Thứ 6 Ngày 15 Tháng 11 Năm 2019
CẢM NHẬN & CHIA SẺ

Thứ 4 ngày 07 tháng 08 năm 2019Lượt xem: 291

Ronaldo, anh có nhớ không? Về một nơi được gọi là nhà

Ngày 7/8/2003, Manchester United gặp Sporting Lisbon trong một trận cầu giao hữu, một chàng trai mảnh khảnh lùng thùng trong chiếc áo số 28, răng mấp mô cùng quả đầu highlight nửa mùa đã hành hạ John O’Shea....

Ronaldo, anh có nhớ không? Về một nơi được gọi là nhà... Ảnh: Internet

Cuộc đời thằng con trai có rất nhiều điều hối tiếc, nhưng có lẽ sẽ chả có gì bằng được bằng ba chữ “mối tình đầu” thời đi học của họ. Không chỉ là nụ hôn đầu đời đầy ngọt ngào, cái nắm tay bẽn lẽn đầy ngượng ngập hay từng giờ ra chơi với gói bim bim chia đôi, đó còn là dòng nước mắt mặn chát, lăn trên má khi lần đầu chia tay, với giấc mơ về một “happy ever after” bỗng chốc tan vỡ. Để rồi sau đó phải cả chục năm, bạn trở lại trường cũ, gặp người xưa giờ đã là một người mẫu nổi tiếng – tóc dài hơn, eo thon hơn, ngực nở hơn và tất nhiên, xinh đẹp hơn. Lũ bạn nháy mắt đểu giả, khều khều tay bạn với nụ cười châm chọc: “Giờ mày có thấy tiếc không?”. Bạn cười nhạt, lắc đầu, nói: “Cô gái ngày xưa tao yêu có tóc tém, eo bánh mì, ngực phẳng và mặt đầy tàn nhang…”

Ngày 7/8/2003, Manchester United gặp Sporting Lisbon trong một trận cầu giao hữu, một chàng trai mảnh khảnh lùng thùng trong chiếc áo số 28, răng mấp mô cùng quả đầu highlight nửa mùa đã hành hạ John O’Shea. Những pha đảo chân Step Double Touch, những cú giật Okocha Turn… khiến cho hàng phòng ngự trứ danh của United chao đảo, ngay cả Sir Alex cũng phải đứng ngồi không yên mà ra quyết định cuối cùng là phải mang về bằng được chàng trai đấy.

United đã yêu Ronaldo như vậy đó, tinh khôi và vẹn nguyên như mối tình đầu. Người hâm mộ United đã say mê như thế nào cái chân phải của Beckham với những pha tạt bóng ngọt như cốc rượu táo nước Anh thì giờ đây họ lại ngây ngất với những cốc Tequila bùng nổ, đậm chất Latin tới từ đôi chân của Ronaldo. Hình bóng một chàng trai mảnh khảnh không còn nữa, họ chỉ còn nhìn thấy một số 7 mới, một huyền thoại mới đang cất tiếng ca trên thảm cỏ “Nhà hát của những giấc mơ”.

Ronaldo đã khiến hàng phòng ngự năm nào của United chao đảo và khiến Sir Alex phải quyết tâm mang về bản hợp đồng này. Ảnh: Internet

Nhưng rồi thời gian cũng sẽ đến và thể hiện quyền uy vốn có. Điều kiện gia đình thay cho những cái nắm tay, thu nhập mỗi tháng thay cho những nụ hôn và những nhà nghỉ thay cho những động chạm hồi hộp kèm với tiếng thở gấp gáp nơi góc tối, tình yêu trở nên thực dụng hơn, toan tính hơn khi người ta lớn lên và biết rằng cuộc sống không chỉ có màu hồng. Ronaldo ngày càng hoàn thiện mình, không còn những pha bứt tốc thừa thãi, không còn những pha đảo chân vẽ vời đầy cảm xúc, giờ đây cả thế giới phải run sợ trước một Ronaldo lạnh lùng và quyết đoán nơi cầu môn nhưng giờ đây trái tim anh không còn màu đỏ. Ngày 12/06/2009, anh khoác lên mình màu áo trắng, trở thành vì sao đầu tiên trong dàn tinh tú Galacticos 2.0. Những danh hiệu mới đã đến, số bàn thắng đến còn nhiều hơn nhưng dường như chả ai quan tâm nữa. Ở M.U, chắc chẳng ai quên được cú đại bác từ khoảng cách hơn 40m tung lưới Porto hay cú sút phạt Knuckle Shot tung lưới Almunia còn ở Real, họ nhắc nhiều hơn đến số bàn thắng anh ghi được từ những pha bằng cắt, từ những cú sút pen, nhạt nhẽo như cách Jamie Carragher đếm cúp Ngoại hạng. Ở thành Madrid anh là vua, còn ở thành phố Manchester, anh có một nơi gọi là nhà…

Image result for cristiano ronaldo man united

Tình yêu là hi sinh cho nhau, là chết vì nhau, là vẫn dành cho nhau những điều tốt đẹp nhất kể cả khi chuyện không thành. Sân vận động Old Trafford vẫn hát vang tên anh, vẫn dành cho anh những lời chúc ồn ào nhất mỗi khi anh trở lại. Valencia đã chết ngạt trong chiếc áo số 7, Di Maria chạy trốn một cách hèn nhát, Depay thì đi đóng clip còn Alexis Sanchez? Có lẽ xem lịch sử Man City vẫn thú vị hơn xem cách cầu thủ này chạy. United đang khao khát trở lại, đội bóng đang cố hết sức để lấy lại ánh hào quang của mình, hàng tấn tiền được đổ vào, hàng loạt các ngôi sao mới được đem về nhưng đôi khi tôi lại bất giác nhìn quanh, mong thấy một dáng đứng hai chân quen thuộc nơi sút phạt, một nụ cười ngạo nghễ nơi góc khán đài hay chỉ đơn giản là một pha đảo bóng vẽ vời nơi đường biên.

Nhưng có lẽ, tình chỉ đẹp khi tình dang dở phải không anh?

Minh Đức