Nóng hổi vớ điểm tin âm nhạc, sôi nổi với top hit và bây giờ mời các bạn trầm lắng với mục "Nhân vật và năm tháng". Trong chương trình đầu tiên này, chúng tôi xin viết về 1 nhạc sĩ mà tên ông đã trở thành tên 1 dòng nhạc.
“Tôi chỉ là 1 tên hát rong đi qua miền đất này để hát lên những linh cảm của mình về những giấc mơ đời hư ảo...” Câu nói, quan niệm sáng tác nổi tiếng mà khi nhắc đến chúng ta nghĩ ngay đến ông _ Cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn, người nhạc sĩ đã đóng góp cho nền âm nhạc Việt Nam những ca khúc bất hủ.
Ông sinh ngày 28/2/1939 tại Đăk Lăk nhưng quê ông thì lại ở Thừa Thiên Huế, lớn lên trong một gia đình buôn bán giữa trung tâm thành phố Huế. Nhà đông anh chị em, ba trai năm gái, mà ông là con trưởng. Tuy có thăng trầm, nhưng nói chung là khá giả.
Trịnh Công Sơn theo học chương trình Pháp, tại Trung học Pháp tại Huế, đến hết cấp 2. Năm ấy, 1955, cùng lớp có ca sĩ Kim Tước (Giáo sư Decoux, dạy khoa học, thỉnh thoảng mang đàn vĩ cầm vào lớp, đàn đệm cho học sinh hát). Lúc này Trịnh Công Sơn chơi guitare đã hay. Trường giải thể, dời vào Đà Nẵng, Trịnh Công Sơn có lúc theo học trường Thiên Hựu, Providence ở Huế. Rồi chuyển vào Sài Gòn, học tại trường Jean Jacques Rousseau. Sau đó vào học trường Sư Phạm Quy Nhơn, rồi đi dạy học vài năm tại Lâm Đồng.
Ngay từ khi còn thơ bé, ông đã có 1 niềm đam mê đặc biệt âm nhạc, và luôn tự mình học để phát huy năng khiếu âm nhạc đó. Sáng tác đầu tiên của ông là ca khúc “Ướt mi”, 1 ca khúc về 1 câu chuyện tình buồn được yêu thích suốt trong thập niên 90. Sáng tác của ông chủ yếu có chủ đề tình yêu và phản chiến. Ngoài ra ông cũng dành 1 góc nơi tâm hồn để yêu thương những búp măng non thơ dại. Thiếu nhi VN chắc hẳn không ai không thuộc giai điệu “Em là bông hồng nhỏ” như “Tuổi đời mênh mêng”, n~ giai điệu trường tồn với thời gian!
Nghe nhạc ông, ta như được đón nhận 1 bầu tâm sự, 1 sự trải nghiệm với cuộc đời
"Bước tới Hư Vô,
khoác áo Chân Như,
long lanh giọt lệ,
giọt lệ Thiên Thu."
Vô Thường đẹp như một đoá hoa .
Trần gian này chưa bao giờ là vô nghĩa với người nhạc sĩ du ca này cả.
Vì ở đó ông đã đập nhịp thở chung với Tình Yêu, Quê Hương, Hoà Bình, Chiến Tranh, Bè Bạn, Phố Phường, Cỏ Cây,... và những chữ viết hoa khác, cho đến khi nhịp thở đã tắt . Một tháng Tư năm Hai Ngàn Lẻ Một, trên quê hương Việt Nam.
Vâng vào ngày 1/4/2001, người nghệ sĩ ấy đã về với “cát bụi”.
“Hạt bụi nào hóa kiếp thân tôi
Ðể một mai tôi về làm cát bụi”
Ông về với cát bụi và bỏ lại trong lòng người hâm mộ nỗi tiếc nuối vô bờ.
Ðiệu kèn của người thổi saxo bên quan tài ông bây giờ thật sự đã nghe buốt trong tim bạn bè và người yêu mến Trịnh Công Sơn .
Khi ông ra đi, nhiều người dường như nhận ra ông thật lớn lao.
Hạnh phúc và khổ đau của kẻ hát rong đi qua miền đất này, bây giờ đã thành máu mủ của những người đã được nuôi sống bằng những tác phẩm tuyệt đẹp Trịnh Công Sơn.
Xong rồi một kiếp rong chơi . Trong thiên thu ông lại lãng du đi qua một miền khác . Biết đâu có một thế giới nào đó bình yên hơn trần gian này ?
1 kiếp người mang đến cho cuộc đời quá nhiều thứ. Không là quá lạ khi người đời dành tặng Trịnh Công Sơn cả 1 dòng nhạc Trịnh mang tên ông.
Xin gửi tặng những ai yêu quí ông bài thơ “Khóc một người” của Di Hài đã viết để tưởng nhớ “người ca sĩ hát rong” kính mến này
Anh ngủ say trong bài ca "Tình nhớ "
Anh đã về với cõi mộng bình yên
Anh đi rồi, sỏi đá khóc ưu phiền
Lòng giận dỗi trách hờn, người sám hối
Tên anh đó vẫn muôn đời sáng chói
Trong lòng người "Biển nhớ" sóng cuồng reo
"Cánh vạc bay" cả sông núi nhìn theo
Mây lấp lánh giọt mưa sầu ly biệt
Hạt bụi nào, anh vào đời hoá kiếp
Giữa tim người anh để dấu tình ca
Giữa tim người bao nỗi nhớ thiết tha
Anh bỏ lại, anh tìm về "Cát bụi"
Anh đã nhớ, nhớ lời "Thiên thu gọi"
Anh ra đi cho "Cỏ xót xa đưa"
Ðôi mắt khép như "Rừng xưa đã khép"
Trái tim anh ấp ủ "Ðoá vô thường"
"Sẽ còn ai" nối tiếp khúc yêu thương !
Như anh viết, trong tình ca bất tử
Những lời nhạc, như dòng thơ quyến rũ
Quyện hồn người vạn kiếp vượt thời gian
Anh nằm xuống, trong muôn ngàn tiếc nhớ
"Phúc âm buồn" rạn vỡ mảnh hồn thương
Bầu trời xanh nghi ngút khói trầm hương
Khóc quê mẹ một giòng sông đã mất
Bookmarks