn to lớn, nhưng lại bé nhỏ trong màu áo của Man United – một trong những câu lạc bộ lớn nhất thế giới, nơi sự kỳ vọng luôn ở mức cao nhất, nơi mà sóng gió luôn chờ đợi sau mỗi cú sảy chân. Nếu như là một Smalling ở nơi khác, sẽ là một gã khổng lồ nơi hàng phòng ngự, là người mà mỗi tiền đạo phải e dè nhưng ở United, Smallng lại luôn bị yêu cầu nhiều hơn thế. Tinh thần là thứ vô hình và đó là thứ Smalling có, nhưng phong độ trên sân lại là thứ hữu hình và lại là thứ Smalling không có. Chiếc áo đỏ của United lại trở nên quá rộng với Smalling, để rồi anh phải tìm đến Roma, một nơi nhỏ hơn, nhưng có lẽ, lại là vừa với Smalling hơn.

Related image

Ở United, Smalling vừa bé nhỏ, lại vừa to lớn, một sự nhập nhằng đến kì lạ, giống như cách mà anh cứ chơi vơi mãi giữa việc là trụ cột, hay là cái tên dự phòng trong đội hình của mỗi huấn luyện viên. Còn tôi, tôi chỉ biết chắc một điều, anh xứng đáng, cho việc ưỡn ngực, tự hào và nói: “Tôi là cầu thủ của Manchester United!”.

Minh Đức