Thứ 3 Ngày 25 Tháng 06 Năm 2019
CẢM NHẬN & CHIA SẺ

Thứ 3 ngày 26 tháng 03 năm 2019Lượt xem: 837

Tự sự Tom Cleverley: Những điều thực sự tôi quan tâm trong cuộc sống

(Tự sự của Tom Cleverley được đăng tải trên trang chủ manutd.com).

Tom Cleverley thừa nhận đã gặp nhiều thăng trầm trong sự nghiệp của mình. Ảnh: Internet

Đầu tiên tôi phải thú nhận sự nghiệp của mình có khá nhiều thăng trầm.

Bây giờ tôi đã có hai đứa con, và mặc dù tôi thích chơi cho Watford và chưa ở giai đoạn hay nhớ về quá khứ “hào hùng”, nhưng khi nói về những ngày chơi ở United, tôi đã biết những điều tôi sẽ nhớ nhất.

Việc được chơi ở các độ tuổi khác nhau cho CLB mình yêu thích.

Được chơi bóng với bạn bè.

Chơi bóng dưới sự hướng dẫn của Sir Alex Ferguson.

Giành chức vô địch Premier League.

Cả những điều tồi tệ nữa… những điều đó không quá quan trọng nhưng cũng phải nhắc đến.

Tất nhiên tôi muốn ngồi đây sau khi đã giành được nhiều danh hiệu. Tôi vẫn còn cảm thấy cay đắng về việc chúng tôi mất chức vô địch năm 2011/2012 vào những phút cuối cùng, còn trước đấy, mùa giải năm 2010/2011, tôi lại đang được cho mượn ở Wigan nên không có được chiếc huy chương vô địch lần thứ 19 cùng Quỷ Đỏ. Vì vậy nhẽ ra tôi phải có ba huy chương vô địch NHA chứ không phải một.

Nhưng tất nhiên đó chỉ là một phần của câu chuyện.

Tôi đã có trải nhiệm rất tuyệt vời ở Wigan. Tôi trở lại United vào năm 2011. Đó là điều tôi hướng đến trong suốt sự nghiệp của mình. Tôi không biết danh tiếng của mình đến đâu vì tôi là một cầu thủ trẻ nhưng tôi luôn cố gắng giữ phong độ của mình trước mùa giải. Đó là điều đứng đắn khi tôi đã được cho ra sân ngay từ đầu trong trận đấu đâì tiên của mùa giải.

Đó là trận đấu tranh Community Shield với Man City ở mùa giải 2011/2012. Và khoảng thời gian sau đó, cho đến trước khi tôi gặp chấn thương trong trận đấu với Bolton, là một khoảng thời gian đặc biệt. Không một khoảng thời gian nào tôi tận hưởng việc chơi bóng bằng lúc đó. Đến với một đội bóng đẳng cấp thế giới và nhanh chóng tìm được vị trí cho riêng mình, cùng với việc đội bóng ghi được rất nhiều bàn thắng… việc đó thật tuyệt vời. Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng mình đã đến đích, nhưng tôi thực sự cảm thấy đó là nhà của mình.

Sau đó, chấn thương trong trận đấu với Bolton làm tôi nghỉ cả năm. Đó là một chấn thương phức tạp. Tôi có chút hối tiếc về pha tắc bóng khiến tôi chấn thương năm ấy, nhưng có lẽ đó là một phần của cuộc đời tôi.

Điều tương tự xảy ra ở mùa giải 2011/2102. Mọi thứ không thể tệ hơn.

Tôi không có mặt trong đội hình tiếp đón Sunderland năm đó, nhưng trong đường hầm của SVĐ The Light tôi biết ngay khi Dzeko gỡ hòa cho Man City. Tôi biết lúc đó cơ hội đã mở ra cho Manchester City và chức vô địch có thể là của họ. Đó là một ngày tồi tệ, khủng khiếp trong sự nghiệp của tôi.

Tôi vẫn còn nhớ những bình luận của Martin Tayler trên Sky Sports.

Tôi nhớ từng chữ.

Tôi đã không thể nghe những lời đó và phải tắt vô tuyến đi. Người bạn thân tôi cũng vậy. Mọi thứ cứ như chạy vụt qua. Thất bại trước đối thủ cùng thành phố chỉ vì chênh lệch hiệu số bàn thắng bàn thua, một điều không thể tồi tệ hơn.

Tôi không bao giờ quên không khí phòng thay đồ hôm đó. HLV nói với tất cả chúng tôi: “Tôi đã nói với các cậu rồi. Đó là lý do tôi muốn các cậu trở nên tàn nhẫn và kết liễu các đối thủ, vì bạn có thể thua một giải đấu chỉ vì chênh lệch hiệu số”.

Và ông ấy đã đúng. Chúng tôi đánh bại các đối thủ với tỉ số 3-0, 4-0 và Sir Alex vẫn không hài lòng về điều đó. Đó là khát khao chiến thắng và mức độ mà ông ấy muốn chúng tôi tàn nhẫn với các đối thủ. Nếu chúng tôi làm được điều đó, ghi được nhiều bàn hơn, kết liễu đối thủ nhanh hơn thì có lẽ chúng tôi đã vô địch năm đó. Nhưng liệu chúng tôi có quyết tâm vô địch năm sau nếu như năm đó chúng tôi vô địch?

Và liệu rằng chức vô địch ở năm tiếp theo có ngọt ngào đến thế?

Cleverley tiết lộ người đồng đội mà anh cảm thấy tâm đắc nhất trong sự nghiệp của mình. Ảnh: Internet

Rõ ràng tôi rất mong chờ mùa giải 2012/2013. Tôi được ra sân trong kỳ Olympic ở London – đó là một vinh dự mà tôi sẽ kể lại cho các con: Việc được trở thành một VĐV Olympic – và mặc dù chúng tôi đã bị loại ở tứ kết nhưng cá nhân tôi cho rằng mình đã chơi tốt. Việc thi đấu ở hè năm đó đã giúp tôi duy trì thể lực và tôi đã tự tin bước vào mùa giải mới.

Nhưng đáng kể hơn, cả đội có một sự bổ sung vô cùng chất lượng.

Robin.

Trong suốt quá trình ở đội bóng, Scholesy và Wazza là hai cầu thủ giỏi nhất tôi từng chơi trong sự nghiệp của mình cho đến nay, nhưng nếu việc kể về tôi nợ ai vì chiếc huy chương vô địch NHA kia, đó phải là Robin Van Persie. Khả năng của anh ấy là không thể tin được. Xét về mặt cá nhân, không ai xuất sắc hơn Robin trong mùa giải 2012/2013.

Có những trận đấu chúng tôi chơi không tốt, thậm chí là bế tắc, thì chỉ cần đưa bóng cho anh ấy và Persie sẽ tự tạo ra bàn thắng. Một chân sút không thể tin được. Tôi không thể nào tưởng tượng được những bước di chuyển như của anh ấy. Mọi bước đi của anh ấy dường như đều là tìm con đường vào khung thành vậy.

Tôi thì khác. Từ đầu mùa giải tôi đã không thể ghi bàn. Rồi M.U tiếp đón Newcastle ở League Cup và tôi bỏ lỡ một cơ hội.

Tôi không thể kể chi tiết những lời nói của HLV nhưng đại ý rằng là “cậu không thể sút vào khung gỗ được nữa”.

Và tôi đã ghi bàn trong hiệp 2.

Tôi đã ở United từ năm 11 tuổi.

Và đó là khoảnh khắc tôi không bao giờ quên.

Ghi bàn trước khán đài Stretford End với tư cách là một cầu thủ tốt nghiệp từ Học viện thực sự vô cùng tuyệt vời. Những người khác như Rashford, Welbeck, Lingard luôn xuất hiện trên truyền thông khi làm được điều đó nhưng được cá nhân trải nghiệm cảm giác ấy thì không nhiều.

 Nhưng thực sự vào lúc đó, tôi cảm thấy khá nhẹ nhõm trong lòng. Các lần được đem đi cho mượn trước đây, tôi cũng đã ghi bàn ở các CLB khác. Vì vậy thật tuyệt khi có được cột mốc ở Man United.

Mười ngày sau tôi lại ghi bàn. Lại là Newcastle nhưng lần này là ở Premier League. Một siêu phẩm. Khi một NHM United tiến tới nói chuyện hoặc muốn có một bức ảnh với tôi, thì rõ ràng đó là một pha làm bàn đáng nhớ. Nhưng câu hỏi thì luôn giống nhau: Liệu tôi có cố tình dứt điểm trong tình huống đó?

Chà, đó là một trong những bàn thắng mà tôi đã ghi… Bạn cần vượt qua được giới hạn và giữ mục tiêu trước mắt, và khi bạn làm được điều đó, kết quả sẽ xuất hiện. Tôi nghĩ giờ là lúc để thành thật, đó là một đường chuyền và tôi đã cố gắng hướng đến Robin trong vòng cấm. Tôi đã cố gắng hết sức và giữ vững mục tiêu của mình, và nhờ thế mà tôi đã có một bàn thắng.

Đó là một cảm giác tuyệt vời, nhưng cho đến bây giờ, vẫn không lúc nào tôi cảm thấy tuyệt vời như lúc Robin ghi bàn vào lúc cuối trận đấu với Man City ở Etihad vài tháng sau đó. Ngay cả khi chúng tôi lên ngôi vô địch, cảm giác vẫn không tuyệt bằng lúc ấy.

Tôi nghĩ Antonio Valencia và tôi đều nghi ngờ vào trận đấu trước lúc vào ra sân, nhưng chúng tôi đều quyết định giữ im lặng về điều ấy. Tôi nghĩ trong lúc khởi động rằng HLV đã tin tưởng vào tôi và lựa chọn tôi trong một trận derby lớn như vậy – tất cả đều cho rằng đây sẽ là trận derby lớn nhất từ trước đến nay – đó là lý do tôi hài lòng với phong độ của mình.

Hiệp một chúng tôi đã chơi tốt và dẫn 2-0. Tôi không nghĩ rằng có hiệp đấu nào chúng tôi chơi tốt như thế trong cả giải đấu. Ngay cả khi trong hiệp 2 chúng tôi có chút chệch choạc, tôi vẫn nghĩ đó là một trận cầu hay. Bọn tôi đã không bối rối vào hoàn cảnh ấy, khi mà City gỡ hòa 2-2, với thành tích sân nhà của họ, có thể City nghĩ rằng họ có thể lội ngược dòng.

Chúng tôi đã chuẩn bị và có được chiến thắng.

HLV rút tôi ra ngoài khi trận đấu còn 5 phút, và tôi đã ngồi trên ghế dự bị khi Robin thực hiện thành công cú sút phạt. Tôi biết rằng anh ấy sẽ thành công. Evans cũng đã được rút ra và tôi ngồi ngay cạnh cậu ấy. Tôi là bạn tốt với Johny và mỗi khi gặp lại, chúng tôi vẫn cười đùa vì không nghĩ chúng tôi có thể ôm chặt nhau như vậy!

Tất cả chúng tôi như phát điên vậy, và những màn ăn mừng như tràn ngập khắp mọi nơi.

Những người đồng đội tôi đều ở đó, với ngọn lửa như bùng lên xung quanh họ.

'Việc giành chiến thắng trong trận derby, vào phút cuối cùng… tất cả những tình huống đó là cho mọi thứ thật tuyệt vời'. Ảnh: Internet

Việc giành chiến thắng trong trận derby, vào phút cuối cùng… tất cả những tình huống đó là cho mọi thứ thật tuyệt vời. Không phải vì tôi hài lòng với màn trình diễn cá nhân mà là giống như được trả thù cho những gì đã xảy ra vào năm trước.

Sự trả thù cũng là khi chúng tôi đánh bại Sunderland một tuần sau đó. Rõ ràng hai CLB không có sự thù địch gì, nhưng nếu như bạn nhớ thì những NHM Sunderland đã ăn mừng như thế nào vào ngày kết thúc mùa giải 2011/2012. Tôi có một số người bạn thân là NHM của United, và họ đã ở đó với một kế hoạch để cho thấy NHM Sunderland thấy họ thù dai như thế nào. Chúng tôi đã chơi tuyệt vời, ghi bàn, giành chiến thắng và có một kỳ nghỉ Giáng sinh thoải mái. CLB đang đứng đầu và mọi chuyện diễn ra rất tốt đẹp.

Mọi thứ càng tốt hơn khi Welbz cũng ở trong đội một. Việc được trải nghiệm các điều đó với một người bạn thân giống như là một phần thưởng vậy. Cả hai chúng tôi đều xuất thân từ đội trẻ và thật tuyệt khi có một người đồng hành như vậy. Johny cũng có hành trình tương tự chúng tôi nhưng tôi và Welbz thân nhau hơn một chút. Tôi và Welbeck lúc đó khá giống với Lingard và Rashford bây giờ. Luôn thật tốt khi có người đồng hành cùng bạn.

Cả hai chúng tôi đều ra sân trong trận đấu M.U tiếp đón Real ở Champions League trên sân Old Trafford. Đó là một trận đấu đáng chú ý và cũng thật đáng thất vọng. Bầu không khí trên sân Old Trafford hôm đó là tuyệt vời nhất mà tôi từng chơi, nhưng tôi vẫn cảm thấy nuối tiếc về kết quả ngày hôm ấy. Đó nhẽ ra là một cột mốc lớn trong sự nghiệp của tôi, đánh bại Real Madrid trong trận đấu loại trực tiếp Champions League. Chúng tôi đã thi đấu rất tốt cho đến khi Nani bị thẻ đỏ gây tranh cãi, sau đó Modric được tung vào sân và anh ấy thi đấu thật xuất sắc. Họ thi đấu hơn người và đã đánh bại chúng tôi.

Đó là trận đấu bạn không bao giờ nên thua. Tôi vẫn còn nhớ lúc Sir Alex đứng dậy và ra hiệu về phía khán đài Stretford End, tiếng gầm phát ra từ phía NHM, một bầu không khí khó tin và chúng tôi đã tin rằng mình có thể đánh bại tất cả. Những siêu sao bên họ đã phải câm nín cho đến khi chúng tôi mất người. Tôi thực sự thích trận đấu đó vì tôi chưa bao giờ có được thành tích tốt ở Champions League nhưng đó là kết quả cuối cùng.

Nhưng không mất quá lâu để chúng tôi chính thức lên ngôi vô địch Premier League. Trước khi giành được danh hiệu, chúng tôi đã thua trước Man City ở Old Trafford với tỉ số 2-1. Và mặc dù khoảng cách với đội thứ hai còn rất xa, Sir Alex đã nổi nóng như thế nào. Mọi người muốn có thêm một ngày nghỉ nhưng ông ấy không cho phép. Chúng tôi chỉ được phép quay trở lại bằng chiến thắng. Sir Alex là một thiên tài trong việc khiến các cầu thủ cố gắng hết sức trong từng trận đấu.

Đêm chúng tôi giành chiến thắng trước Villa, tôi đã ngồi trên ghế dự bị. Giá mà tôi được ra sân hôm đó, nhưng ký ức hôm đó tôi sẽ không bao giờ quên. Ngay khi mới bước vào sân, mọi người đều nghĩ: “Đây rồi, chức vô địch”. Tôi nhớ phản ứng của Welbeck – à không phải là phản ứng của tất cả mọi người trong bàn thắng thứ hai khi Robin vô lê. Không ai có thể tin được pha bóng đó.

Các màn ăn mừng được thực hiện ngay tối hôm đó. Tất cả chúng tôi, kể cả những nhân viên dọn phòng, đã ăn mừng trên phòng khác ở Deansgate và sau đó là một vài nơi khác. Nhưng quan trọng nhất là cả đội đã ăn mừng cùng nhau, chúng tôi đã hò hét cả đêm thứ hai, có một ngày nghỉ vào thứ ba trước khi quay lại vào thứ tư.

Và tinh thần của CLB lại được thể hiện. Sir Alex và Mike Phelan nói chuyện với cả đội và muốn chúng tôi tiếp tục chiến đấu. Phải thật tàn nhẫn. Tôi nhớ đã có những bài tập khá nặng được thực hiện vào tuần đó mặc dù chúng tôi đã vô địch. Sức mạnh tinh thần của một số cầu thủ như Scholesy và Vida, cũng như tiêu chuẩn họ đề ra gần như là động lực để họ tiếp tục luyện tập. Việc ăn mừng chức vô địch chỉ kéo dài một ngày và mọi thứ lại quay lại đúng vị trí, chúng tôi vẫn còn công việc phải làm.

Một vài điều không thay đổi.

Một vài điều thì có.

Tôi đang chơi golf thì nghe nói Sir Alex sẽ nghỉ hưu. Và sau đó vài ngày bạn biết đó là sự thật, Sir Alex đã nói với chúng tôi điều đó trên sân tập. Điều đó thực sự thay đổi suy nghĩ của mọi người.

Thật sự lúc đó bạn sẽ cảm thấy như là…wow.

Tôi rất tôn trọng các cầu thủ và HLV đã duy trì phong độ đỉnh cao như vậy. Có rất nhiều khó khăn và chướng ngại cần vượt qua để tiến đến đỉnh cao trong từng đấy năm qua. Sir Alex đã duy trì đỉnh cao trong 27, 28 năm trời và xứng đáng với mọi danh hiệu ông ấy đã dành được. Thật không thể tin nổi. Tất cả những chiếc cúp, thành công và niềm vui đó. Thật bực khi chúng tôi không thể giành chiến thắng trong trận đấu cuối cùng của ông ấy, với West Brom.

Chúng tôi muốn dành chiến thắng hôm đó cho Sir Alex nhưng cả đội đã vứt đi một lợi thế lớn. Chúng tôi nhẽ ra đã dành chiến thắng, cả đội đã dẫn trước 4-1 và rồi 5-2, nhưng rồi lại ném tất cả lợi thế đi. Thật là bực nhưng không khí đám đông không thay đổi. Đối với 3.000 người hâm mộ United tại Hawthorns hôm đó, vấn đề không phải là về việc giành danh hiệu mà là cách để chào tạm biệt một huyền thoại.

Và khoảnh khắc Sir Alex đi về phía đám đông sau trận đấu.

Lời tạm biệt sau 28 năm.

Tôi vẫn nổi da gà khi nhớ lại lúc đó. Bây giờ cũng vậy.

Có những điều tôi không bao giờ quên.

Giống như lúc diễu hành qua Manchester với chức vô địch. Mùa giải đã kết thúc và chúng tôi được quyền nghỉ ngơi nhiều hơn một chút. Quang cảnh lúc ấy là không thể tin được. Tôi không nghĩ rằng bạn sẽ thấy những cảnh như thế trên Deansgate một lần nữa. Mọi người đã đột nhập vào các văn phòng chỉ để trèo ra khỏi cửa sổ và leo lên các giàn giáo để ăn mừng. Đó là hình ảnh tôi sẽ cho các con tôi xem bên cạnh việc được lên sân khấu cạnh tòa thị chính cùng ban nhạc Courteeners, ban nhạc yêu thích của tôi. Đối với tôi, đó là giấc mơ có thật.

Tôi không nghĩ tôi nhận ra thời điểm đó quan trọng như thế nào với sự nghiệp của mình. Tôi đã hy vọng sẽ ở lại với M.U cho đến hết sự nghiệp và chinh phục danh hiệu qua mỗi năm.

Tôi không bao giờ nghĩ rằng đó sẽ là kết thúc.

Tôi đã khá tích cực khi nghĩ về David Moyes. Một HLV tốt, có kinh nghiệm lâu năm ở nước Anh và đã giúp Everton thi đấu ổn định, thật đáng tiếc khi mọi việc không thuận lợi cho ông ấy.

Khi nhìn lại mùa giải 2013/2014, có hai trận đấu mà tôi nghĩ tôi đã sụp đổ. Đó là trận thua 1-0 trước Liverpool trên sân khách vào đầu mùa giải, đó là một màn trình diễn tệ của tôi. Tôi đã được giao nhiệm vụ kèm Hazard trong trận gặp Chelsea trước đó và giờ là Coutinho trên sân Anfield. Ở một khía cạnh của trận đấu thì việc đó khá khó khăn.

Và đó là lúc bạn nghe thấy những tiếng huýt sáo.

Thật khó để thoát khỏi tất cả những chỉ trích khi bạn sống ở Manchester, những người bạn của bạn đều là những người hâm mộ United và bạn đang chơi cho câu lạc bộ lớn nhất thế giới. Nhìn lại, có lẽ tôi đã không sẵn sàng về mặt tinh thần cho mọi thứ sắp xảy ra. Tôi vật lộn để thích nghi với mọi thứ. Tôi đã có vài trận đấu hay - HLV vẫn có niềm tin vào tôi và tôi được đã ra sân rất nhiều năm đó - nhưng sau đó, trận đấu với Olympiakos đã kết thúc tất cả. Tôi đã thực sự đi xuống từ đêm đó.

Trái bóng đã rơi nhưng giờ mới thực sự giờ chúng mới bắt đầu lăn.

Cleverley không có nhiều thói quen trả lời thư cũng như cập nhật thông tin trên trang mạng xã hội. Ảnh: Internet

Tôi chỉ là một cầu thủ trong một tập thể ngôi sao và sẽ là một trong những cái tên mà mọi người nghĩ đến đầu tiên khi cần sự thay đổi. Tôi nhớ lần ra sân tiếp theo của tôi là 4 tuần sau trận đấu với Olympiakos, khi Man City đánh bại chúng tôi 3-0 và tôi hoàn toàn mất đi sự tự tin. Đối với tôi, sự tự tin là điều quan trọng nhất với một cầu thủ và đêm đó tôi đã mất đi điều ấy.

Tôi sẽ không nói dối rằng tôi đang tận hưởng cuộc sống của mình tại thời điểm đó. Bóng đá là cuộc sống của tôi. Tôi đang chơi cho một câu lạc bộ mà tôi yêu thích, tôi đã tập luyện rất chăm chỉ để đến đó và tôi có thể thấy M.U sụp đổ. Sự nghiệp của tôi đã bị tàn phá.

Bạn nhận được thư tại sân tập. Bạn cố gắng trả lời thư của người hâm mộ, nhưng cuối cùng, sẽ đến thời điểm bạn không nên đọc những bức thư ấy. Phương tiện truyền thông xã hội chỉ là một trở ngại, vì vậy tôi đã đóng tài khoản của mình. Có nhiều người theo dõi trên Twitter có ý nghĩa với tôi ít hơn nhiều so với sức khỏe tinh thần và sự nghiệp bóng đá của tôi. Tôi thoát khỏi tất cả và tôi không bao giờ quay trở lại kể từ đó. Tôi nghĩ rằng điều đó rất tốt cho tôi.

Bây giờ, với hai đứa trẻ và một người vợ, tôi đã quá bận rộn trong cuộc sống hàng ngày để có thể tweet hoặc Instagramming cứ sau hai phút. Tất nhiên, tôi hoàn toàn hiểu nó là một phần quan trọng của bóng đáhiện đại, có tương tác với người hâm mộ, nhưng chỉ là điều ấy không thích hợp với cá nhân tôi, vì vậy tôi sẽ không thử và làm điều đó.

Đã bốn năm kể từ khi tôi rời United. Louis van Gaal đã thẳng thắn với tôi, đó là điều mà tôi đánh giá cao, và tôi không muốn trở thành một cầu thủ không được chơi bóng. Tôi không muốn đi bất cứ nơi nào khác ngoài M.U nhưng tôi biết rằng đã đến lúc tôi phải ra đi.

Nhưng, bạn biết gì không? Khi những đứa trẻ của tôi lớn hơn một chút, tôi sẽ không ngồi xuống và kể cho chúng nghe những điều tồi tệ về thời gian của tôi với United. Tôi sẽ không nói với chúng rằng ai đó đã hét vào mặt tôi trên đường hoặc ai đó đã gửi những bức thư chửi rủa đến sân tập. Như tôi đã nói, những điều đấy chỉ là hạt cát so những gì tuyệt đẹp đã xảy ra trong thời gian tôi ở United.

Cha của tôi đã luôn thu thập các mẩu báo, tiêu đề và những thứ như thế về sự nghiệp của tôi. Những thứ đó, tất cả các huy chương ở đội trẻ của tôi, huy chương vô địch Charity Shield, một huy chương á quân FA Cup với Villa, áo ra mắt đội tuyển Anh…. là những điều tôi tự hào khi kết thúc. Đó là những gì tôi có thể cho thấy con cái của tôi thấy.

Và tôi sẽ nói với chúng về việc chơi trong những trận đấu lớn cho câu lạc bộ mà tôi yêu thích, với những người bạn của tôi, dưới quyền quản lý của HLV vĩ đại nhất từ trước đến nay và cách chúng tôi vô địch Premier League.

Và tôi sẽ cho chúng xem huy chương của tôi.

Đó là những điều thực sự quan trọng, và không ai có thể lấy đi những thứ đó của tôi.

Minh Đức