Thứ 3 Ngày 25 Tháng 06 Năm 2019
CẢM NHẬN & CHIA SẺ

Thứ 5 ngày 06 tháng 06 năm 2019Lượt xem: 237

Tự sự United: Tôi không thể đòi hỏi một nền giáo dục bóng đá tốt hơn nữa

(Tự sự của Danny Webber trên trang chủ manutd.com)

Khi tôi 16 tuổi, tôi là một trong những tiền đạo xuất sắc nhất cả nước.

Tôi không nói điều đó theo một cách tự cao tự đại, bởi vì tôi đã đi qua trường bóng đá quốc gia tại Lilleshall. Ở tuổi của tôi, tôi là một trong những bộ tứ tốt nhất của các tiền đạo trẻ trong cả nước.

Những người khác đến từ Lilleshall, như Joe Cole ở West Ham, họ sẽ quay trở lại câu lạc bộ của họ và tập luyện với đội đầu tiên mỗi ngày khi họ 16 tuổi. Ở United, có rất nhiều cầu thủ, rất nhiều cột mốc để vượt qua, rằng tôi không có lựa chọn đó.

Đó là vào khoảng năm 1998. Khi đi tới The Cliff mỗi sáng, tôi biết rằng tôi sẽ cạnh tranh với những người như David Healy, Alex Notman, Paul Wheatcroft, Ian Fitzpatrick và Erik Nevland. Những tiền đạo trẻ hàng đầu. Tôi làm việc vặt vào buổi sáng, đi tập thể dục, luyện tập kỹ thuật, tập luyện, sau đó tôi đi và ngồi trên đồi nhìn đội một tập luyện.

Bởi vì ở đó có những cái tên đẳng cấp nhất mà tôi muốn được cạnh tranh.

Cole.

Yorke.

Sheringham.

Solskjaer.

Ý tôi là, tiến lên thôi nào!

Vì vậy tôi ngồi đó và xem các tiền đạo đội một tập luyện, tôi chỉ xem các tiền đạo. Giống như một tấm bọt biển, tôi cứ thấm dần từng chút từng chút một.

Tôi muốn quan sát cả 4 người đó và cách làm thế nào thi đấu cùng họ trong một thời gian dài, nhưng về mặt ngắn hạn thì tôi có thể học được gì từ họ? Tôi nói với chính mình: “Tôi có thể kiểm soát quả bóng, có thể ghi bàn. Tại sao lại chưa thi đấu tốt như họ?”. Vì vậy tôi ngồi đó và cố gắng tiếp nhận nhiều nhất có thể từ họ.

Một trong những điều quan trọng đối với tôi là xem tất cả họ tập luyện thêm. Tôi biết bóng đá đã thay đổi và bây giờ, các nhà khoa học thể thao có thể đưa bạn ra khỏi sân và nói: “Bạn đã tập đủ rồi” nhưng tôi tin chắc từng phút bạn trên sân bạn đều có thể học hỏi. Khoảng thời gian ấy có thể giúp bạn tiến bộ và bốn người họ đều bỏ rất nhiều thời gian cho chuyện đó. Họ rất cạnh tranh. Hầu hết các ngày bạn đều tin rằng sẽ có một hoặc hai người về sớm nhưng họ luôn ở lại – cả 4 người! Và tôi xem họ tập luyện như là một con chim ưng quan sát vậy.

Tôi đã xem họ hoàn thiện bản thân, họ luôn cố gắng cho việc đó. Họ đã làm điều đó một cách tập thể, đặc biệt là khi Steve McClaren vào làm trợ lý giám đốc vào năm 1999, nhưng trước đó, Brian Kidd sẽ làm những việc tập trung vào từng cá nhân hơn.

Image result for danny webber manchester united anđy cole

Webber từng theo dõi rất nhiều lối đá của Cole khi đó. Ảnh: Internet

Coley đặc biệt thích cách tiếp cận đó và anh ta có rất nhiều buổi tập luyện trực tiếp với Kiddo. Tôi đặc biệt hay xem Coley vì tôi đã làm sạch đôi giày của anh ấy. Vào thời điểm đó, lối đá của anh ấy đang trong quá trình chuyển đổi, nhưng Cole vẫn có cơ hội trong các trận đấu và ghi bàn. Tôi chỉ xem cách anh ấy hoàn thiện một cách nghệ thuật để trở thành trung tâm. Khi anh ấy đến, có những dấu hỏi được đặt ra, mọi người đã nói:”Cậu ta sẽ không chơi theo phong cách của Man United”, nhưng rồi Cole đã học cách làm điều đó và hoàn thành một cách đẳng cấp. Anh ấy trở thành một tiền đạo hàng đầu, toàn diện, và đạt được điều đó thông qua sự chăm chỉ và quyết tâm. Đối với bất kỳ cầu thủ trẻ nào đang tìm kiếm điều đó, bạn phải cố gắng bắt chước được như họ.

Yorkie, không ai bất ngờ khi học tập theo anh ấy cả, anh ấy chỉ tận hưởng chính bản thân. Anh ấy đã cho tôi thấy rằng trong công việc khó khăn vẫn sẽ có niềm vui. Yorke phối hợp, toát mồ hôi, luyên tập một cách chăm chỉ nhưng tận hưởng từng giây phút của việc đó. Điều đó làm tôi suy nghĩ vì khi mọi người nói với tôi rằng: “Bạn cần phải làm việc chăm chỉ”, thì điều đó có nghĩa là chạy nhiều hơn, thực hiện những bài tập nhàm chán, những điều tôi không muốn làm. Khi tôi nhìn Yorkie, anh ấy lại chưa bao giờ thở dốc, luôn luôn cười và cứ như thế khắp sân tập.

Về mặt ứng xử, Yorkie, cũng như bất kỳ ai, đã cho tôi thấy bạn có thể trở thành gì. Trong câu lạc bộ tôi luôn là đàn em của các cầu thủ trước. Những gì các huấn luyện viên nói, tôi sẽ làm. Yorkie đã dạy tôi rằng điều đó rất tốt, nhưng bạn có thể cho cá tính của riêng mình vào, và điều quan trọng là đưa tính cách của bạn lên sân cỏ. Yorkie sẽ lái xe đến The Cliff vào buổi sáng, và anh ta sẽ hành động giống hệt như trong xe của mình, ra khỏi xe, đi vào phòng thay đồ, đi vào căn tin, đi lên sân cỏ, rời khỏi sân, ở đó không thay đổi tính cách của anh ấy . “Không cố gắng trở thành một người khác cho HLV hoặc bất kỳ ai - Tôi là chính tôi và tôi thể hiện tôi là ai mọi lúc”. Triết lý đó của Yorkie đã thực sự mở mắt cho tôi. Anh ấy đã được ký hợp đồng với giá 12,6 triệu bảng, đó là số tiền khổng lồ hồi đó, nhưng anh ấy có quyền tự do và tôi thích điều đó. Anh ấy chơi bóng như không có gì làm phiền mình vậy.

Image result for dwight yorke danny webber

'Yorkie đã dạy tôi rằng điều đó rất tốt, nhưng bạn có thể cho cá tính của riêng mình vào, và điều quan trọng là đưa tính cách của bạn lên sân cỏ'. Ảnh: Internet

Điều khó nhất đối với tôi là, khi còn bé, tôi đã cố gắng chơi bóng như không có gì làm phiền mình. Bằng cách cố gắng để làm điều đó, bạn đã nghĩ về nó chưa, bạn có muốn  điều đó không? Bạn đã nghĩ về cách bạn thư giãn, thay vì chỉ cứ thư giãn đi.

Teddy là một người rất tuyệt, rất ngầu. Mọi thứ đều được anh ấy hoàn thành. Sự hoàn thiện của anh ấy được thể hiện ở cách khống chế với quả bóng. Teddy không bao giờ làm rắc rối vấn đề gì cả. Bất cứ nơi nào bóng đến, Teddy luôn làm những điều tuyệt vời với nó. Không bao giờ bối rối, luôn hoàn thành công việc, đó là điều rất nhiều cầu thủ trẻ khao khát. Rất nhiều người chỉ ra vẻ đã hoàn thành, nhưng thực tế bạn phải dành ra hàng giờ và hàng giờ tập luyện để làm được điều đó. Bây giờ bạn thấy rất nhiều cầu thủ, thậm chí chỉ làm một điều rất đơn giản như tung ra một đường chuyền tầm 10 yards thì họ cũng sẽ trình diễn rất nhiều kĩ thuật vì họ nghĩ rằng như thế thật hay, đó là lý do họ sẽ chuyền hỏng. Và họ nghĩ rằng điều đó thật ngầu. Thực tế thì lúc đó không còn quan trọng nữa. Bạn trông thật ngầu khi bạn thực hiện đường chuyền và nó cần phải đến được mục tiêu, bạn hiểu ý tôi không? Đó là chức năng của đường chuyền.

Và điều này đưa chúng ta đến Ole.

Khi dứt điểm, một số người sẽ cố gắng lừa qua thủ môn, đưa quả bóng qua đầu, hay những thứ gì đó tương tự. Còn Ole, sẽ là góc dưới cùng. Không rắc rối. Tôi phải nói rằng trong 4 tiền đạo đẳng cấp àm tôi theo dõi, Solsa dành nhiều thời gian trên băng ghế dự bị nhiều hơn hết nhưng anh ấy đã thích nghi với vị trí đó. Anh ấy vẫn chiến đấu để được ra sân, không kêu ca, Solsa biết mình đang được chơi cho CLB lớn nhất thế giới, có được những khoảnh khắc của riêng mình, biết được rằng mình luôn cần sẵn sàng khi thời gian tới và điều đó luôn được anh ấy thể hiện trên sân tập.

Tuy nhiên khi quả bóng lăn đến chỗ anh ấy, kết quả sẽ là như nhau:

Góc dưới.

Góc dưới.

Góc dưới.

Giống như là một thứ tôn giáo vậy.

Tôi đã từng nghĩ: “Sao anh ấy không lốp bóng nhỉ? Hay một kĩ thuật nào khác?”.

Rồi đến thứ bảy…bùm.

Anh ấy vượt qua thủ môn, góc dưới.

Bóng bay qua thủ môn, góc dưới.

Và lúc đó tôi nhận ra.

Đó là thói quen của anh ấy.

Tôi không thấy phong cách của mình giống với Ole, nhưng tôi thích những gì anh ấy đã làm. Phong cách của tôi chắc chắn không giống như Teddy, nhưng tôi thích cách anh ấy không bao giờ bị choáng váng. Tôi có thể thấy mọi thứ ở Coley và Yorkie, tôi nghĩ: “Không biết họ đã làm điều đó như thế nào vậy? Vì tôi muốn làm điều đó và còn muốn làm tốt hơn thế nữa”.

Coley và Yorkie có lẽ là những người có ảnh hưởng nhất đối với tôi. Họ rất khác nhau, nhưng tôi đã thấy một chút phong cách của mình trong hai người đó. Coley rất nhanh nhẹn, hay quan sát qua vai và đó là điều tôi muốn làm. Nhanh chóng nhìn qua vai, có cơ hội, tận dụng nó, cố lạnh lùng nhất có thể. Tôi cũng rất thích việc được chơi cạnh Yorkie, cách anh ấy di chuyển và liên kết. Sau đó di chuyển khắp mặt sân và nhận được bóng đúng lúc. Vì vậy, đó là hai điều mà tôi vô cùng muốn học hỏi.

Sau đó, sau khi chúng tôi rời khỏi The Cliff và chuyển đến Carrington, Ruud van Nistelrooy đã đến.

Image result for Ruud van Nistelrooy

Có rất nhiều điều ồn ào về Ruud trước khi anh ta đến, bởi vì anh ấy đã gặp chấn thương đầu gối và chúng tôi đã đợi một năm để ký hợp đồng với anh ta. Trước đó, mọi thứ không giống như bây giờ, nơi bạn có thể xem mọi thứ với một cái gõ. Hôm nay, bạn có thể lên YouTube để xem tất cả bàn thắng của anh ấy. Bạn đã nhìn thấy những pha bóng đó và suy nghĩ: “Thật đáng sợ”. Ruud bước vào, và trước khi thậm chí hoàn toàn hòa nhập vào đội, anh ấy đã ghi bàn cho vui. Khá sớm, mọi thứ thực sự nhanh chóng và anh ấy thống trị vị trí đó. Tôi chỉ xem anh ta trong các trận đấu và buổi tập, tôi nghĩ: ‘Wow, anh chàng này thật là…”.

Điều tôi học được từ Ruud là anh ta bị ám ảnh với việc ghi bàn. Anh ta tức giận trong tập luyện nếu bỏ lỡ mục tiêu, tức giận với chính mình. Anh ấy không nghĩ gì khác ngoài việc ghi bàn. Ruud di chuyển giống như một con ma vậy. Anh ấy là cầu thủ đầu tiên tôi thấy đã cố di chuyển vào tư thế việt vị. Nó đã đi ngược lại quy tắc của tất cả mọi thứ tôi đã dạy. Chúng tôi chỉ trả hàng triệu đô la cho anh chàng này và anh ta đang làm mọi thứ, qua mặt cả hàng ngũ của Man United và ở nước Anh, những điều mà tôi được bảo là không làm. Nhưng sau đó, anh ấy đã vượt qua sạch với từng người một và đối mặt với thủ môn. Mọi người sẽ hét lên: “Làm thế nào anh ấy qua từng người một”? Ruud không phải là người nhanh nhất. Khi Coley đi bóng, anh ta rất nhanh, Giggsy cũng vậy. Bạn sẽ không thể bắt kịp họ. Ruud sẽ đi qua từng người một, nhưng anh ấy đã đi trước sáu mét so với những người khác. Làm thế nào anh ta tạo ra khoảng cách đó trong tích tắc?

Neil Bailey, một trong những huấn luyện viên của chúng tôi, thường nói với tôi: “Đừng nhìn bóng, hãy nhìn người” khi chúng tôi xem các trận đấu. Vì vậy, trong trường hợp của tôi, tôi đã xem Ruud. Anh ấy làm gì? Tôi và Bojan Djordjic đã từng ngồi ở Old Trafford chỉ phân tích những người ở vị trí của chúng tôi. “Tại sao anh ấy lại làm vậy? Tại sao anh ấy làm điều này?”. Một số cầu thủ trẻ khác sẽ xuống phong độ sớm. Họ đã xoa dịu huấn luyện viên, sau đó xuống xe và đi đến rạp chiếu phim hoặc bất cứ nơi nào khác, nhưng tôi và Bo thường ngồi đó xem lại trận đấu như những học sinh.

Hãy nhìn Ruud, làm thế nào anh ta lại ghi bàn? Làm thế nào anh ta có được vị trí đó?

Tôi ngồi đó và tìm hiểu tại sao, làm thế nào, nhận ra Ruud đang làm gì:

Anh vô hình. Đừng để bị nhìn thấy. Không bao giờ để bị nhìn thấy.

Anh ấy luôn luôn là một thủ lĩnh, cố gắng kéo dài trận đấu, cố gắng giành lấy mọi lợi thế nhỏ. Mọi người nói về những gì bạn làm được khi không có bóng nhưng những gì anh ấy làm được từ quả bóng cho phép anh ấy ở vị trí mà anh ấy đang có. Và anh chỉ là một cỗ máy ghi bàn.

Danny cuối cùng đã lựa chọn phương án ra đi, 'mặc dù trái tim tôi vẫn luôn ở United, mặc dù câu lạc bộ nằm trong DNA của tôi và sẽ luôn như vậy, mặc dù hầu như không ai muốn làm điều đó, tôi rời câu lạc bộ và bắt đầu sự nghiệp'. Ảnh: Internet 

Thời gian trôi qua, tất nhiên, và cả Coley và Yorkie rời câu lạc bộ không quá lâu sau khi Ruud ký hợp đồng, nhưng sau đó Diego Forlan cũng vào cuộc. Diego tuyệt vời, Diego, hoàn toàn tuyệt vời, và anh ấy nói tiếng Anh tốt ngay từ lúc anh ấy bước qua cửa. Trong khi anh ấy vẫn còn ổn định, anh ấy đã chơi cùng tôi trong đội trẻ. Đó là khi bạn có được chỉ số của một cầu thủ: Khi bạn sát cánh với anh ta và tôi đã không thấy bất kỳ khoảng cách nào giữa chúng tôi lúc đó. Điều đó cũng ổn, tôi đã không thấy bất kỳ vấn đề gì, đó chỉ là một người khác mà tôi phải chiến đấu để xuất hiện. Vào thời điểm đó, tôi cảm thấy như mình đang ở trong khoảng cách  rấtgần với đội một. Tôi đã ra mắt lần đầu tiên, đã ra sân trong hai trận đấu, tôi đã gần đạt được điều gì đo, tôi chỉ muốn được lên đội một mọi lúc. Đó là tất cả những gì tôi có thể nghĩ. Làm thế nào tôi có thể làm điều đó? Tôi đã phải đi cố trau dồi thêm kinh nghiệm, điều mà tôi đã làm với Watford.

Vào mùa hè năm 2003, tôi đã được đề nghị một hợp đồng ba năm để ở lại United, nhưng David Bellion mới đến CLB và tình hình khá rõ ràng với tôi: Anh ấy mới đến và CLB đã chi tiền cho anh ấy nên Bellion sẽ được ra sân. Và tôi đã chọn rời United ở tuổi 21, đặc biệt là với lời đề nghị hợp đồng trên bàn, nhưng tôi chỉ nghĩ:

"Tôi sẽ cần phải tự mình tạo dựng sự nghiệp".

Khi tôi 16 tuổi, giống như nhiều bạn trẻ, tôi đã muốn sự nghiệp của mình diễn ra theo cách vinh quang, chẳng hạn như cách mà Wayne Rooney đã có. Nhưng những gì bạn không nghĩ đến là có sáu ca phẫu thuật ở tuổi thiếu niên, bỏ lỡ những trận đấu quan trọng, trong thời gian đó, huấn luyện viên và quản lý của bạn chỉ cần chuyển sự chú ý của họ sang người khác vì bạn không ở trên sân tập. Đừng hiểu lầm tôi - Tôi không nói rằng tôi sẽ tiếp tục chơi 500 trận cho United, nhưng ông chủ thậm chí đã nói với tôi: “Chúa ơi, con trai, cậu luôn gặp những chấn thương tệ hại vào những thời khắc sai lầm”.

Vì vậy, mặc dù trái tim tôi vẫn luôn ở United, mặc dù câu lạc bộ nằm trong DNA của tôi và sẽ luôn như vậy, mặc dù hầu như không ai muốn làm điều đó, tôi rời câu lạc bộ và bắt đầu sự nghiệp.

Và tôi đã làm được. Tôi tự hào về sự nghiệp của mình. Đó không phải là một sự nghiệp như của Rooney, nhưng tôi nhìn lại rất thích những gì tôi đã làm ở Premier League và với các câu lạc bộ khác nhau mà tôi đã chơi. Khi tôi rời Old Trafford, tôi đã lấy mọi kiến thức mà tôi đã họ, và mỗi bước đi, tôi vẫn không bao giờ rời mắt khỏi United, vẫn theo dõi các trận đấu của họ mỗi tuần, vẫn tiếp tục học hỏi từ họ.

Bạn sẽ không bao giờ có được một nền giáo dục bóng đá tốt hơn ở nơi đấy.

Minh Đức