Thứ 5 Ngày 14 Tháng 11 Năm 2019
CẢM NHẬN & CHIA SẺ

Thứ 6 ngày 27 tháng 09 năm 2019Lượt xem: 187

Và rồi tôi cũng lại chỉ như Jose Mourinho, chỉ lặng thầm…

Nói về người yêu cũ, bạn sẽ nói những điều gì? Chửi bới, nguyền rủa, nói xấu tung tóe hay mỉm cười cho qua?

Và Jose Mourinho đứng đó, lạnh lùng như cách một gã đàn ông nói về tình cũ…

Có lẽ đa phần sẽ chọn phương án thứ nhất, khi mà chưa đủ độ chín chắn và trường thành, để rồi qua những câu chuyện của các mồm thiên hạ, bên gái sẽ là ph* còn bên trai sẽ là những thằng mặc váy mà không biết mình đang công khai cái ngu của mình cho thiên hạ khi mới chỉ một thời gian ngắn trước đó còn anh/em là tình yêu duy nhất của đời em/anh.

Cách lựa chọn thứ hai, chín chắn hơn, cũng đòi hỏi một cái đầu nguội và một tinh thần thép hơn rất nhiều. Khi lớn lên, ta biết rằng trưởng thành là một quá trình đòi hỏi sự trả giá, nếu như bạn chọn nhầm, đấy là bài học đắt giá, còn nếu như đã hết duyên, cả hai vẫn mãi mãi sẽ là một kỉ niệm đẹp tồn tại trong nhau mà cả hai có thể cùng cười khi nghĩ lại.

Và Jose Mourinho đứng đó, lạnh lùng như cách một gã đàn ông nói về tình cũ…

 Mourinho có yêu United không? Tôi chắc chắn sẽ không mất một giây suy nghĩ nào để nói có. Ở Chelsea, Mourinho có những người học trò thực sự, Lampard, Drogba, Terry sẽ là những cái tên mà cả cuộc đời này kính trọng “Người Đặc Biệt” bằng một chữ “thầy”. Ở Inter Milan, đoàn quân đánh thuê mà Jose xây dựng lại giống như một thứ tình cảm chiến trận giữa vị tướng và các binh sỹ, khi mà một gã nổi tiếng côn đồ và tiểu xảo như Materazzi cũng phải rớt nước mắt khi ông ra đi. Nhưng một nơi gọi là nhà, một nơi mà ông có thể thoải mái bày tỏ cảm xúc của mình, nơi mà ông sẽ luôn được dành cho sự kính trọng lại là điều mà Mourinho luôn nhìn Sir Alex với ánh mắt thèm muốn. Mourinho đã một lần nữa quay trở lại và giúp Chelsea trở lại đỉnh vinh quang để tìm kiếm ngôi nhà của mình, nhưng rồi “Hazardgate” diễn ra và mọi thứ đều ra tro. Những cổ động viên ngày nào từng hết lời ủng hộ ông, ca ngợi ông giờ lại chỉ trích và tấn công Jose bằng mọi lời nói tệ hại nhất. Mourinho ra đi, mà không một lời đổ lỗi, đối với ông Chelsea đã cho ông tất cả, nhưng cũng lấy đi của ông mọi thứ…

Rồi như một sự sắp đặt của số phận, cô gái đã từng từ chối ông (Sir Alex Ferguson đã quyết định chọn David Moyes là người kế thừa chứ không phải Mourinho), người từng làm ông phải buồn phiền đến rớt lệ (Mourinho được cho trước đó có mối quan hệ khá tốt với Ferguson và đã khá là khó chịu khi mình không được lựa chọn) lại tìm đến ông trong lúc tối tăm nhất. United tìm đến Jose Mourinho, khi câu lạc bộ đang chơi vơi trong đêm tối, khi “người được chọn” David Moyes đã gây thất vọng, khi “bông tulip thép” Van Gaal chỉ mang đến những cái lắc đầu. Mourinho vẫn chọn M.U, như chọn nơi để về, như chọn cô gái ông từng thương, như để thỏa mãn cái khát vọng chinh phục của thằng đàn ông…

Rồi Mourinho chỉ lặng thầm…

Mourinho rời khỏi nơi ông từng mong là nhà, rời khỏi người con gái mà ông đã từng mơ về mà không một điều thanh minh chứ đừng nói gì đến những lời lẽ trách móc.

Khi tình yêu không đủ và duyên không đến, hoặc chỉ đơn giản là chiếc SH của bạn không đọ được với cái Mercedes bóng loáng, mọi mối tình bắt đầu dù có nóng bỏng đến đâu cũng sẽ nguội lạnh và phai tàn. Mối lương duyên United và Mourinho bắt đầu không hề tồi, với ba danh hiệu Community Shield, Carling Cup và Europa League, nhưng United giống như một cô tiểu thư quen được chiều chuộng, với nhu cầu ngày càng cao mà không muốn làm việc. Mùa giải thứ hai United trắng tay, với vị trí thứ hai trên bảng xếp hạng xếp sau đoàn quân của huấn luyện viên Pep Guardiola với số điểm kỷ lục, đó là không đủ, United cần nhiều hơn nữa, không chỉ là chức vô địch, mà còn là ở những giải đấu lớn. Những chấn thương kéo đến, những hợp đồng thất bại và những cái lắc đầu của Ed Woodward trước mỗi yêu cầu chuyển nhượng, Jose Mourinho như một gã sinh viên nghèo thất nghiệp khốn khổ trước những áp lực đòi hỏi chiều chuộng của cô người yêu tiểu thư, xa hoa, đài các. Chia tay là điều ai cũng có thể dự đoán, và người ta chờ đợi những phản pháo của một con người nổi tiếng cá tính như Mourinho, nhưng không, mọi thứ được giải quyết chóng vánh, Mourinho rời khỏi nơi ông từng mong là nhà, rời khỏi người con gái mà ông đã từng mơ về mà không một điều thanh minh chứ đừng nói gì đến những lời lẽ trách móc.

Nhưng thời gian sẽ trả lời tất cả

Rời xa Mourinho, United có hồi xuân nhưng chỉ là trong thoáng chốc, một ngôi nhà dột từ nóc không thể trở nên vững chãi chỉ bằng cách thay một viên gạch. United bất bại 12 trận đầu tiên dưới thời Solskjaer, nhưng đã nhận đến 2 thất bại và 2 trận hòa chỉ sau 6 vòng đấu đầu tiên ở mùa giải năm nay. Và United vẫn thế, vẫn là một cô tiểu thư đài các trong thân xác vô hồn đi hành hạ người tình của mình, có chăng lần này là Solskjaer.

Tất nhiên Mourinho không phải không có lỗi, bị loại bởi Sevilla ở Champions League hay những trận hòa khó hiểu trước những đối thủ nhược tiểu cũng có trách nhiệm của vị huấn luyện viên này. Nhưng chứng kiến cảnh người yêu cũ đau khổ, có mấy thằng con “ranh con” nào lại không vui mừng? Chỉ có điều, Mourinho là một người đàn ông, trưởng thành và bản lĩnh.

“Man United đã đúng khi sa thải tôi, tôi xứng đáng bị sa thải, nhưng điều đáng buồn là giờ họ còn tệ hơn thời điểm đó”.

Không một lời thanh minh, lời nói đầy bao dung của Mourinho thậm chí còn đau xót, còn nặng nề hơn những hợp đồng bạc tỉ United đã phung phí, những lối chơi vô hồn mà Quỷ Đỏ đã trình diễn. Mourinho yêu United, chắc chắn, hãy nhìn cách ông chỉ vào logo Quỷ Đỏ khi chiến thắng trước câu lạc bộ cũ Chelsea, hãy nhìn vào cách ông nhặt lên tấm khăn của người hâm mộ sau màn lội ngược dòng chỉ mang tính hình thức trước M.C. Mourinho yêu United không hề ít hơn tôi, người viết, cũng chả kém hơn bạn, người đọc, thậm chí còn hơn tất cả chúng ta cộng lại khi đó là mục tiêu cả đời, là danh dự của người đàn ông, là niềm tự hào của một kẻ ngạo mạn mà Người Đặc Biệt đã thể hiện.

Nhưng rồi tình yêu dù có lớn thế nào, vẫn chỉ là tình cũ và Mourinho rồi cũng sẽ lại giống chúng ta, nhìn theo United… và lặng thầm…

Minh Đức