Thứ 2 Ngày 16 Tháng 09 Năm 2019
CẢM NHẬN & CHIA SẺ

Thứ 5 ngày 08 tháng 08 năm 2019Lượt xem: 244

Tự sự United: Vị trí của tôi trong cuốn sách của những kỷ lục

(Tự sự của Nick Culkin – cựu thủ thành của United, đăng trên trang chủ manutd.com).

 

Tôi vô cùng, vô cùng tự hào về kỷ lục của tôi.

Đó là màn ra mắt giải Ngoại hạng Anh ngắn nhất. Tôi đã có mặt trên mặt sân Highbury tầm 30 giây, thời gian chơi thực tế thì có lẽ chưa được 2 giây.

Rất nhiều người đã bật cười vì chuyện đó, tôi biết, nhưng hãy để tôi giải thích.

Hãy nghĩ quãng đường tôi đã trải qua để có được điều đó.

Đầu tiên, bạn phải cố gắng để đến được Man United. Đó là điều tôi luôn mong ước từ khi còn bé. Tôi đã tập luyện rất chăm chỉ ở York City hồi còn trẻ. Nhất là khi có tuyển trạch viên của United đến theo dõi.

Les Kershaw đã theo dõi tôi tầm 12 tháng. Tôi nhớ ông ấy đã đứng ngoài đường biên với chiếc áo khoác có thêu logo United trên đó. Tôi đã nghĩ có thể họ thử thách tinh thần của tôi bằng cách cho thấy một tuyển trạch viên đã đến, nhưng thực sự tôi không bị phân tâm bởi điều đó chút nào. Tôi khá tự tin vào bản thân bất kể là ai đang theo dõi.

Vụ chuyển nhượng diễn ra vào năm 1995, sau khi York đánh bại United ở League Cup. Thực ra bản hợp đồng đã được ký kết trước đó và tôi hoàn toàn không biết gì về nó.

Thư ký của York City đã gặp tôi vào buổi sáng và nói rằng HLV Alan Little muốn gặp tôi.

Tôi không nghĩ ra mình đã làm sai gì nên tôi bước vào với tâm lý khá tò mò.

“Ngồi xuống, con trai. Man United muốn có cậu và tôi sẽ để cậu ra đi”.

Tôi sững lại một chút. Quá nhiều thông tin cần phải tiếp nhận một lúc, bạn biết mà?

“Khi nào tôi đi?”

“Thứ Hai”.

“Thế nếu tôi muốn ở lại?”

“Không được. CLB cần tiền”.

Cả hai chúng tôi cùng cười và thương vụ được hoàn thành.

 

Tôi gặp Sir Alex vào hôm sau, thứ sáu, để ký hợp đồng. United đưa tới đại diện của PFA để xem xét hợp đồng cho tôi, những rõ ràng tôi không có ý trì hoãn hay sắp xếp lại gì hết.

Đưa tôi cái bút nào. Tôi sẽ ký, bất kể như thế nào.

Tôi ký bản hợp đồng 4 năm và bắt đầu sự nghiệp trong màu áo United.

Giờ là lúc trở lại mặt đất và bắt đầu tập luyện.

Buổi tập đầu tiên của tôi vào thứ hai là bắt bóng trước hai chân sút Andy Cole và Eric Cantona, với toàn bộ sự theo dõi của HLV và BLĐ. Thật áp lực.

Eric chế nhạo tôi, nhưng mọi người đều cười vì đó là điều bình thường với anh ấy. Ngay cả tôi cũng cười. Công bằng mà. Tôi nghĩ tôi đã làm tốt.

Tôi bắt đầu ở đội B, cố gắng để lên được đội A, đội trẻ sau đó là được tập luyện với đội một. Được tập luyện xung quanh cả đội thật là không thể tin được. Từng bước nhỏ bạn bước lên, bạn sẽ cải thiện, mạnh mẽ hơn và dần có chỗ đứng cho mình.

Những mọi chỗ đứng đó đều trở nên nực cười khi tôi gặp Peter Schmeichel.

Để tôi cho bạn một ví dụ.

Trong bài tập bắt bóng khi tiền đạo tung ra những cú sut về phía bạn, các thủ môn sẽ lần lượt thực hiện nhưng khi Peter đạt phong độ cao, một mình anh ấy sẽ cản phá tất cả. Rai van der Gouw, Kevin Pilkington, tôi đều chỉ đứng nhìn.

Tôi chưa bao giờ nhìn thấy những gì trong cuộc đời mình, đến giờ vẫn vậy. Việc một thủ môn không để thủng lưới bàn nào trong bài tập bắt bóng là điều không tưởng. Đặc biệt đó là những cú sút của những cái tên như Becks, Scholesy, Peter rất ít khi để bóng lọt qua.

Tôi chưa thấy ai mạnh mẽ, sẵn sàng và nhanh nhẹn như vậy. Bạn chỉ có thể đứng ngây ra đó chiêm ngưỡng….

Thậm chí tôi còn không muốn đến lượt của mình. Tôi không muốn bị xấu hổ.

Tôi cứ đứng tiếp tục xem và cố gắng học hỏi, nhất là khả năng căn thời gian của anh ấy. Peter căn thời gian để cản phá rất chuẩn, đó là khả năng của anh ấy. Peter cũng đọc trận đấu rất tốt, một thủ môn cừ khôi và đầy tuyệt vời. Đó là thủ môn tuyệt vời nhất mà tôi từng thấy, kể cả tính đến bây giờ.

Nói về Scholesy, thực sự cậu ấy là nỗi đau đầu của hàng thủ. Cậu ấy tàn nhẫn ngay cả trong các buổi tập. HLV nói rằng cậu ấy chỉ cần một pha chạm bóng, Scholes sẽ sút tung nóc lưới lên. Nếu như bạn cố chặn nó, bạn sẽ ăn cả quả bóng vào mặt. Cậu ấy không cần thiết phải làm điều đó nhưng Scholes muốn mình tập luyện cũng giống như đang thi đấu.

Tôi chưa bao giờ đọc được cậu ấy định làm gì, và giờ vẫn vậy. Tôi đã đối đầu với cậu ấy trong trận đấu quyên góp từ thiện ở Oldham vài tháng trước và tôi vẫn thất bại trong việc làm được điều đó. Cậu ấy đã cố lừa qua tôi vài lần. Tôi đã nói với Scholes vào lúc nghỉ giữa giờ: “Cậu vừa đem lại cho tôi vài ký ức đấy. Tôi vẫn chả bao giờ thấy thoải mái khi đối đầu với cậu cả”.

Cậu ấy bắt đầu cười, đó chính là Scholesy.

Ngay cả trong trận cầu giao hữu đó cậu ấy vẫn chạy rất nhiệt. Thậm chí cả những pha vào bóng nữa. Tôi cười đùa với cậu ấy nhưng cũng đã cầu nguyện rằng cậu ấy đừng có bóng hoặc tung ra một cú sút vì cậu ấy chỉ muốn ghi bàn. Scholes đã không làm được, nhờ một pha cứu thua bằng bụng của tôi. Cậu ấy đã nói với tôi: “Cái bụng của cậu đã rơi đâu rồi”. Một cầu thủ không tưởng, tàn nhẫn, tài năng, một sự khác biệt thực sự.

Vậy nên tôi đã vượt qua tất cả và đến được điểm được tập luyện cùng những ngôi sao như Peter và Scholesy, lên được đội một với tư cách thủ môn số 3. Sau đó tôi có mặt trên bằng ghế dự bị đề phòng ai đó chấn thương.

Và rồi vào tháng 8/1999, ngày đó đã đến.

Ở mùa giải trước, tôi là thủ môn số 3 trong mùa giải chúng tôi giành được cú ăn ba, và tôi cũng đã có đóng góp vào đầu mùa giải 1999/2000. Peter đã ra đi và tôi đã có mặt trên băng ghế dự bị trong trận tranh Siêu cúp nước Anh với Arsenal, được tập luyện hàng ngày với đội một và rồi đã được có mặt ở sân Highbury, 4 ngày trước khi mùa giải khởi tranh.

Một trận đấu tuyệt vời. Chúng tôi bị dẫn 1-0, Roy gỡ hòa và trận đấu trở nên quyết liệt. Đó là khoảng thời gian mà trận đấu giữa Arsenal và United là lớn nhất. Các khán đài như vỡ tung, nhất là khi có những pha xoạc bóng diễn ra, Fergie và Wenger đối đầu trên băng ghế huấn luyện, Keane và Vieira trên sân, một sự thù địch khủng khiếp.

Roy ghi thêm một bàn nữa lúc cuối trận và cả đội như phát điên. Chúng tôi dẫn 2-1 ở Highbury và trận đấu chỉ còn vài phút. Arsenal bất chợt dồn lên vì không còn thời gian. Một pha phạt góc, Rai băng ra nhưng Martin Keown nhanh hơn một nhịp và gần như cho cả cái đầu gối vào mặt cậu ấy. Đó rõ ràng là một pha phạm lỗi và trọng tài biết điều đó.

Rai là một người vô cùng, vô cùng mạnh mẽ. Giờ ông ấy vẫn có vết sẹo dài trên mặt. Ông ấy vẫn còn khá ổn vào thời điểm đó dù đã lớn tuổi. Tôi đã gặp lại ông ấy trong trận đấu giữa các huyền thoại ở Malta năm trước và ông ấy vẫn nhìn như vậy. Thật đáng sợ, chúng tôi đã nói chuyện khá nhiều.

Nhớ lại pha bóng đó, ông ấy chỉ nhún vai như kiểu: “Cậu biết mà”.

Tôi thì nói: “Không, tôi không biết. Thật kỳ lạ. Ông vẫn trông như 20 năm trước. Hãy dừng lại đi”.

Ông ấy là người không bao giờ từ bỏ khi bị thương nhẹ, vậy nên khi thấy ông ấy gục xuống, bạn biết rằng chấn thương khá nghiêm trọng.

Tôi nhìn Rob Swire, nhân viên ý tế của chúng tôi, ra dấu hiệu đưa Rai ra khỏi sân và HLV nói với tôi.

“Nick, chuẩn bị đi, cậu sẽ ra sân”.

Cái gì cơ?

Được thôi.

Tôi cởi chiếc áo tập, vớ lấy đôi bảo vệ ống đồng. Không có thời gian mà khởi động, cứ thế vào sân thôi.

Steve McClaren nói với tôi: “Nick, phất thẳng quả bóng vào đầu Sylvinho”.

Được thôi, không vấn đề.

Tôi lấy đà.

Henning Berg biết tôi chưa khởi động, hỏi tôi: “Nick, có cần tôi thực hiện quả phạt cho không?”.

Không. Cần. Đâu.

Không ai được lấy giây phút này khỏi tôi.

Tôi nghĩ vậy, lấy đà, trận đấu có 3 hay 4 phút bù giờ gì đó.

Tôi sẽ làm tất cả. Giải tỏa áp lực cho cả đội. Đây là cơ hội của tôi.

Tôi tràn đầy tự tin.

Tôi nhìn vào quả bóng. Điểm phạm lỗi ở gần sát vạch cầu gôn nên nó giống như là một pha phá bóng lên vậy. NHM Arsenal bắt đầu ném đồng xu và chửi thề với tôi.

Tôi nghe thấy mọi thứ nhưng đã sẵn sàng cho pha bóng này.

Tôi nhìn lên.

Ljungberg và Bergkamp đừng cách đấy tầm 9m.

Vậy nên tất cả chợt phụ thuộc vào tôi.

Nếu tôi phạm sai lầm, đừng nghĩ đến việc vào phòng thay đồ, sự nghiệp của tôi sẽ chấm dứt mãi mãi.

May mắn rằng họ đã lùi lại sâu hơn một chút lúc cuối.

Tôi phát bóng lên và quả bóng bay rất xa, đúng như những gì tôi được chỉ đạo.

Nhưng may mắn thay – và không may với tôi – đúng lúc đó tiếng còi kết thúc trận đấu vang lên.

Tôi ăn mừng như thể chúng tôi vô địch World Cup vậy. Tôi chạy đi với cánh tay dang rộng như Alan Shearer! Một trận đấu quá quyết liệt, quá quan trọng và chúng tôi đã giành chiến thắng.

Thêm vào đó, tôi được thưởng 500 bảng vì giữ trắng lưới. Đội đã để thủng lưới nhưng không phải tôi, vậy nên tôi vẫn được nhận thưởng. Tôi thậm chí còn được cả thưởng chiến thắng, 600 bảng thì phải, vậy nên tôi đã được 1100 bảng chỉ nhờ một cú đá, vậy nên mùa hè tới tôi phải chi tiêu thật nhiều!

Tôi nhớ đi vào phòng và Sir Bobby Charlton đã cười với tôi.

“Cậu không thể tính đó là giữ sạch lưới”.

Ông ấy cười liên tục.

Tôi nhớ chuyến xe quay trở lại Manchester có cả HLV trên đó, Roy Keane và Denis ngồi đối diện ông ấy và chơi bài. Roy hỏi tôi được thưởng bao nhiêu sau trận đấu và bắt đầu cười khi tôi kể.

Phần lớn chuyến hành trình về, tôi chỉ ngồi đó và nhin ra ngoài cửa sổ, nghĩ: “Điều gì đã xảy ra vậy?”.

Image result for Nick Culkin manchester united

Chúng tôi có một tuần lễ bận rộn trước mắt. Với việc đánh bại Arsenal vào Chủ nhật, tôi hy vọng sẽ được ra sân trong trận đấu với Coventry ba ngày sau đó vì tôi nghĩ Rai sẽ không kịp bình phục. Mắt ông ấy đã sưng lên và Rai gặp khó khăn trong việc nhìn rõ mọi thứ. Nhưng Rai là một chiến binh thực sự, ông ấy bình phục và đẩy tôi lên ghế dự bị. Hai ngày sau tôi lại ở trên ghế dự bị khi chúng tôi tiếp đón Lazio ở Monaco trong trận siêu cúp Châu Âu. Chúng tôi thua 1-0 nhưng với việc phải thi đấu ba trận trong tám ngày như vậy, không lạ gì chúng tôi bị kiệt sức.

Tôi vẫn có chiếc huy chương bạc trong trận đấu đó.

Thật là một tuần tuyệt vời đối với tôi.

Không lâu sau đó, CLB ký hợp đồng với Massimo Taibi. Điều này làm tôi khá buồn. Tôi được cho mượn tới Hull vào kỳ Giáng sinh, có trận ra mắt ở Darlington vào dịp Boxing Day và chỉ vào ngày sau đó, United bay đến Brazil cho Siêu cúp thế giới. Paul Rachubka là người thay thế tôi và bạn biết đấy, đó không phải là chuyến đi bạn nên bỏ lỡ!

Tôi được cho mượn vài lần nữa trước khi quay trở lại United vào năm 2002. Tôi muốn được ra sân một trận, để xem mọi thứ như thế nào. Xem tôi có trụ lại được hay sẽ bị chìm nghỉm. Tôi sẽ đối đầu với điều đó như thế nào? Tôi thích nghĩ mình đang ổn. Tôi không nghĩ mình đủ giỏi để ra sân thường xuyên. Hoàn toàn không có cơ hội. Nhưng việc được ra sân 1-2 trận thì khá tuyệt, để tôi xem tình hình như thế nào.

Tôi giải nghệ vào năm 2005 vì chấn thương và vẫn thi đấu cho đội hình huyền thoại của United trong vài dịp kỉ niệm nhưng công việc chính của tôi giờ là kinh doanh đồ làm vườn ở Manchester vào vài năm trước.

Tôi đã kết thúc sự nghiệp khoác áo United và cả thi đấu ở giải Ngoại hạng Anh ngắn nhất lịch sử, đó là hai kỷ lục mà bạn sẽ chẳng muốn phá. Tôi hay nhận được tin nhắn rằng tôi vừa xuất hiện trong các câu hỏi trên truyền hình. Điều đó làm tôi bật cười.

Thỉnh thoảng, có những ngày tồi tệ ở văn phòng, tôi lại nhìn lại những điều tốt đẹp trong cuộc đời mình. Tôi ngồi xuống và cú đá đó lại ùa về trong tôi. Những kỉ niệm, cảm xúc, xúc động… lúc đó. Tôi thật sự xúc động khi nói về lúc đó và tôi thực sự tự hào về giây phút đấy.

Mọi người có thể cười, nhưng hàng triệu NHM United trên toàn thế giới sẵn sàng ủng hộ cho màu áo và đại diện cho CLB. Đó là điều tôi đã làm và không ai có thể tước điều đó khỏi tôi.

Có thể giây phút đó chỉ kéo dài vài giây, nhưng tôi đã trải qua một hành trình tới địa ngục để có được điều đó.

(Ảnh: ManUtd.com)

Minh Đức