+ Trả Lời Ðề Tài
Trang 1/4 1 2 3 ... cuốicuối
kết quả từ 1 tới 15 trên 59

Ðề tài: Những huyền thoại của Manchester United (hoàn chỉnh)

  1. #1
    Tham gia ngày
    May 2007
    Bài gởi
    13,762
    Points
    118,889,961.8
    Thanks
    1,137
    Thanked 3,112 Times in 1,013 Posts
    Rep Power
    18

    Những huyền thoại của Manchester United (hoàn chỉnh)

    Trải qua hơn 100 năm tồn tại, CLB Manchester United đã phát hiện, đào tạo cũng như đón tiếp rất nhiều cầu thủ. Nhiều người trong số họ không thể để lại nhiều ấn tượng tại Old Trafford, nhưng cũng không ít người khác đã đi vào lịch sử của đội bóng. Con đường đi vào ngôi đền huyền thoại của họ không giống nhau: có người được vinh danh vì số lần ra sân, có người nhờ vào số bàn thắng ghi được. Tuy nhiên, có những cầu thủ không thi đấu cho United trong thời gian dài, cũng không ghi được nhiều bàn thắng nhưng vẫn trở thành huyền thoại. Đơn giản bởi vì họ đã làm nên lịch sử của Manchester United.
    Chúng tôi xin trân trọng giới thiệu với các bạn những người con huyền thoại của United.

    Những cầu thủ ra sân nhiều nhất (xếp theo số lần ra sân giảm dần):

    1. Ryan Giggs
    2. Sir Bobby Charlton
    3. Bil Foulkes
    4. Paul Scholes
    5. Gary Neville
    6. Alex Stepney
    7. Tony Dunne
    8. Denis Irwin
    9. Joe Spence
    10. Arthur Albiston
    11. Roy Keane
    12. Brian McClair
    13. George Best
    14. Mark Hughes
    15. Bryan Robson
    16. Martin Buchan
    17. Jack Silcock
    18. Gary Pallister
    19. Jack Rowley
    20. Sammy McIlroy
    21. Steve Bruce

    Những cầu thủ ghi nhiều bàn thắng nhất (xếp theo thứ tự số bàn thắng giảm dần):

    1. Sir Bobby Charlton
    2. Denis Law
    3. Jack Rowley
    4. Dennis Viollet
    5. George Best
    6. Joe Spence
    7. Mark Hughes
    8. Ryan Giggs
    9. Ruud Van Nistelrooy
    10. Paul Scholes
    11. Dtan Pearson
    12. David Herd
    13. Wayne Rooney
    14. Tommy Taylor
    15. Brian McClair
    16. Ole Gunnar Solskjaer
    17. Andy Cole
    18. Cristiano Ronaldo
    19. Sandy Turnbull
    20. George Wall
    21. Joe Cassidy

    Những huyền thoại khác:

    1. Billy Meredith
    2. David Beckham
    3. Ducan Edwards

    Bổ sung tiếp sau ..;

    Tuy nhiên, để giúp các bạn dễ theo dõi và để tránh bị trùng lặp, chúng tôi xin giới thiệu các huyền thoại này theo thứ tự tên tăng dần. Các bạn chỉ cần click vào tên cầu thủ là sẽ được chuyển tới bài dịch tương ứng.

    Alex Stepney
    Andy Cole
    Arthur Albiston
    Bill Foulkes
    Billy Meredith
    Brian McClair
    Bryan Robson
    Cristiano Ronaldo
    David Beckham
    David Herd
    Denis Irwin
    Denis Law
    Dennis Viollet
    Duncan Edwards
    Eddie Colman
    Eric Cantona
    Gary Neville
    Gary Pallister
    George Best
    George Wall
    Harry Gregg
    Jack Rodwell
    Jack Silcock
    Joe Cassidy
    Joe Spence
    Johnny Berry
    Liam Whelan
    Lou Macari
    Mark Hughes
    Martin Buchan
    Ole Gunnar Solskjaer
    Paul Scholes
    Roger Byrne
    Roy Keane
    Ruud Van Nistelrooy
    Ryan Giggs
    Sammy McIlroy
    Sandy Turnbull
    Shay Brennan
    Sir Bobby Charlton
    Stan Pearson
    Steve Bruce
    Tommy Taylor
    Tony Dunne
    Wayne Rooney
    thay đổi nội dung bởi: kingeric7, 12-28-2010 lúc 02:44 PM

  2. The Following 19 Users Say Thank You to kingeric7 For This Useful Post:

    abccba (02-01-2011), dangquynh2909 (01-27-2011), Dezil (12-21-2010), g4k0jj (05-01-2011), Jjndo (12-28-2010), meo113 (12-28-2010), meomocnx (12-21-2010), moonlight0324 (12-21-2010), mt_2550 (05-09-2012), net2.0 (12-23-2010), Opeth (12-21-2010), Rhett_Butler (12-21-2010), Ryan Giggs 11 (12-28-2010), Saobang (12-21-2010), shipmaster (12-21-2010), sparklystar (01-27-2011), StevenCyan (12-28-2010), V17 (05-16-2011), VinaEmperor (12-28-2010)

  3. # ADS
    Redcafe Circuit advertisement
    Tham gia ngày
    Always
    Bài gởi
    Many


     
  4. #2
    Tham gia ngày
    May 2007
    Bài gởi
    13,762
    Points
    118,889,961.8
    Thanks
    1,137
    Thanked 3,112 Times in 1,013 Posts
    Rep Power
    18

    Alex Stepney

    Alex Stepney


    Ngày sinh: 18/09/1942
    Ngày kí hợp đồng: 01/09/1966
    Trận đầu tiên: 17/9/1966 với Manchester City
    Số bàn thắng ghi được: 2
    Số lần ra sân: 539
    Vị trí: Thủ môn
    Ngày rời United: 01/06/1978

    Alex Stepney chính là thủ môn giúp Manchester United lên ngôi vô địch châu Âu năm 1968.

    Trong trận đấu vào tháng Năm trên sân Wembley giữa United và Benfica [hai đội hòa 1-1], Stepney đã cản phá thành công một cú dứt điểm của Eusebio để đưa trận đấu bước vào hiệp phụ. Trong thời gian bù giờ, lần lượt George Best, Bobby Charlton và Brian Kidd đã ghi bàn giúp United giành chiến thắng 4-1, nhưng quan trọng hơn là pha cản phá xuất sắc của Stepney đã được đền đáp xứng đáng.

    Stepney bắt đầu sự nghiệp tại Millwall trước khi chuyển tới Chelsea với mức giá 52.000 Bảng vào tháng Sáu năm 1966. Chỉ ba tháng sau khi chuyển đến Stamford Bridge, Stepney đã cập bến Old Trafford với mức giá kỉ lục đối với một thủ môn lúc đó [55.000 Bảng].

    Trong trận đấu đầu tiên với Manchester City, Stepney đã giữ sạch lưới và giúp United giành chiến thắng 1-0, qua đó giúp Quỷ Đỏ giành chức vô địch cuối mùa giải. Sự đóng góp của anh được Sir Matt Busby đánh giá là "cầu thủ đóng góp nhiều nhất vào chức vô địch năm 1967".

    Tuy nhiên, màn trình diễn ấn tượng nhất của Stepney là ở năm sau đó khi anh tỏa sáng trong trận chung kết cúp châu Âu. Pha cản phá thành công cú sút của Eusebio được đánh giá là rất quan trọng, vì nếu không có nó, những bàn thắng sau đó đã không thể diễn ra. Trong suốt một thập kỉ sau đó, Stepney đã chứng tỏ được tài năng, là thủ thành đáng tin cậy. Với những phẩm chất của mình, anh đã trở thành chuyên gia phá penalty trong mùa giải 1973/1974 đáng thất vọng. 'Big Al' [biệt danh của anh] đã trở thành thủ môn ghi nhiều bàn thắng nhất cho United.

    Stepney đã giành được chức vô địch giải hạng nhất, một cúp F.A, chức vô địch giải hạng Hai và chức vô địch châu Âu. Anh đã chuyển sang Mỹ thi đấu năm 1978 khi kí hợp đồng với Dallas Tornado và sau đó trở thành HLV của Southampton, Exeter City và Manchester City.
    thay đổi nội dung bởi: Opeth, 12-22-2010 lúc 05:03 AM

  5. The Following 4 Users Say Thank You to kingeric7 For This Useful Post:

    chicharito_007 (03-03-2011), moonlight0324 (12-21-2010), Saobang (12-21-2010), shipmaster (12-21-2010)

  6. #3
    Tham gia ngày
    May 2007
    Bài gởi
    13,762
    Points
    118,889,961.8
    Thanks
    1,137
    Thanked 3,112 Times in 1,013 Posts
    Rep Power
    18
    Andy Cole


    Ngày sinh: 15/10/1971
    Ngày kí hợp đồng: 12/01/1995
    Trận đầu tiên: 22/01/1995 với Blackburn
    Số bàn thắng ghi được: 121
    Số lần ra sân: 275
    Vị trí: Tiền đạo
    Ngày rời United: 29/12/2001
    Thành công không phải là mãi mãi, và những người hi vọng Alex Ferguson sẽ đưa tiền đạo của Nottingham Forest [Stan Collymore] đều phải thất vọng khi HLV người Scotland quyết định tăng cường hàng công với Andy Cole.

    Sự khởi đầu tại Old Trafford của Andy Cole đã diễn không thật sự suôn sẻ khi tiền đạo sinh ra tại Nottingham tịt ngòi liên tục trong nhiều trận liền, một thành tích chưa hề có tại sân Old Trafford kể từ thời Denis Law. Tuy nhiên, đó chỉ là vấn đề thời gian mà thôi. Phong độ là nhất thời, đẳng cấp là mãi mãi.

    Cole đã tỏa sáng bắt đầu từ trận đấu trên sân St James' Park với thành tích 68 bàn thắng trong 74 trận đấu, trong đó có 41 bàn ở mùa giải 1993/1994. Với các cầu thủ Cantona, Giggs và Sharpe trong đội hình, Cole có phong độ tuyệt vời và anh chứng tỏ rằng United xứng đáng với từng đồng xu bỏ ra để mua anh [phí chuyển nhượng 6,25 triệu Bảng].

    Trong mùa giải đầu tiên của Cole tại Old Trafford, tiền đạo này đã ghi được năm bàn trong trận thắng 9-0 trước Ipswich Town trên sân nhà. Đây vẫn là kỉ lục của Premier League về số bàn thắng một cầu thủ ghi được trong một trận đấu và tỉ số cao nhất của một trận đấu.

    Cole đã ghi 11 bàn trong khuôn khổ Premier League tại mùa giải 1995/1996, trong đó có trận đấu đáng nhớ với các đồng đội cũ tại Newcastle.

    Ở mùa giải tiếp theo [1996/1997], Cole đã không thể thi đấu thường xuyên khi bị viêm phổi và gãy cả hai chân. Sau đó, với việc Dwight Yorke cập bến Old Trafford, số lần ra sân của Cole ngày càng nhiều hơn.

    Cole và Yorke đã phối hợp với nhau rất tốt, ghi được 35 bàn tại Premier League và giúp United có được cú ăn ba lịch sử. Sức mạnh, sự khéo léo của Yorke cộng với tốc độ và khả năng đánh hơi bàn thắng của Cole đã được thể hiện trong trận thắng 8-1 của United trước Nottingham Forest năm 1999.

    Trong màu áo đội tuyển quốc gia, Cole không thể hiện được phong độ của mình như tại CLB. Sau khi khoác áo Blackburn và Fulham, Cole đã chuyển tới Manchester City vào mùa giải 2005/2006. Tại sân City of Manchester, Cole vẫn là một trong những cầu thủ ghi được nhiều bàn thắng nhất.
    thay đổi nội dung bởi: Opeth, 12-21-2010 lúc 08:28 PM

  7. The Following 4 Users Say Thank You to kingeric7 For This Useful Post:

    Icex3 (12-22-2010), moonlight0324 (12-21-2010), Saobang (12-21-2010), shipmaster (12-21-2010)

  8. #4
    Tham gia ngày
    May 2007
    Bài gởi
    13,762
    Points
    118,889,961.8
    Thanks
    1,137
    Thanked 3,112 Times in 1,013 Posts
    Rep Power
    18

    Arthur Albiston

    Arthur Albiston


    Ngày sinh: 14/7/1957
    Ngày kí hợp đồng: 01/7/1974
    Trận đầu tiên: 9/10/1974 trong trận gặp Manchester City
    Số bàn thắng ghi được: 7
    Số lần ra sân: 485
    Vị trí: Hậu vệ
    Ngày rời United: 01/8/1988

    Có rất ít người có số lần khoác áo Manchester United nhiều hơn Arthur Albiston, hậu vệ cánh trái của đội tuyển Scotland.

    Trong phần lớn thời gian của một thập kỉ, Arthur Albiston thường xuyên có tên trong đội hình xuất phát của Quỷ Đỏ. Trong thời gian đó, cầu thủ này đã giành được chức vô địch cúp F.A, 14 lần khoác áo đội tuyển Scotland và được mọi người yêu mến với lối đá đơn giản nhưng chắc chắn.

    Albiston đã gia nhập CLB vào tháng Bảy năm 1972. Hai năm sau, anh chính thức trở thành cầu thủ chuyên nhiệp và có trận đấu đầu tiên vào ngày 9 tháng Mười năm 1974 trong trận đấu với Manchester City tại League Cup trên sân Old Trafford, trước sự chứng kiến của 55.000 khán giả.

    Sáu ngày sau, Albiston đã có trận đấu đầu tiên trong khuôn khổ Premier League [với Portsmouth] và phải đợi đến mùa giải 1976/1977, anh mới thường xuyên được ra sân trong đội hình chính. Cơ hội đến với cầu thủ này một cách khá bất ngờ. Khi Stewart Houston bị chấn thương, Albiston đã được gọi thay thế cho trận đấu với Liverpool tại chung kết cúp F.A năm 1977.

    Phong độ ấn tượng của Albiston đã giúp United giành chiến thắng 2-1 và đây cũng là danh hiệu đầu tiên của cầu thủ này. Albiston đã có một hành động rất cao thượng khi anh tặng danh hiệu đó cho đồng đội mà anh đã thay thế [Houston].

    Sau trận chung kết này, Albiston đã chia sẻ suất đá chính bên hành lang cánh trái của Quỷ Đỏ cùng Houston. Anh đã hoàn thành tốt nhiệm vụ của mình và trong suốt những năm 80, cầu thủ này thường xuyên có mặt trong đội hình xuất phát.

    Giữa năm 1974 và 1988, Albiston đã cso 485 lần ra sân cho United và ghi được 7 bàn thắng, xuất hiện trong bốn trận chung kết cúp F.A trong đó ba lần giành chức vô địch. Thành tích của anh là kỉ lục của CLB vào thời điểm đó.

    Rất thành công tại Old Trafford nhưng Albiston chỉ 14 lần được khoác áo đội tuyển quốc gia. Chứng kiến những màn trình diễn của Albiston, nhiều người không đồng ý với nhận định rằng trong lịch sử của United không có nhiều hậu vệ trái xuất sắc.
    thay đổi nội dung bởi: kingeric7, 12-21-2010 lúc 08:36 PM

  9. The Following 4 Users Say Thank You to kingeric7 For This Useful Post:

    Icex3 (12-22-2010), moonlight0324 (12-21-2010), Saobang (12-21-2010), shipmaster (12-21-2010)

  10. #5
    Tham gia ngày
    May 2007
    Bài gởi
    13,762
    Points
    118,889,961.8
    Thanks
    1,137
    Thanked 3,112 Times in 1,013 Posts
    Rep Power
    18
    Bill Foulkes



    Ngày sinh: 05/01/1932
    Ngày kí hợp đồng: 01/3/1950
    Trận đầu tiên: 13/12/1952 trong trận gặp Liverpool
    Số bàn thắng ghi được: 9
    Số lần ra sân: 688
    Vị trí: Hậu vệ
    Ngày rời United: 01/6/1970

    Bill Foulkes là cầu thủ đứng thứ ba trong danh sách những người thi đấu nhiều nhất cho United, sau Giggs và Sir Bobby Charlton. Sau 18 năm gắn bó với sân Old Trafford, Foulkes đã có 688 lần ra sân và anh đã giúp cho hàng phòng ngự United chắc chắn hơn. Trong suốt gần hai thập kỉ có mặt tại Old Trafford, rất ít khi Sir Matt Busby gạt Foulkes khỏi đội hình thi đấu.

    Foulkes gia nhập United vào tháng Ba năm 1950 với tư cách một cầu thủ nghiệp dư. Sau đó, anh trở thành cầu thủ chuyên nghiệp tháng Tám năm 1951 sau khi từ bỏ công việc ở Lea Green Colliery, St Helens. Một nửa mùa giải 1952/1953, Foulkes đã thi đấu trong vai trò hậu vệ cánh phải nhưng sau đó đã chuyển sang thi đấu ở vị trí ưa thích của mình [trung vệ]. Sự thay đổi này khiến cho Foulkes có nhiều cơ hội tỏa sáng và là niềm hi vọng của cả đội.

    Sau tai nạn máy bay Munich, Foulkes được giao chức thủ quân và đưa đội bóng sứt mẻ United vào đến chung kết cúp F.A năm 1958. Thất bại trước Bolton Wanderers là một kỉ niệm buồn nhưng đó là một trong những lần hiếm hoi của anh.

    Trong màu áo United, Foulkes đã giành chức vô địch giải hạng Nhất năm 1956, 1957, 1965, 1967. Năm 1963, Foulkes trở lại sân Wembley để thi đấu trận chung kết cúp F.A và lần này, anh là người chiến thắng. Cầu thủ này cũng đã góp phần quan trọng vào chức vô địch châu Âu năm 1968 của United. Mặc dù chơi ấn tượng tại Old Trafford nhưng Foulkes chỉ một lần được khoác áo đội tuyển Anh trong trận gặp Bắc Ai-len vào tháng Mười năm 1954.

    Mặc dù ngăn chặn các tiền đạo mới là nhiệm vụ chính nhưng Foulkes cũng ghi được không ít bàn thắng. Một trong số đó là bàn thắng anh ghi được vào lưới Real Madrid trên sân Bernabeu năm 1968, qua đó giúp Manchester United lọt vào chung kết cúp châu Âu.

    Foulkes giải nghệ vào tháng Sáu năm 1970 nhưng vẫn ở lại Old Trafford làm công tác huấn luyện trước khi chuyển tới làm việc ở những quốc gia khác.
    thay đổi nội dung bởi: kingeric7, 12-21-2010 lúc 10:47 PM

  11. The Following 5 Users Say Thank You to kingeric7 For This Useful Post:

    dang_mu1995 (12-21-2010), Icex3 (12-22-2010), moonlight0324 (12-21-2010), Saobang (12-21-2010), shipmaster (12-21-2010)

  12. #6
    Tham gia ngày
    May 2007
    Bài gởi
    13,762
    Points
    118,889,961.8
    Thanks
    1,137
    Thanked 3,112 Times in 1,013 Posts
    Rep Power
    18
    Billy Meredith



    Ngày sinh: 30/7/1974
    Ngày kí hợp đồng:
    Trận đầu tiên:
    Số bàn thắng ghi được: 36
    Số lần ra sân: 335
    Vị trí:
    Ngày rời United:


    Là huyền thoại đầu tiên của United, người có biệt danh "Phù thủ xứ Wales" đã thi đấu cho cả hai đội bóng thành Manchester. Ông được biết đến với khả năng thi đấu xuất sắc ở cánh và đấu tranh cho quyền lợi của các cầu thru trong suốt quãng thời gian 30 năm.

    Sinh ra tại Chirk, xứ Wales năm 1974, Meredith khởi đầu sự nghiệp của mình tại Manchester City vào năm 1894 và sau đó giành chức vô địch giải hạng Nhì năm 1899, 1903 và cúp F.A năm 1904. Tuy nhiên, sự nghiệp của Meredith đã đột ngột bị gián đoạn năm 1905 khi anh bị cáo buộc mua chuộc cầu thủ Aleo Leake của Aston Villa với giá 10 Bảng trong một trận đấu. Sau một thời gian dài bị cấm thi đấu - anh luôn chứng tỏ mình vô tội, Meredith đã chuyển sang thi đấu cho United vào tháng Mười năm 1906 cùng ba cầu thủ khác của Manchester City: Jimmy Bannister, Herbert Burgess và Sandy Turnbull.

    Trận đầu tiên của cầu thủ này cho United diễn ra vào đầu tiên của năm 1907, ngay khi hạn treo giò được gỡ bỏ. Ông đã giành hai chức vô địch với CLB vào năm 1908 và 1911 cùng với chưc vô địch cúp F.A năm 1909. Những bước chạy thần tốc cùng với khả năng tạt bóng chính xác đã giúp anh trở thành cầu thủ tài năng được nhiều người ưa thích nhất vào thời kì đó.

    'Old Skinny', biệt danh của ông, thường xuyên thi đấu với một chiếc tăm trong miệng vì nó có thể giúp ông tập trung hơn. Sự nghiệp của Meredith một lần nữa lại gặp rắc rối khi F.A quyết định dẹp bỏ hiệp hội của các cầu thủ mà ông là người thành lập. Vì vậy, Meredith và một vài cầu thủ khác của United bị cấm thi đấu. Các cầu thủ này phải tập luyện riêng và sau đó F.A đã phải nhượng bộ do sức ép của các cầu thủ.

    Chiến tranh thế giới thứ nhất đã khiến các trận đấu không thể diễn ra và khi chiến tranh kết thúc, các cầu thủ của United không có cùng một trình độ. Meredith quay trở lại Manchester City vào tháng Bảy năm 1921 với vai trò huấn luyện sau 335 trận thi đấu cho United. Ông đã 48 lần khoác áo đội tuyển quốc gia và trận cuối cùng là cuộc đối đầu với Anh vào tháng Ba năm 1920 ở tuổi 45. Tuy nhiên, khi 49 tuổi, ông vẫn ra sân thi đấu trong trận bán kết với Newcastle. Năm 1931, ông lại quay trở lại United với tư cách là HLV và cho đến cuối đời, ông rất thân thiết với cả hai đội bóng thành Manchester.
    thay đổi nội dung bởi: kingeric7, 12-21-2010 lúc 10:26 PM

  13. The Following 4 Users Say Thank You to kingeric7 For This Useful Post:

    Icex3 (12-22-2010), moonlight0324 (12-21-2010), Saobang (12-21-2010), shipmaster (12-21-2010)

  14. #7
    Tham gia ngày
    May 2007
    Bài gởi
    13,762
    Points
    118,889,961.8
    Thanks
    1,137
    Thanked 3,112 Times in 1,013 Posts
    Rep Power
    18
    Billy Meredith



    Ngày sinh: 30/7/1974
    Ngày kí hợp đồng:
    Trận đầu tiên:
    Số bàn thắng ghi được: 36
    Số lần ra sân: 335
    Vị trí:
    Ngày rời United:


    Là huyền thoại đầu tiên của United, người có biệt danh "Phù thủ xứ Wales" đã thi đấu cho cả hai đội bóng thành Manchester. Ông được biết đến với khả năng thi đấu xuất sắc ở cánh và đấu tranh cho quyền lợi của các cầu thru trong suốt quãng thời gian 30 năm.

    Sinh ra tại Chirk, xứ Wales năm 1974, Meredith khởi đầu sự nghiệp của mình tại Manchester City vào năm 1894 và sau đó giành chức vô địch giải hạng Nhì năm 1899, 1903 và cúp F.A năm 1904. Tuy nhiên, sự nghiệp của Meredith đã đột ngột bị gián đoạn năm 1905 khi anh bị cáo buộc mua chuộc cầu thủ Aleo Leake của Aston Villa với giá 10 Bảng trong một trận đấu. Sau một thời gian dài bị cấm thi đấu - anh luôn chứng tỏ mình vô tội, Meredith đã chuyển sang thi đấu cho United vào tháng Mười năm 1906 cùng ba cầu thủ khác của Manchester City: Jimmy Bannister, Herbert Burgess và Sandy Turnbull.

    Trận đầu tiên của cầu thủ này cho United diễn ra vào đầu tiên của năm 1907, ngay khi hạn treo giò được gỡ bỏ. Ông đã giành hai chức vô địch với CLB vào năm 1908 và 1911 cùng với chưc vô địch cúp F.A năm 1909. Những bước chạy thần tốc cùng với khả năng tạt bóng chính xác đã giúp anh trở thành cầu thủ tài năng được nhiều người ưa thích nhất vào thời kì đó.

    'Old Skinny', biệt danh của ông, thường xuyên thi đấu với một chiếc tăm trong miệng vì nó có thể giúp ông tập trung hơn. Sự nghiệp của Meredith một lần nữa lại gặp rắc rối khi F.A quyết định dẹp bỏ hiệp hội của các cầu thủ mà ông là người thành lập. Vì vậy, Meredith và một vài cầu thủ khác của United bị cấm thi đấu. Các cầu thủ này phải tập luyện riêng và sau đó F.A đã phải nhượng bộ do sức ép của các cầu thủ.

    Chiến tranh thế giới thứ nhất đã khiến các trận đấu không thể diễn ra và khi chiến tranh kết thúc, các cầu thủ của United không có cùng một trình độ. Meredith quay trở lại Manchester City vào tháng Bảy năm 1921 với vai trò huấn luyện sau 335 trận thi đấu cho United. Ông đã 48 lần khoác áo đội tuyển quốc gia và trận cuối cùng là cuộc đối đầu với Anh vào tháng Ba năm 1920 ở tuổi 45. Tuy nhiên, khi 49 tuổi, ông vẫn ra sân thi đấu trong trận bán kết với Newcastle. Năm 1931, ông lại quay trở lại United với tư cách là HLV và cho đến cuối đời, ông rất thân thiết với cả hai đội bóng thành Manchester.

  15. #8
    Tham gia ngày
    May 2007
    Bài gởi
    13,762
    Points
    118,889,961.8
    Thanks
    1,137
    Thanked 3,112 Times in 1,013 Posts
    Rep Power
    18
    Brian McClair




    Ngày sinh: 08/12/1963
    Ngày kí hợp đồng: 01/07/1987
    Trận đầu tiên: 15/08/1987 gạp Southampton
    Số bàn thắng ghi được: 127
    Số lần ra sân: 471
    Vị trí: Tiền đạo
    Ngày rời United: 01/07/1998

    Brian McClair đã có chỗ trong ngôi đền huyền thoại của United khi anh là người đầu tiên sau George Best ghi được 20 bàn thắng một mùa cho Quỷ Đỏ. Rất nhiều tiền đạo đã cố gắng đạt được thành tích đó nhưng đều không thành công và United đã không có bất cứ danh hiệu nào trong vòng 20 năm.

    Ngay trong mùa giải đầu tiên, McClair đã ghi được 24 bàn thắng nhưng vẫn không mang được danh hiệu nào về cho CLB. Mùa giải 1987/1988, những cầu thủ của Liverpool như Barnes, Beardsley và Aldridge đã thi đấu rất xuất sắc và đội bóng thành phố cảng đã kết thúc mùa giải với 9 điểm nhiều hơn United cùng với một hiệu số bàn thắng bại rất cao.

    Cũng giống như các tiền bối của thế hệ những năm 70 và 80, McClair cũng khởi đầu bằng việc cố gắng giành danh hiệu ở các cúp và sau đó là chức vô địch quốc gia. Cùng với đối tác Mark Hughes trên hàng công, McClair đã liên tiếp nổ súng giúp Quỷ Đỏ giành bốn danh hiệu từ năm 1990 đến năm 1992.

    Vinh dự ghi bàn thắng trong trận chung kết cúp F.A năm 1990 đã thuộc về hậu vệ cánh tránh Lee Martin nhưng ở các vòng đấu trước gặp Oldham, Sheffield United và Newcastle, McClair đều đã ghi bàn.

    Điều tương tự cũng đã xảy ra tại cúp C2 châu Âu mùa giải sau đó. McClair đã ghi bàn trong tất cả các trận đấu cho tới tận trận chung kết. Ở trận đấu cuối cùng gặp Barcelona, Hughes đã thể hiện phong độ chói sáng và ghi bàn vào lưới Barcelona.

    Những thành tích đáng buồn đó không khiến McClair lo lắng nhiều. Anh chính là cầu thủ duy nhất của United ghi bàn trong trận siêu cúp châu Âu với Sao đỏ Belgrade năm 1991 và trận League Cup tại Nottingham Forest năm 1992. Những thành tích này khiến CV của anh càng ấn tượng hơn. Trước đó, McClair đã giành được cúp Scotland năm 1985 và chức vô địch quốc gia năm 1986 trong màu áo Celtic. Anh cũng được bầu là cầu thủ Scotland xuất sắc nhất năm 1987. Anh gia nhập United với mức giá 850.000 Bảng.

    Từ vị trí tiền đạo, McClair đã chuyển xuống thi đấu tại hàng tiền vệ khi Cantona cập bến Old Trafford. Một trong những bàn thắng đẹp nhất giữa thập kỉ 90 của United, khi Cantona ghi bàn vào lưới Sunderland trên sân Old Trafford, đã được bắt đầu bằng pha đi bóng và đường chuyền của McClair.

    McClair đã có được chức vô địch với United năm 1993, sau đó có được cú đúp với CLB năm 1994, khi anh ghi bàn trong trận chung kết cúp F.A với Chelsea với tư cách cầu thủ vào thay người.

    Trước khi rời CLB năm 1998, McClair đã giành được cú đúp nữa vào năm 1996, một danh hiệu khác vào năm 1997 mặc dù không thường xuyên được ra sân. Sau khi kết thúc công tác huấn luyện tại Motherwell và Blackburn, McClair quay trở lại sân Old Trafford năm 2001 để tham gia vào công tác huấn luyện và anh đã tương đối thành công với vai trò này.

  16. The Following 3 Users Say Thank You to kingeric7 For This Useful Post:

    Icex3 (12-22-2010), moonlight0324 (12-22-2010), Saobang (12-21-2010)

  17. #9
    Tham gia ngày
    Mar 2010
    Nơi Cư Ngụ
    RedCafe - ĐN
    Bài gởi
    6,721
    Points
    12,484,552.3
    Thanks
    1,592
    Thanked 2,577 Times in 1,268 Posts
    Rep Power
    9

    Bryan Robson

    Ngày sinh: 11//01/1957
    Ngày ký hợp đồng: 05/10/1981
    Trận đầu tiên: 7/10/1981 gặp Spurs (Sân Khách) tại Cúp Liên Đoàn Anh
    Số bàn thắng ghi được: 99
    Số lần ra sân: 461
    Vị trí: Tiền vệ
    Ngày rời United: 31/5/1994


    Bryan Robson là người đã ghi bàn thắng cuối cùng giúp United giành chiến thắng 2-1 trước Wimbledon tại Selhurst Park, qua đó lên ngôi vô địch Giải Ngoại Hạng Anh 1992/93.


    Chấn thương lưng và gân kheo đã phá hỏng mùa giải của Robson, nhưng với nghị lực phi thường ông đã chống lại tất cả và tìm lại chỗ đứng cho mình. Bi quan đến nỗi, thời điểm đó giới truyền thông đã lên tiếng khuyên ông nên treo giày.

    Những ngày đầu chơi trong màu áo West Bromwich Albion, việc ba lần bị gãy chân chỉ trong một năm đã đe dọa đến tương lai của ông, nhưng với những nỗ lực đáng khen, ông đã hoàn toàn hồi phục.

    Robson ra đã khoác áo the Baggies 200 lần tại giải quốc nội, ghi 39 bàn trước khi tân huấn luyện viên Ron Atkinson của United bỏ ra 2 triệu Bảng để mang ông và Remi Moses về Old Trafford vào tháng Mười năm 1981. Thương vụ mang tên 'Robbo' này có mức giá kỷ lục khi đó là 1.5 triệu Bảng.

    Không ít người đã nghi ngờ về quyết định chuyển nhượng của Atkinson, nhưng Robson sau đó đã chứng minh ông là một tiền vệ xuất sắc. Robson nhanh chóng thể hiện khả năng của mình, và sau đó thay thế Ray Wilkins trở thành thủ quân của United.

    Robson khiến mọi người nhớ đến bằng khả năng cầm bóng điêu luyện, những đường chuyền sáng tạo cùng những cú sút xa cũng như những pha đánh đầu uy lực.

    Robson đã đóng góp không nhỏ giúp United giành ba Cúp FA vào các năm 1983, 1985 và 1990. Ở trận chung kết năm 1983 với Brighton and Hove Albion, ông đã lập cú đúp trong chiến thắng 4-0 của United.

    Ông cũng cùng United giành Cúp Liên Đoàn Anh năm 1991 và giành huy chương vàng châu Âu khi cùng Quỷ Đỏ nâng Winners' Cup cũng trong năm 1991.

    Robson đã có 90 lần khoác áo đội tuyển Anh, cùng Tam Sư tham dự ba kỳ Cúp Thế Giới. Trong màu áo đội tuyển quốc gia, ông ghi tổng cộng 26 bàn thắng, bao gồm cú hat-trick vào lưới Thổ Nhĩ Kỳ năm 1984, và bàn thắng được ghi chỉ sau 27 giây trong trận đấu với Pháp tại Cúp Thế Giới 1982, đây là bàn thắng nhanh thứ hai tại vòng chung kết.

    Trong hai mùa giải cuối cùng, Robson chỉ ra sân ngay từ đầu 15 trận tại giải quốc nội, nhưng vẫn đóng góp không nhỏ vào thành công của United mà tiêu biểu là danh hiệu League and Cup Double năm 1994.

    Robson sau đó rời khỏi Old Trafford và theo nghiệp huấn luyện viên. Sau khi trở thành cánh tay phải của tân huấn luyện viên tuyển Anh lúc bấy giờ Terry Venables, Robson nhận lời dẫn dắt Middlesbrough. Sau bảy mùa làm thuyền trưởng tại đây, Robson ra đi vào tháng Sáu năm 2001.

    Robson sau đó quay trở lại West Bromwich Albion và đã để lại dấu ấn không thể tuyệt vời hơn. Ông trở thành huấn luận viên đầu tiên đưa một đội bóng ở cuối bảng xếp hạng vào dịp Giáng Sinh lên khu vực an toàn ở mùa 2004/05.

    Tuy nhiên, một năm sau đó the Baggies rớt hạng xuống chơi ở Giải Hạng Nhất. Đội bóng này rất muốn trở lại Giải Ngoại Hạng Anh nhưng với việc chỉ giành được mười hai điểm sau tám trận, Robson đã phải ra đi vào ngày 18 tháng Chín năm 2006.
    thay đổi nội dung bởi: kingeric7, 12-22-2010 lúc 04:49 PM

    Ngày hôm ấy tuyết rơi trên đường băng Munich
    Trời lạnh căm trong giá buốt thê lương
    Tám con người thôi vĩnh viễn bất hồi hương
    Ra đi mãi ôi tám vì tinh tú
    Những cầu thủ với tài năng thiên phú
    Những bông hoa kiêu hãnh Manchester.

  18. The Following 4 Users Say Thank You to Gà Ri For This Useful Post:

    Icex3 (12-22-2010), moonlight0324 (12-22-2010), Saobang (12-22-2010), V17 (05-16-2011)

  19. #10
    Tham gia ngày
    May 2009
    Nơi Cư Ngụ
    Tp Hồ Chí Minh
    Bài gởi
    2,556
    Points
    155,536,774.8
    Thanks
    2,960
    Thanked 892 Times in 538 Posts
    Rep Power
    6
    David Beckham

    Ngày sinh : 02/05/1975
    Ngày ký hợp đồng : 08/07/1991
    Trận đấu ra mắt : 23/09/1992 trong trận đấu với Brighton (A) FA Cup
    Tổng số bàn thắng : 85
    Số lần ra sân : 394
    Vị trí : Tiền vệ



    Được xem là cái tên lớn nhất của bóng đá thế giới, David Beckham là một hiện tượng toàn cầu, nhưng một phần của anh sẽ mãi mãi thuộc về “Quỷ Đỏ”.

    Với vị trí bên cánh phải trong vòng một thập kỷ của United đóng góp cho giai đoạn thành công nhất trong lịch sử của câu lạc bộ, và cú sút từ khoảng cách 57 thước vào lưới Wimbledon đã trở thành một trong những bàn thắng nổi tiếng nhất mọi thời đại, Beckham tiếp bước thần tượng thời niên thiếu của mình là Bryan Robson trở thành đội trưởng đội tuyển Anh và là cầu thủ Anh duy nhất ghi bàn trong ba kỳ chung kết Workd Cup khác nhau.

    Câu chuyện bắt đầu vào tháng Bảy năm 1991 khi một fan trung thành của United chuyển từ phía Bắc Leytonstone đến ký một hợp đồng thử việc cho Quỷ Đỏ. Anh là một trong số các cầu thủ của lứa trẻ năm 1992 giành được FA Youth Cup cùng với Butt, Scholes và Nevilles, nhưng phải chờ đến ngày 2 tháng Tư năm 1995 mới có lần ra mắt đầu tiên cho đội Một tại sân nhà trong trận đấu với Leeds United. Sự ra đi của Andrei Kanchelskis đã để trống nơi hành lang cánh phải của hàng tiền vệ, và Beckham đã giành lấy nơi đó cho riêng mình. Ghi bàn thắng duy nhất giúp Manchester giành chiến thắng trong trận bán kết cúp FA với Chelsea đã chứng tỏ anh là cầu thủ trong các trận đấu lớn, và kết thúc mùa giải đó United đã giành được cú đúp danh hiệu PL và FA.

    Beckham bắt đầu mùa giải 1996/97 với bàn thắng đặc biệt từ giữa sân Selhust Park và một tháng sau đó anh bắt đầu khoác áo đội tuyển Anh với trận ra mắt gặp Moldova, và mùa giải đó một lần nữa United giành danh hiệu vô địch. Tuy nhiên năm 1998 Arsenal đã giành lại ngôi đầu cũng như việc Beckham tập trung cho một kỳ World Cup đáng thất vọng tại Pháp. Một năm xấu của anh khi xảy ra nhiều điều không thể tồi tệ hơn. Sau khi bị loại ra khỏi hai trận đấu đầu tiên của vòng bảng VCK World Cup, anh được ra sân và ghi một bàn thắng tuyệt đẹp từ cú đá phạt vào lưới Colombia và sau đó được ca ngợi như là người hùng của đất nước. Nhưng đó chưa phải là điều cuối cùng. Trong trận đấu ở vòng Hai với Argentina, anh đã bị đuổi khỏi sân bởi pha trả đũa Diego Simeone sau khi bị cầu thủ này phạm lỗi và mười cái tên còn lại không thể giúp cho đội tuyển Anh tránh khỏi việc bị loại ngay tại vòng này.

    Mặc cho sự chế giễu của báo chí và chỉ trích của người hâm mộ trên khắp đất nước, anh vẫn được chào đón trở lại trong vòng tay của đại gia đình United. Beckham đã đền đáp điều đó với pha làm bàn bằng cú đá phạt vào lưới Leicester City trong trận đấu đầu tiên của Premier League mùa giải 1998/99, và tiếp tục đạt được những thành tích vượt xa trí tưởng tượng của anh – hay một Quỷ Đỏ nào khác – cú ăn ba lịch sử.

    Mùa giải tiếp theo đánh dấu sự thành công lần thứ Tư tại đấu trường Premiership và cũng trong năm này Beckham đã về đích thứ hai cho danh hiệu cầu thủ xuất sắc nhất Châu Âu và Thế giới – xếp sau Rivaldo của Barcelona và Brazil ở cả hai giải thưởng. United tiếp tục đạt danh hiệu vô địch tại giải Ngoại hạng mùa giải 2000/01 và Beckham đã được trao chiếc băng thủ quân của đội tuyển Anh, anh gần như là cầu thủ quan trọng nhất cho chiếc vé vào vòng trong của World Cup 2002 với màn trình diễn đáng kinh ngạc trong trận đấu với Hi Lạp tại Old Trafford.

    Hơn cả một người tạo ra xu hướng, Bekham đã giới thiệu trên thế giới thuật ngữ ‘metatarsal’ [giải phẫu khối xương bàn chân] khi anh bị gãy xương bàn chân trong trận đấu tại Champions League với Deportivo la Coruna nhưng kịp trở lại ghi bàn thắng ở chấm penalty loại Argentina khỏi World Cup.

    Mùa giải 2002/03 là mùa giải cuối cùng của Beckham ở Old Trafford. Mối quan hệ của anh với Sir Alex Ferguson đã bắt đầu rạn nứt và trở nên căng thẳng sau trận thua trong khuôn khổ cúp FA trên sân nhà trước Arsenal. Trong phòng thay đồ, cú đá với sự thất vọng của Ferguson đã vô tình trúng vào trán của Beckham.

    Beckham sau đó bị loại ra khỏi đội hình chính trong trận đấu tại Champions League tại sân nhà với Real Madrid, anh vào sân từ băng ghế dự bị và ghi hai bàn thắng nhưng không đủ để giúp United tiến sâu vào giải. Sau nhiều tin đồn, Beckham đã chuyển tới Real Madrid nhưng vẫn kịp nhận danh hiệu Premiership lần thứ năm và đã ghi bàn thắng bằng cú sút phạt ở trận đấu cuối cùng trong màu áu United với Everton.

    http://www.manutd.com/en/Players-And...d-Beckham.aspx
    thay đổi nội dung bởi: kingeric7, 12-22-2010 lúc 05:16 PM

  20. The Following 5 Users Say Thank You to meomocnx For This Useful Post:

    Icex3 (12-22-2010), moonlight0324 (12-22-2010), phamyenkhoa (12-22-2010), Saobang (12-22-2010), V17 (05-16-2011)

  21. 12-22-2010 04:47 PM


  22. #11
    Tham gia ngày
    May 2007
    Bài gởi
    13,762
    Points
    118,889,961.8
    Thanks
    1,137
    Thanked 3,112 Times in 1,013 Posts
    Rep Power
    18

    Cristiano Ronaldo

    Cristiano Ronaldo

    Ngày sinh : 05/02/1985
    Ngày ký hợp đồng : 12/08/2003
    Trận đấu ra mắt : 16/8/2003 trong trận gặp Bolton
    Tổng số bàn thắng : 118
    Số lần ra sân : 292
    Vị trí : Tiền vệ cánh
    Ngày rời United: 01/07/2009



    Cristiano Ronaldo đã có những bước tiến bộ vượt bậc trong sáu năm khoác áo United. Từ một cầu thủ vô danh, không có kinh nghiệm, Ronaldo đã trở thành cầu thủ xuất sắc nhất thế giới năm 2009.

    Ngày anh rời Old Trafford để đến Real Madrid với giá 80 triệu bảng - anh trở thành cầu thủ đắt giá nhất thế giới, HLV cũ của Ronaldo đã nói rằng: "Cristiano là một cầu thủ tuyệt vời của Manchester United. Những đóng góp của Cristiano có ý nghĩa rất quan trọng đối với những thành công trong thời gian qua của đội bóng. Tài năng, kĩ thuật và tính cách của cậu ấy đã trở thành tấm gương cho rất nhiều người khác trên toàn thế giới".

    Mọi việc bắt đầu từ khi Sir Alex quyết định mua Ronaldo, một cầu thủ vô danh 18 tuổi, năm 2003 với giá 12,24 triệu Bảng. Quyết định này được đưa ra ngay sau khi Manchester United có trận giao hữu với Sporting Lisbon, đội bóng cũ của Ronaldo. Trên thực tế, Sir Alex đã được các tuyển trạch viên báo cáo về tài năng của anh từ rất lâu trước đó. Trước sự theo đuổi của nhiều đội bóng khác, quyết định đã nhanh chóng được đưa ra và HLV người Scotland đã không phải hối hận về thương vụ này.

    Ronaldo không mất nhiều thời gian để tạo ấn tượng tại đội bóng mới. Với 30 phút thi đấu trong trận gặp Bolton trên sân Old Trafford vào tháng Tám năm 2003, Ronaldo đã làm các fan ngất ngây với những kĩ năng của mình. Sự khởi đầu đó giúp anh được ra sân 39 lần và ghi được 8 bàn thắng ngay trong mùa giải đầu tiên. Cũng tại mùa giải này, Ronaldo có được danh hiệu đầu tiên trong màu áo Quỷ Đỏ [chức vô địch cúp F.A] và giành được danh hiệu Sir Matt Busby Player of the Year.

    Phong độ của Ronaldo ở mùa giải tiếp theo không được như mùa giải đầu tiên khi anh chỉ ghi được 9 bàn thắng sau 50 lần ra sân. Mùa giải 2005/2006, Ronaldo có lại được phong độ cao và mùa hè năm đó, nhiều biến cố đã xảy đến với cầu thủ trẻ này. Hăm hở lên đường dự World Cup 2006 ở Đức, Ronaldo đã gặp phải rắc rối tại giải đấu này. Tại trận tứ kết giữa Anh và Bồ Đào Nha, Ronaldo đã gây sức ép với trọng tài để Rooney bị đuổi khỏi sân và anh trở thành cái gai trong mắt các cổ động viên và báo chí xứ sở sương mù. Có nhiều thông tin cho rằng anh sẽ không trở lại Manchester nhưng Sir Alex đã tuyệt đối ủng hộ Ronaldo như đã từng làm với Eric Cantona và David Beckham. Ronaldo đã trở lại Old Trafford và đập tan những lời chỉ trích bằng phong độ tuyệt vời.

    Chức vô địch của United mùa giải 2006/2007 là sự cố gắng của cả đội, nhưng có một cầu thủ đóng vai trò quan trọng hơn những người khác. Mọi việc bắt đầu bằng chiến thắng 5-1 của United với Fulham và trong trận đấu đó Ronaldo và Rooney đã phối hợp rất tốt, qua đó đập tan những lời chỉ trích của dư luận. Chơi ở cánh nhưng Ronaldo thường xuyên ghi được những bàn thắng quan trọng và có nhiều đường chuyền dọn cỗ cho đồng đội. Phong độ ấn tượng đó đã giúp Ronaldo lọt vào mắt xanh của nhiều đại gia, trong đó có Real Madrid nhưng anh đã gia hạn hợp đồng với đội bóng đến năm 2012.

    Ronaldo thi đấu càng ấn tượng hơn trong mùa giải 2007/2008 và ghi được 42 bàn trên tất cả các mặt trận. Vào tháng Năm năm 2008, anh đã ghi bàn trong trận chung kết Champions League, qua đó giúp United lên ngôi vô địch tại Moscow. Những màn trình diễn ấn tượng này giúp anh giành được những giải thưởng ở cấp CLB và cấp quốc gia. Việc có được giải thưởng tầm thế giới chỉ còn là vấn đề thời gian.

    Tại Euro 2008, một lần nữa tương lai của Ronaldo lại bị đặt dấu chấm hỏi nhưng thật vui mừng, anh đã ở lại United nhưng không thể thi đấu ngay từ đầu mùa 2008/2009 vì dính chấn thương đầu gối. Lần đầu tiên Ronaldo ra sân tại mùa giải 2008/2009 là trận đấu với Villarreal tại Champions League khi anh vào sân thay người và nhận được sự cổ vũ rất nhiệt tình của khán giả. Hai tháng sau đó, anh có được bàn thắng thứ 100 trong màu áo Quỷ Đỏ khi phá lưới Stoke City ngay trên sân Old Trafford [ngày 15 tháng Mười một năm 2008].

    Những tháng cuối năm 2008, Ronaldo liên tiếp nhận được những giải thưởng danh giá. Anh được hiệp hội các cầu thủ chuyên nghiệp bầu chọn là người xuất sắc nhất. Đến tháng Mười hai, anh vinh dự trở thành cầu thủ United đầu tiên sau George Best có được danh hiệu Quả Bóng Vàng châu Âu. Đến tháng Một năm 2009, Ronaldo là cầu thủ đầu tiên của United giành danh hiệu cầu thủ xuất sắc nhất thế giới của Fifa. "Đây chính là đỉnh cao của một thời kì tuyệt vời", anh nói. "Tôi rất hạnh phúc vì là một phần trong lịch sử của United. Đây là một trong những thời điểm đáng nhớ nhất của đời tôi. Hi vọng một ngày nào đó tôi lại được trở lại đây".

    Mặc dù không tái hiện được phong độ tuyệt vời của mùa giải 2007/2008 nhưng Ronaldo vẫn đóng vai trò quan trọng vào chức vô địch thứ ba liên tiếp của United và giúp Quỷ Đỏ lần thứ hai liên tiếp lọt vào chung kết Champions League. Cristiano đã ghi bàn trong cả ba vòng knock-out Champions League mùa giải năm đó, đặc biệt pha lập công vào lưới Porto ở vòng tứ kết được bình chọn là "Bàn thắng của năm". Ngoài ra, Ronaldo cũng có được cú đúp trong trận bán kết lượt về với Arsenal.

    Lần ra sân cuối cùng tại Old Trafford, Ronaldo nhận được huy chương vô địch thứ ba sau khi United có trận hòa với Arsenal. Không có một dấu hiệu nào cho thấy Ronaldo sẽ rời Old Trafford nhưng mọi việc thay đổi hoàn toàn vào ngày 11 tháng Sáu năm 2009, khi United thông báo cầu thủ người Bồ Đào Nha muốn được ra đi. Lời đề nghị trị giá 80 triệu Bảng của Real Madrid đã được chấp nhận. Ba tuần sau đó, những thủ tục cuối cùng của thương vụ này đã được hoàn tất.
    thay đổi nội dung bởi: kingeric7, 12-22-2010 lúc 08:42 PM

  23. The Following 2 Users Say Thank You to kingeric7 For This Useful Post:

    Saobang (12-22-2010), V17 (05-16-2011)

  24. #12
    Tham gia ngày
    May 2007
    Bài gởi
    13,762
    Points
    118,889,961.8
    Thanks
    1,137
    Thanked 3,112 Times in 1,013 Posts
    Rep Power
    18

    David Herd

    David Herd

    Ngày sinh : 15/04/1934
    Ngày ký hợp đồng : 01/7/1961
    Trận đấu ra mắt : 19/8/1961 trong trận gặp West Ham
    Tổng số bàn thắng : 145
    Số lần ra sân : 265
    Vị trí : Tiền đạo
    Ngày rời United: 01/07/1968



    Không nhiều tiền đạo của United ghi được nhiều bàn thắng hơn David Herd. Trong vòng bảy năm thi đấu tại Old Trafford, ông đã ghi được 145 bàn thắng sau 265 lần ra sân.

    Herd lớn lên ở vùng Moss Side và sau đó, ông đã theo chân cha mình, một cựu cầu thủ Manchester City, gia nhập Stockport County vào năm 1949. Hai năm sau, ông trở thành cầu thủ chuyên nghiệp và chuyển đến Arsenal vào năm 1954. Tại đội bóng thành London, Herd ghi được 99 bàn thắng trong 166 trận đấu.

    Vào năm 1961, ông đã đứng thứ hai trong danh sách những cầu thủ ghi nhiều bàn thắng nhất tại giải hạng Nhất, sau Jimmy Greaves. Phong độ ấn tượng này đã thu hút được sự chú ý của Matt Busby và HLV huyền thoại này đã đưa Herd về Old Trafford với giá 40.000 Bảng.

    Herd đã ghi bàn cho đội bóng mới ngay trong trận đầu tiên tại cúp F.A, League Cup và giải châu Âu, và tại mùa giải thứ ba ở Old Trafford, ông đã giúp United có được 100 bàn thắng. Mùa bóng đầu tiên ở sân Old Trafford, tiền đạo này ghi được 14 bàn sau 27 lần ra sân trong đội hình xuất phát.

    Herd đã có cú đúp trong trận chung kết cúp F.A trước Leicester City năm 1963 [United thắng 3-1] và giúp Quỷ Đỏ kết thúc mùa giải ở vị trí thứ hai. Cặp tiền đạo Herd - Law đã ghi được tổng cộng 50 bàn thắng. Một năm sau, United giành được chức vô địch, và ở mùa giải kế tiếp [1965/1966], Herd đã ghi được 32 bàn thắng.

    Một danh hiệu nữa đã đến với United vào năm 1967, nhưng đối với Herd, đó là một kỉ niệm buồn vì ông đã bị gãy chân vào tháng Mười một năm 1966, không lâu sau khi có cú hat-trick trong chiến thắng 5-0 trước Sunderland. Chấn thương này đã khiến cơ hội được ra sân trong đội hình chính của ông bị giảm đi đáng kể.

    Mặc dù vắng mặt trong trận chung kết, ông vẫn được nhận huy chương vô địch châu Âu năm 1968. Tuy nhiên, chỉ hai tháng sau, ông đã chuyển sang thi đấu cho Stoke City. Khi kết thúc sự nghiệp cầu thủ, ông chuyển sang công tác huấn luyện. Ông đã làm việc tại Waterford và Lincoln City.
    thay đổi nội dung bởi: kingeric7, 12-22-2010 lúc 08:42 PM

  25. The Following User Says Thank You to kingeric7 For This Useful Post:

    Saobang (12-22-2010)

  26. #13
    Tham gia ngày
    May 2007
    Bài gởi
    13,762
    Points
    118,889,961.8
    Thanks
    1,137
    Thanked 3,112 Times in 1,013 Posts
    Rep Power
    18

    Denis Irwin

    Denis Irwin

    Ngày sinh : 31/10/1965
    Ngày ký hợp đồng : 08/6/1990
    Trận đấu ra mắt : 25/8/1990 trong trận gặp Coventry City
    Tổng số bàn thắng : 33
    Số lần ra sân : 529
    Vị trí : Hậu vệ
    Ngày rời United: 31/5/2002



    Là một trong những cầu thủ xuất sắc nhất của United, sự nghiệp của Denis Irwin chứng kiến sự tiến bộ đều đặn trong màu áo CLB cũng như đội tuyển quốc gia. Thi đấu ở vị trí hậu vệ cánh trái, anh không những đảm bảo an toàn cho hàng thủ mà còn thường xuyên lên tham gia tấn công khi có điều kiện.

    Cầu thủ trưởng thành từ lò đào tạo của Leeds đã được United mua về từ Oldham Athletlc vào năm 1990 với giá 625.000 Bảng sau khi có màn trình diễn ấn tượng tại trận bán kết cúp F.A với Quỷ Đỏ. Sau khi lọt vào đến tứ kết World Cup 1990 cùng đội tuyển Ai-len, Irwin chuyển đến United và cùng Quỷ Đỏ giành được chức vô địch cúp C2 châu Âu tại Rotterdam.

    Tuy nhiên, phải đợi đến mùa giải 1992/1993, khi United giành được chức vô địch, Irwin mới thật sự có được phong độ ấn tượng. Ở mùa giải đó, anh ghi được năm bàn thắng trong đó có một cú sút từ 30 thước trong trận đấu gặp Coventry City.

    Trong mùa giải 1993/1994, khi United giành cú đúp danh hiệu, Irwin thi đấu rất xuất sắc bên cánh trái và điều đó được lặp lại năm 1996. Không thể có mặt trong trận chung kết cúp F.A mùa giải 1999 vì án treo giò, anh đã góp mặt cùng đồng đội trong trận gặp Bayern Munich tại Nou Camp, khi anh ở tuổi 34.

    Vào năm 2000, Denis đã từ giã đội tuyển quốc gia. Năm 2001, Irwin đã đạt được một cột mốc mới với 500 lần ra sân trong màu áo Quỷ Đỏ khi giúp đội nhà đánh bại Leicester City ngay trên sân Old Trafford. Trong trận gặp Derby County, trận cuối cùng của mùa giải, anh đã được giao băng đội trưởng và giành được chức vô địch. Đây là danh hiệu thứ bảy của anh trong màu áo United.

    Sau khi kéo dài hợp đồng thêm 12 tháng nữa với United, anh đã có 12 năm thi đấu cho Quỷ Đỏ khi ra sân trong trận đấu với Charlton Athletic trên sân Old Trafford vào tháng Năm năm 2002. Anh trở thành người đạt được nhiều danh hiệu thứ hai tại United, với 13 chức vô địch.
    thay đổi nội dung bởi: kingeric7, 12-22-2010 lúc 08:41 PM

  27. The Following User Says Thank You to kingeric7 For This Useful Post:

    Saobang (12-22-2010)

  28. #14
    Tham gia ngày
    Jan 2009
    Nơi Cư Ngụ
    Sir Matt Busby Way Old Trafford GB M16 0RA MANCHESTER
    Bài gởi
    11,642
    Points
    189,129.1
    Thanks
    1,416
    Thanked 4,495 Times in 1,068 Posts
    Rep Power
    15
    Roy Kean



    Ngày sinh : 10 tháng 8 năm 1971
    Ngày ký hợp đồng : 19 tháng 7 năm 1993
    Trận đấu ra mắt : Ngày 7 tháng 8 năm 1993 với Arsenal
    Tổng số bàn thắng : 51
    Số lần ra sân : 480
    Vị trí : Tiền vệ
    Ngày rời United: Ngày 18 tháng 11 năm 2005


    Sir Alex từng nói từ trước đến nay Roy Kean là học trò tốt nhất mà ông đã dẫn dắt, anh là một cầu thủ giàu tham vọng và cổ động viên United tôn thờ anh như một vị thánh: Roy có một tâm lý thi đấu hết sức vững vàng và anh luôn mong muốn thành công cho Quỷ Đỏ.

    Rất ít cầu thủ có khả năng dẫn dắt những đồng đội như Kean, ở cả trong lẫn ngoài sân cỏ. Trên thực tế có hơn 70000 cổ động viên của Man United và Celtics luôn quý trọng Kean và nó được chứng minh trước khi anh quyết định giải nghệ vào tháng Sáu năm 2006.

    Hình ảnh Kean chỉ huy Quỷ Đỏ, anh bao trùm lên mọi ngọn cỏ trên sân trong suốt quá trình khẳng định của United trong những năm 1990. Anh ấy không bao giờ sợ nói ra ý kiến của mình trước giới truyền thông, điển hình là khi anh ấy cảm thấy không hài lòng vì những đồng đội của mình không đạt được trình độ như anh mong muốn.

    Tiền vệ sinh ra tại thành phố Crock ( Ireland ) bắt đầu sự nghiệp của mình với Cobh Ramblers khi thất bại trong việc tìm kiếm một câu lạc bộ ở Anh. Brian Clough đưa Kean tới Nottingham Forest trước khi anh ấy chuyển đến sân Old Trafford mùa hè năm 1993 với một bảng hợp đồng kỷ lục - 3,75 triệu bảng.

    Hai bàn thắng ở trận ra mắt trên sân nhà giúp Quỷ Đỏ giành chiến thắng 3-0 trước Sheffield United, và rồi chuyện gì phải đến cũng đã đến, "chiến binh anh hùng" này đã giành được chiếc cup đầu tiên trong số bảy chiếc cup Premier League anh đạt được, thêm vào đó là cúp Châu Âu, cúp liên lục địa và 4 cúp FA trong suốt sự nghiệp lừng lẫy của mình.

    Roy Kean nhận được chiếc băng đội trưởng của United từ Eric Catona khi bắt đầu mùa giải 1997/1998. Nhưng mùa giải đã kết thúc sớm với Keane khi anh bị chấn thương dây chằng đầu gối trong một pha xoạc bóng của Alf-Inge Haaland trong trận đấu với Leeds ở Elland Road vào tháng Chín năm 1997.

    Mùa giải 1998/1999 có lẽ là một mùa giải khó quên đối với Kean. Trên con đường dẫn dắt United đến với cú ăn 3 lịch sử, việc bị đuổi khỏi sân ở trận bán kết cúp FA trong chiến thắng trước Asenal được tiếp nối bằng chiếc thẻ vàng trong màn trình diễn xuất sắc của anh ở trận bán kết lượt về Champions League với Juventus, buộc lòng Kean phải bỏ lỡ đêm khó quên ở Barcelona khi United bước lên đỉnh Châu Âu.

    Bên cạnh màn trình diễn thuyết phục ở United, Roy Keane - người đã giành được giải Cầu thủ xuất sắc nhất năm và giải thưởng Players' Player of the Year ( PFA ) vào năm 2000 đã chứng minh được sự cống hiến của mình cho đất nước với việc giúp Cộng Hòa Ireland giành gần 70 chiến thắng trong những trận anh đeo băng đội trưởng.

    Một cuộc gây gỗ lớn với huấn luyện viên trưởng Mick McCarthy, dẫn đến việc Keane không có cơ hội được thi đấu tại World Cup 2002 và tưởng chừng như cuộc cãi vã đó đã chấm dứt sự nghiệp của Kean tại đội tuyển quốc gia, nhưng bất ngờ anh được trở lại khoác áo Cộng Hòa Irealand dưới thời Brian Kerr vào tháng Năm năm 2004.

    Tuy nhiên điều đó chỉ kéo dài đến mùa thu năm 2005. Khi Ireland không thể giành một chiếc vé tham dự World Cup 2006 và sau đó Keane chính thức tuyên bố giã từ sự nghiệp thi đấu quốc tế. Lúc ấy, Roy Keane đang bị gãy chân trong trận đấu ở Premier League giữa United và Liverpool tại Anfield ngày Chủ Nhật 18/9/2005. Anh vẫn chưa thể ra sân thi đấu cho đến thứ Sáu ngày 19 tháng 11, một thông báo hết sức bất ngờ đã được đưa ra, United khẳng định trên ManUtd.com: sự nghiệp của Kean ở Old Trafford chính thức kết thúc. Quỷ Đỏ đã đạt được thoả thuận với Keane trong việc chấm dứt hợp đồng ngay lập tức, và chuyển anh ấy tới Celtic.

    "Đó thật là một ngày buồn đối với tôi khi phải rời một câu lạc bộ vĩ đại như United và xa Sir Alex - vị huấn luyện viên tuyệt vời. Nhưng tôi tin rằng đã đến lúc để tôi phải ra đi". Roy phát biểu trong ngày anh rời Man United.

    Cũng trong hôm đó, Sir Alex Ferguson nói anh là tiền vệ xuất sắc nhất thế giới trong thế hệ của mình và Kean sẽ là một trong những tượng đài không thể sụp đổ của United.

    Sáu tháng sau khi gia nhập Celtic và giúp câu lạc bộ bảo vệ thành công ngôi vô địch Scottish Premier League và Scottish League Cup, Keane tuyên bố giã từ sự nghiệp bóng đá chuyên nghiệp vào ngày 12 tháng Sáu năm 2006 theo lời khuyên của các bác sĩ.

    Anh được bổ nhiệm làm huấn luyện viên của Sunderland vào tháng Tám năm 2006. Kean giúp Mèo Đen giành danh hiệu Championship và được lên chơi ở Barclays Premier League ngay từ mùa giải đầu tiên anh dẫn dắt.

    Sau khi cùng Sunderland "vật lộn" với mùa giải 2008/2009, anh từ chức vào tháng Mười hai năm 2008. Ngay khi từ chức anh trở thành huấn luyện viên của câu lạc bộ Ipswich Town tháng Tư năm 2009 sau khi kí hợp đồng 2 năm với đội bóng đang chơi ở Championship này.

    http://www.manutd.com/en/Players-And....aspx?pageNo=1

    ----------------------------------------

  29. #15
    Tham gia ngày
    Mar 2010
    Nơi Cư Ngụ
    RedCafe - ĐN
    Bài gởi
    6,721
    Points
    12,484,552.3
    Thanks
    1,592
    Thanked 2,577 Times in 1,268 Posts
    Rep Power
    9

    Denis Law

    Bức tượng của Denis Law được dựng ở ngã tư Stretford End là công trình kỷ niệm những đóng góp to lớn của ông ở sân Old Trafford. Denis Law thật sự là huyền thoại sống của United.


    Ngày sinh: 24/02/1940
    Ngày ký hợp đồng: 12/07/1962
    Trận đầu tiên: 18/8/1962 trong trận đấu với West Brom (Sân nhà)
    Số bàn thắng ghi được: 237
    Số lần ra sân: 404
    Vị trí: Tiền đạo
    Ngày rời United: 01/07/1973


    Khả năng săn bàn, sự nhạy cảm, luôn cháy hết mình trong mỗi trận đấu khiến mọi người gọi ông với biệt danh Ông Vua.

    Lần đầu tiên người hâm mộ United được chứng kiến Law ghi bàn cho Quỷ Đỏ là vào ngày 18 tháng Tám năm 1962, trận ra mắt của ông trong cuộc đối đầu với West Bromwich Albion. Kể từ đó ông đã đóng góp thêm 236 bàn thắng cho United và pha ăn mừng của Law cũng đã trở thành thương hiệu - hai tay núm lấy tay áo và chỉ các ngón tay lên trời.

    Con đường Law đến Old Trafford là rất dài và gian nan. Rời khỏi Huddersfield năm 1955, ông ký hợp đồng chơi cho Manchester City với mức giá chuyển nhượng kỷ lục ở Anh lúc bấy giờ vào năm 1960 và chuyến đến Torino một năm sau đó.

    Ông tỏ ra không thích ứng với bóng đá Ý và một năm sau Matt Busby đưa ông trở lại Manchester - lần này là chơi cho Quỷ Đỏ thành Manchester. Trước khi được thi đấu quốc tế thường xuyên, ông đã có lần đầu tiên khoác áo đội tuyển quốc gia vào năm 1958 ở tuổi 18, đội tuyển khi đó được dẫn dắt bởi huấn luyện viên người Scotland, Matt Busby.

    Law là người đã đóng góp một bàn thắng trong trận Chung Kết Cúp FA năm 1963, trận đấu mà United đánh bại Leicester City với tỉ số 3-1, đó cũng là bàn thắng thứ sáu của ông ở giải đấu năm đó. Nhưng đó chỉ mới là khởi đầu. 30 bàn sau 41 trận ở mùa giải năm đó giúp Law nhận danh hiệu Cầu Thủ Xuất Sắc Nhất Năm Của Châu Âu vào tháng Năm năm 1964.

    Ông tiếp tục là cây săn bàn số một của United khi Quỷ Đỏ giành chức vô địch Giải Ngoại Hạng Anh vào năm 1965 và 1967 nhưng thật không may, chấn thương đã khiến ông không thể ra sân trong trận Chung Kết Cúp Châu Âu 1968. Law đang trong phòng hồi sức tại một bệnh viện ở Manchester sau khi trải qua ca phẫu thuật chấn thương đầu gối khi người đồng đội George Best của ông đang vùi dập Benfica ở trận chung kết tại Wembley. Ngày hôm sau, Sir Matt Busby đến thăm ông và đem theo chiếc Cúp Châu Âu.

    Khi Tommy Docherty trở thành huấn luyện viên của United, Law quay trở lại Manchester City dưới dạng chuyển nhượng tự do vào tháng Bảy năm 1973.

    Bàn thắng cuối cùng trong sự nghiệp của ông được ghi ở trận derby thành Manchester nơi mà cú đánh gót điệu nghệ của ông đem về chiến thắng cho Manchester City. Ngay sau bàn thắng đó ông đề nghị được thay ra và lẫm lũi rời khỏi sân trong nỗi buồn tê tái sau khi hạ gục Quỷ Đỏ. Sau này khi kể lại sự kiện đó, Denis Law thừa nhận: "Tôi chưa bao giờ cảm thấy thất vọng như sau trận đấu đó".

    Ông kết thúc sự nghiệp bóng đá sau Vòng Cung Kết Cúp Thế Giới 1974 diễn ra tại Tây Đức, sau 55 lần khoác áo đội tuyển Scotland và ghi được 30 bàn, thành tích sánh ngang cùng Kenny Dalglish. Ông cũng nắm giữ kỷ lục là người ghi nhiều bắn thắng nhất tại Cúp FA - 40 - trước khi bị phá bởi Ian Rush vào năm 1996.

    Người bạn thân George Best nhận xét về ông: "Law là một người tuyệt vời, một ông bạn cục mịch nhưng lại ở một đẳng cấp khác".
    thay đổi nội dung bởi: kingeric7, 12-27-2010 lúc 02:16 PM

    Ngày hôm ấy tuyết rơi trên đường băng Munich
    Trời lạnh căm trong giá buốt thê lương
    Tám con người thôi vĩnh viễn bất hồi hương
    Ra đi mãi ôi tám vì tinh tú
    Những cầu thủ với tài năng thiên phú
    Những bông hoa kiêu hãnh Manchester.

  30. The Following 2 Users Say Thank You to Gà Ri For This Useful Post:

    Saobang (12-28-2010), V17 (05-16-2011)

+ Trả Lời Ðề Tài

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

     

Bookmarks

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts