Thứ 6 Ngày 15 Tháng 11 Năm 2019
CẢM NHẬN & CHIA SẺ

Thứ 2 ngày 27 tháng 05 năm 2019Lượt xem: 222

Tự sự United: Đây là câu chuyện rắc rối của tôi

(Tự sự của Teddy Sheringham trên trang chủ manutd.com).

.

Man United đã giành cú ăn ba thần thánh năm 1999. Ảnh: Internet

Mùa giải ăn ba năm ấy thực sự là không thể tin nổi và một điều điều được tóm tắt lại là Sir Alex đẫ thể hiện hình ảnh của 1 HLV và một đội bóng mà ông ấy muốn là như thế nào.

Mọi thứ sẽ luôn tiếp diễn khi cầu thủ có một thái độ không-bao-giờ-nói-chết.

Miễn là trận đấu còn tiếp tục, sẽ còn cơ hội. Đó là thứ mà Sir Alex muốn chúng tôi trở thành và đó thực sự là cấu trúc mà đội bóng năm ấy được xây dựng.

Vào mùa giải đầu tiên của tôi, 1997/1998, chúng tôi đã chơi rất tốt cho đến khi các cầu thủ trụ cột chấn thương. Tôi nghĩ Schmeichel, Pallister, Keaney và Giggsy đã phải ngồi ngoài vài tuần. Chúng tôi đã bị loại ở vòng tứ kết Champions League, Arsenal cũng đánh bại chúng tôi ngay ở Old Trafford vì họ có chiều sâu đội hình hơn.

Thật đáng thất vọng và chúng tôi biết sẽ rất khó khăn để đem trở lại các danh hiệu.

Tôi nghĩ đó là lần đầu mọi người thấy bốn chân sút chất lượng ở một CLB. Thường thường sẽ chỉ có hai, thậm chí ba, nhưng đến con số 4 thì thực sự HLV đã làm một công việc tài năng khi giữ sự cân bằng giữa tôi, Coley, Yorkey và Ole.

Thành thật mà nói, Yorkey và Coley có một mùa giải phi thường và họ xứng đáng cho sự lựa chọn số 1.

Không nghi ngờ gì điều đó cả.

Ole và tôi phải tự thân vận động để so kè với nhau, để thay đổi suy nghĩ của HLV về cặp tiền đạo nào xứng đáng hơn. Có thể là Coley hoặc tôi và Ole, tất cả phụ thuộc vào chúng tôi để thay đổi ý kiến HLV. Yorkey và Coley là sự lựa chọn ưu tiên của Sir Alex, thật sự họ là một sự kết hợp hoàn hảo. Nhưng không có nghĩa là tôi và Ole được phép không cố gắng.

Với hai cặp tiền đạo, có thể nói Yorkey, Coley, tôi và Ole là những mẫu cầu thủ khác nhau có thể bổ sung cho nhau và khó có thể nói ai được ưa thích hơn. Tôi thì đã gặp chấn thương vào tầm tháng 2 và đánh mất vị trí của mình.

Tôi liên tục quay lại rồi lại vắng mắt vì các chấn thương, vậy nên HLV đã nói với tôi, hình như là tầm tháng 2, rằng: “Đừng lo lắng, rồi cậu sẽ sẵn sàng vào tương lai gần thôi. Đừng lo lắng gì cả, cậu sẽ sẵn sàng trong lần ra sân tới, dù cho là một hay hai tuần tới. Chúng ta cũng có vài ca chấn thương khác, vậy nên hãy chắc chắn cậu sẽ sẵn sàng cho giai đoạn nước rút vì tôi có cảm giác đây sẽ là một mùa giải quan trọng với chúng ta”.

Việc nói điều đấy vào tháng 2 cho thấy tầm nhìn không thể tin được của ông ấy, ông ấy đã nhận ra được việc gì đang diễn ra và điều đó đã cung cấp cho tôi đủ dũng khí để nói rằng: “Được, tôi sẽ sẵn sàng”. Khi là một cầu thủ bóng đá, bạn sẽ luôn muốn được ra sân trong trận đấu tiếp theo và hoàn toàn khỏe mạnh. Bạn sẽ luôn phải thúc đẩy bản thân nhưng ông ấy đã nói đây sẽ là một mùa giải quan trọng và tôi sẽ muốn trở thành một phần của mùa giải này.

Vậy nên tôi sẽ cần chắc chắn là mình sẽ sẵn sàng.

Và tôi đã không cố chạy đua với tình hình chấn thương của mình. Vậy nên tôi đã không bị tái phát chấn thương thêm nữa.

Thật tuyệt khi đó là cột mốc quyết định và tôi đã có thể đóng góp nhiều hơn vào giai đoạn cuối mùa giải.

Image result for teddy sheringham champions league final

Sheringham đã có bàn thắng giúp United quân bình tỉ số trước Bayern Munich trong trận chung kết Champions League. Ảnh: Internet

Khi là một cầu thủ, tuổi tác không phải là vấn đề. Khi ở một CLB, bạn sẽ luôn muốn được ra sân và sẵn sàng cho trận đấu tiếp theo. Không thì sẽ phải là trận đấu tiếp theo nữa, hoặc là trận đấu tiếp tục sau đấy. Thật tuyệt khi Sir Alex với quý trọng tôi vào thời điểm đó.

Đó cũng là cách mà Sir Alex nói về việc khi không được ra sân, chúng tôi nên nghỉ ngơi. Tôi nhớ có lần nói chuyện với ông ấy. Tôi nhớ tôi đã được ra sân vào thứ 7 hôm ấy, ghi bàn và cảm thấy khá tốt và vào buổi trưa thứ 7 tiếp theo, chúng tôi đang ngồi ở hàng ghế cho cầu thủ trong lúc trước trận đấu, tôi đã hét lớn và nghĩ: “Được rồi, ra sân nào”. Tôi đi xuống hành lang vào văn phòng Sir Alex và ông ấy nói: “Cậu nghỉ trận hôm nay, tôi sẽ sử dụng sơ đồ này”.

Tôi nhớ lúc đó đã chửi thề trong đầu,  vào lúc đấy hay bất cứ lúc nào khác, tôi đã nói rằng: “Ông không thực sự muốn tôi nghỉ, ông chỉ sử dụng các cầu thủ khác và sử dụng đội hình mà ông muốn thôi”. Sir Alex đã từ tốn nói: “Được thôi, tôi không cho cậu nghỉ nhưng cậu cũng được vào sân bất cứ lúc nào cậu muốn”. Bạn không biết rõ được cụ thể tính chất của trận đấu và đó là cách mà Sir Alex thể hiện ông ấy mới là người nắm quyền.

Tôi chắc chắn mỗi cầu thủ sẽ có phản ứng khác nhau với việc đó. Và đó là cách của tôi. Tôi không rõ câu chuyện về hàng dài cầu thủ hỏi lý do sao mình không được ra sân nhưng rõ ràng bạn phải chấp nhận đó là quyền lực của HLV. Tôi là một cầu thủ cao tuổi, có nhiều kinh nghiệm, đã trải qua điều này trước đây và hiểu rằng sao ông ấy quyết định như vậy.

Tôi và Ole có vai trò gần giống nhau trên băng ghế dự bị. Ý tôi là bạn sẽ không muốn bị nhớ đến với những cái tên như là “siêu dự bị” hay “kẻ dự bị vĩ đại”. Tôi đã chơi khá nhiều trận đấu. Vào lúc xế chiều của sự nghiệp, thì tôi lại hay ghi bàn lúc được tung vào sân từ ghế dự bị và mọi người lại nhớ điều đó.

Cũng được. Không vấn đề, nhưng mọi người cần nhớ đó không phải là xuất phát điểm sự nghiệp của tôi. Nhưng đầu bạn cũng cần phải quan tâm về điều đó.

Bạn không phải sự lựa chọn chính thức. Nhưng bạn vẫn cần phải chuyên nghiệp vào trường hợp đó. Bạn chỉ cần nắm lấy khi cơ hội tới. Mọi người đều có cách nhìn khác nhau khi bạn là một cầu thủ. Càng tốn nhiều thời gian để làm quen với việc đó, thì thời gian bạn là cầu thủ dự bị càng dài.

Khá tuyệt vọng khi bạn suốt ngày ngồi dự bị, bạn muốn vào sân nhưng không có cơ hội. Bạn luyện tập, mài dũa bản thân rồi không được vào sân. Tuần tiếp theo, tiếp tục như vậy. Khá là nản lòng, vậy nên bạn cần phải tạo ra được sự ảnh hưởng khi có cơ hội.

Và cái khoảng thời gian 10 ngày đó vào tháng 5 ư?

Theo ý kiến của tôi, tôi chắc mọi người sẽ thấy đó là một câu chuyện khác.

Làm thế nào Man Utd giành cú ăn 3 chỉ trong 11 ngày điên rồ? - Bóng Đá

United đã trải qua hơn 10 ngày điên rồ để làm nên điều kì tích - giành cú ăn ba. Ảnh: Internet

Đó thực sự là 10-11 ngày đầy rắc rối. Đầu tiên tôi được ra sân từ đầu trong trận đấu với Tottenham. Tôi khá bất ngờ vì đã đánh mất vị trí vào tay Yorkey và sau đó liên tục gặp chấn thương, thi đấu không tốt và không ghi được nhiều bàn thắng như mong muốn. Tôi rất vui khi được ra sân hôm đó.

Khá ngạc nhiên nhưng tôi rất vui.

Vậy nên khi bị rút ra vào giờ nghỉ, lúc tỉ số đang là 1-1, tôi hoàn toàn sụp đổ và khá thất vọng. Việc bị rút ra và quay trở lại ghế dự bị làm tôi suy nghĩ rằng, nếu tôi được chơi ở trận đấu cuối cùng của mùa giải, có thể tôi sẽ được ra sân trong trận chung kết FA Cup và có thể tôi sẽ làm thay đổi được ý kiến của HLV. Và hình như vào thứ 6, trong trận chung kết FA Cup, tôi không được ra sân từ đầu nhưng rồi Roy Keane chấn thương chỉ sau 6’ phút thi đấu và Sir Alex đã nói với tôi và hai người nữa khởi động.

Trước khi tôi kịp hiểu, Sir Alex đã nói với tôi: “Teddy, cậu vào sân”, và tôi như kiểu: “Gì cơ? Tôi là tiền đạo không phải tiền vệ”. Nhưng rồi tôi nghĩ, mày đang làm gì vậy? Hãy vào sân trước khi ông ấy thay đổi ý kiến.

Và chỉ một phút sau đó, tôi đã ghi bàn thắng mở tỉ số, kiến tạo bàn thứ hai cho Scholesy và đươc vinh danh Cầu thủ hay nhất trận đấy, và lúc đó tôi có ý nghĩ tôi có thể sẽ được ra sân trong trận chung kết Champions League. Suy nghĩ đó cứ luẩn quẩn trong đầu tôi.

Trận đấu hôm thứ ba đã làm tôi đánh rơi cơ hội. Nhưng rồi trận chung kết FA Cup tôi đã giành lại được nó. Tôi đã cố hết sức tập trung, chuẩn bị và sẵn sàng khi cần thiết.

Tôi chắc chắn rằng chúng tôi đã có những suy nghĩ, nhưng cú ăn ba chưa bao giờ được nói ra. Các cầu thủ khác cũng suy nghĩ như vậy. Chúng tôi có nghĩ về thành tích ấy nhưng có những đội bóng đã chơi tốt vào tháng 1, rất tốt vào tháng 2, xuất sắc vào tháng 3 và rồi cuối cùng trắng tay vào cuối mùa giải. Vậy nên với chúng tôi, HLV không hề nói về điều đó và những cầu thủ xuất sắc và nhiều kinh nghiệm trong đội hình hiểu điều đó, nếu như bạn chủ quan, mọi thứ sẽ sụp đổ.

Vậy nên chúng tôi đều sẵn sàng – mong chờ trận đấu tiếp theo và xem xem mọi thứ sẽ đi đến đâu.

Dường như có một luật ngầm không nói về điều đó trong phòng thay đổ ư?

Chắc là vậy.

Cho đến khi bạn thật sự đã rất gần điều đó, mọi thứ vẫn cần phải được sẵn sàng, nhưng sau khi đã đánh bại Tottenham ở vòng đấu cuối cùng, rồi là chiến thắng ở FA Cup thì mọi thứ thật đặc biệt.

Khi còn trẻ bạn sẽ luôn mơ được tham dự trận chung kết FA Cup. Lúc 7,8,9 hay 10 tuổi, bạn sẽ luôn mơ về điều đó và mong rằng sẽ được ghi bàn như lúc thi đấu ở trường.

Bạn muốn điều đó, bạn muốn ra sân ở Wembley.

Sheringham scored two minutes after replacing Roy Keane

Sheringham đã ghi bàn mở tỉ số trong trận chung kết FA Cup lúc đó, hai phút sau khi thay thế Roy Keane. Ảnh: Internet

Và rồi tôi làm được điều đó ở tuổi 33, thật bất ngờ và vinh dự, ghi được bàn thắng mở tỉ số và là thành viên của đội chiến thắng, thật tuyệt vời.

Và rồi bạn biết không?

Cú ăn ba là có thể.

Mọi người bắt đầu nói về điều đó.

Và rồi mọi người đều biết điều gì trong trận chung kết Champions League với Bayern Munich. Tôi gỡ hòa mặc dù đó không phải là pha chạm bóng tốt nhất của tôi, cả đội rất vui khi bóng bay vào lưới.

Lúc đó tôi đang tranh chấp, và khi ghi bàn, tôi đã quay ra nhìn trọng tài biên để chắc chắn bàn thắng hợp lệ. Tôi không muốn ông ấy phất chiếc cờ lên một chút nào. Tôi không thấy gì và bắt đầu ăn mừng.

Nhưng tôi muốn bàn thắng thứ hai. Hãy tiến lên nào. Becks có đường chuyền đẹp nhưng pha bật nhảy của tôi hơi quá đà, vậy nên tôi cố chạm bóng và chuyền quả bóng vào một chỗ trống và mong rằng có người ở đó. Và đó là Ole, “sát thủ mang gương mặt trẻ thơ”. Cậu ấy đã làm tốt phần việc của mình.

Sau đó, ở năm cuối cùng CLB, Yorkey đã thay thế tôi nhưng lại có rắc rối với Sir Alex.

Vậy nên tôi được quay lại đội hình.

Thực ra lúc tôi gia hạn hợp đồng, sau ba năm, M.U đã đề nghị tôi sang năm thứ tư. Tôi đang đi nghỉ, tôi đã nghĩ về điều ấy và Steve McClaren đã hỏi tôi có gia hạn hay không.

Tôi nói: “Được thôi, tôi sẽ ký nhưng tôi không muốn bị dự bị. Hãy nói với HLV điều ấy”.

Tôi trở lại vào giai đoạn chuẩn bị tiền mùa giải và cố gắng quay lại đội hình chính thức và có một mùa giải tốt. Chúng tôi bảo vệ thành thành công chức vô địch Premier League, tôi dẫn đầu danh sách ghi bàn và có vài giải thưởng cá nhân. Thật tuyệt đến kết thúc sựu nghiệp ở Manchester United.

Thành thật mà nói, được chơi cho United là giấc mơ hoang đường nhất tôi từng nghĩ tới.

Đó là một đẳng cấp khác hẳn.

Có nhiều CLB khác bạn có thể khoác áo nhưng bạn chỉ nhận ra United to lớn như thế nào khi bạn khoác áo đội bóng.

Thành công ở Manchester United còn vui hơn nữa và tất cả những gì đã diễn ra ở mùa giải 1998/1999, bạn có thể nhìn lại với rất nhiều niềm vui. Một mùa giải không thể tin được.

Và như tôi nói, mỗi người đều có câu chuyện của riêng mình.

Và đây là câu chuyện của tôi.

Minh Đức