+ Trả Lời Ðề Tài
kết quả từ 1 tới 4 trên 4

Ðề tài: [Tự Truyện]Gary Neville: Quỷ Đỏ: Tự truyện của tôi

  1. #1
    Tham gia ngày
    Mar 2009
    Bài gởi
    251
    Points
    144,981.8
    Thanks
    47
    Thanked 300 Times in 90 Posts
    Rep Power
    4

    [Tự Truyện]Gary Neville: Quỷ Đỏ: Tự truyện của tôi


    Đôi nét về quyển sách



    ‘Gary Neville là Quỷ Đỏ…’ . Những câu hát đó lien tục vang lên tại thánh đường Old Trafford trong suốt hai thập kỉ qua, và nếu bất kì cầu thủ nào được coi là hình ảnh thu nhỏ của Manchester United, thì chỉ có thể là Gary Neville. Là fan trung thành của United kể từ khi là một cậu bé, anh đã vươn lên, phấn đấu không ngừng để trở thành đội trưởng của United. Là một chiến binh, người luôn tự hào về nguồn gốc của mình, không bao giờ biết nói đầu hàng giúp United trở thành đội bóng hàng đầu thế giới. Anh là hậu vệ phải tốt nhất trong thế hệ của mình, cho cả câu lạc bộ lẫn ĐTQG.

    Anh cũng luôn quan tâm đến sự công bằng với người hâm mộ khác, và trong cuốn tự truyện Quỷ Đỏ: Tự truyện của tôi, Gary Neville cũng đã nhắc đến cuộc sống của mình ở Manchester United và ở ĐTQG Anh. Lớn lên cùng với những đồng đội như Beckham, Giggs và Scholes, và người anh em Phil, Gary luôn có cách nhìn nhận về thi đấu – về lòng trung thành, người đại diện cho cầu thủ, về cơ quan quản lí bóng đá FA. Và trong phong cách thẳng thắn của mình, anh có rất nhiều câu chuyện về những nhân vật nổi tiếng trong suốt chiều dài lịch sử United: Keane, Cantona, Rooney, Ronaldo và dĩ nhiên có cả Sir Alex Ferguson.

    United là đội bóng duy nhất trong suốt sự nghiệp thi đấu đỉnh của mình. Suốt 20 năm, Gary Neville đã hằn sâu trái tim mình lên cánh tat. Đây là câu chuyện của ông.

    Sự tân tâm


    Cho vợ và con gái của tôi: Emma, Molly, Sophie – tôi yêu mọi người. xxxxxxxx

    Bố và Mẹ - sẽ không có quyển sách này nếu thiếu hai người. Cả hai đã cho con mọi thứ và nhiều hơn cả những điều con đòi hỏi. Con yêu bố mẹ. x

    Tracey và Philip – Hai người là những người em tuyệt vời nhất. Tôi yêu cả hai. x

    Nan/Bill/Nan/Grandad – cám ơn. Tôi yêu mọi người nhiều lắm. x

    Manchester United: HLV, đội ngũ Ban Huấn Luyện, các cầu thủ, những người hâm mộ. Cám ơn về tất cả những gì mọi người đã làm cho tôi. Thật tuyệt khi xung quanh mình luôn có những người ủng hộ, có thể tin tưởng, chăm sóc mình, được chiến đấu cùng họ và tôi yêu mọi người biết bao, tôi đã nhận được nhiều cảm hứng và kinh nghiệm cho suốt một cuộc đời. Tôi sẽ nhớ những ngày được sống cùng mọi người. Tôi yêu tất cả!

    Gary

    Lời nói đầu


    Khi những bóng đèn tắt. Đột nhiên phòng thay đồ Old Trafford chìm vào trong bóng tối. Chiếc tivi chiếu về cuộc đời của tôi. Và ở đó tôi được thấy lại toàn bộ sự nghiệp trước mắt mình.

    Dẫn đầu đội bóng ra sân, nâng cao cúp vô địch, ăn mừng cùng Wazza, Scholesy, Becks, thậm chí ghi vài bàn thắng (họ đã phải đào cả kho lưu trữ lên để tìm thấy nó) – và cuối cùng trên màn hình là cảnh tôi bắt tôi cùng Sir Alex Ferguson và ông nhẹ nhàng nói ‘Cám ơn vì tất cả, con trai’.

    Tôi không có ý tưởng nào cho bộ phim này nhưng tôi không thể có ý kiến nào tốt hơn trong ngày chia tay bằng việc tụ tập trong phòng thay đồ cùng với HLV với những cầu thủ trẻ United và cả những người gắn bó cùng với tôi như Becks, Phil và Butty, tất cả đều trở lại trong trận đấu chia tay tôi.

    Bạn đá bóng vì bạn yêu trò chơi này, nhưng có rất nhiều kỉ niệm hằn sâu trong tâm trí bạn khi ở trong phòng thay đồ. Đó là nơi bạn chia sẻ những cầu đùa, bạn hiểu hơn về những đồng đội của mình, vui vẻ cười, và ăn mừng chức vô địch. Đó là căn cứ bí mật, nơi bạn có thể hiểu hơn về đội bóng.

    Tôi quyết định không quá để tâm trạng lấn át trong đêm vinh danh. Tôi chưa bao giờ thoải mái với quá nhiều sự ồn ào. Tôi chỉ muốn hoàn thành nó. Nhưng khi hóa thân vào đó, tôi có thể cảm thấy mình khá hơn. Tôi đã được sống trong giấc mơ của mình.

    Một số VĐV rất khó để giải nghệ. Với họ giống như rơi xuống từ vách đá. Họ trở nên chán nản và cố gắng tìm kiếm mục đích sống mới trong cuộc sống của mình. Nhưng việc giải nghệ không khiến tôi mộ. Trong khoảnh khắc đó, giống như khi xem lại đoạn phim. Tôi cảm thấy mình thật vô cùng may mắn.

    Tôi thi đấu cả đời cho United – không chỉ vì đây là câu lạc bộ duy nhất tôi yêu quý nhưng ở đây là đội bóng vĩ đại nhất hành tình. Có điều gì đó ngập tràn tâm trí bạn khi còn là đứa trẻ và cho bạn một niềm đam mê. Và trong tâm trí tôi luôn là United.

    Có một biểu ngữ tôi luôn nhìn khi thi đấu – nó hẳn ở đấu 15 năm qua – nó viết rằng ‘United, Con cái, Vợ’. Đó là thứ tự. Tôi từng nghĩ đến việc viết nó thành một chương trong quyển sách này, và vợ tôi không hề ngạc nhiên. Câu lạc bộ đã định hình cuộc sống của tôi. Đó là một hằng số, gắn liền với gia đình tôi.

    Tôi đã thi đấu nhiều năm cùng em trai mình, chia sẻ nhau những khoảnh khắc hạnh phúc. Tôi là một phần trong những đứa trẻ vĩ đại năm nào: chứng mình sự thật, lòng trung thành, tình bạn với Becks, butty, Scholesy và Giggsy. Tôi đã thấy tất cả những hi vọng và giấc mơ tuổi teen trở thành hiện thực bằng cú ăn Ba.

    Kể từ khi còn niên thiếu tôi đã được dạy dỗ mọi điều bởi người HLV vĩ đại nhất hành tinh. Tôi thấy ông hồi phục United từ một câu lạc bộ bình thường thành đội bóng vĩ đại nhất nước Anh và nổi tiếng nhất, không chỉ bằng những danh hiệu mà cả phong cách thi đấu tấn công tuyệt vời. Tôi chia sẻ mọi thứ trong phòng thay đồ với Robson, Cantona, Keane, Ronaldo và những huyền thoại khác.

    Tôi cùng câu lạc bộ trải qua giai đoạn thành công nhất. Và trong thời điểm kết thúc, câu lạc bộ giành được kỉ lục vô địch thứ 19. Ai có thể tin được điều đó chứ khi năm 1992 chúng tôi mới chỉ có 7 chức vô địch championship? Vượt qua Liverpool là khoảnh khắc đặc biệt trong lịch sử.

    Đó là hành trình dài để đạt được điều đó, với nhiều khoảnh khắc tuyệt vời nhưng cũng có lúc khó khăn khi HLV, câu lạc bộ, cầu thủ gặp vấn đề. Có những lúc buồn và khoảnh khắc vui. Có lần chúng tôi phải trải qua những bài kiểm tra.

    Vượt qua tất cả, với nhiều, rất nhiều đỉnh cao và đôi lúc thụt giảm, tôi cảm thấy vinh dự khi mặc trên mình màu áo đỏ. Bạn không bao giờ cảm thấy tồi tệ khi thi đấu cho United. Đó là điều tôi luôn nói với những đứa trẻ khi chúng đến đây. Sẽ có lúc bạn cảm thấy khó khăn nhưng khi bạn nhìn xuống và thấy huy hiệu United trên ngực áo thì bạn sẽ cảm thấy hôm nay là ngày tuyệt vời. Và tôi đăc mặc chiếc áo cho quãng thời gian đẹp nhất trong cuộc đời của mình trong suốt 20 năm.

    Chương I: Chàng trai đến từ K-Stand

    ‘Gary Neville là Quỷ Đỏ, anh ấy ghét Liverpool”.

    NGÀY TỪ LÚC bắt đầu, tôi đã yêu United và tôi thích tranh luận. Vì thế tôi luôn có những xung đột xảy ra khi tôi đến trường với toàn cậu bé hâm mộ Liverpool.

    Tôi lớn lên ở Bury, tọa lạc trên con đường ở Manchester. Nhưng nhìn xung quanh tất cả đều khoác áo Liverpool FC, dường như trường của tôi được xây dựng ngay cạnh Anfield vậy.

    Khi tôi tám tuổi. Liverpool lúc đó là đội bóng thành công nhất và nhận được sự cổ động rất lớn từ những đứa trẻ. Và ở đó, chỉ cách đó hơn 10 dặm từ Old Trafford, nhưng đó có thể là trái tim của Merseyside. Tôi không phải là cổ động viên United duy nhất quanh khu vực đó, nhưng tôi cảm đó là con đường giành cho tôi.

    Tôi không biết bạn làm thế nào để chống lại số đông, nhưng điều đó đã đem lại cho tôi tinh thần chiến đấu. Gia đình bên bố tôi gồm những người cứng đầu, thích tranh cãi, và ở trường là nơi đầu tiên tôi phát hiện ra rằng mình mang đủ phẩm chất nhà Neville. Nếu tôi nhớ đầy đủ thì hầu như như ngày nào tôi cũng tranh cãi với những cậu bé hâm mộ Liverpool. Tôi phải dành nhiều thời gian cãi nhau với họ hơn là tập trung vào việc học tập. Chúng tôi tranh luận về việc đội bóng nào có cầu thủ giỏi hơn, sân vận động đẹp, thậm chí về cả đồng phục. Đó là cuộc chiến không bao giờ hồi kết. Tôi không cho rằng nó sẽ kết thúc.

    Trong những ngày đó Liverpool đã hành hạ tôi. Tại trường tôi chỉ mong thành công của họ bị lật đổ ngày này qua ngày khác. Đó là khởi đầu cho sự thù hằn.

    Thời điểm đó họ giành được mọi thứ, nhưng càng nghe đám đông hò hét về chức vô địch của Liverpool, thì tôi càng muốn bảo vệ câu lạc bộ mình hơn. Tôi ngoan cố bảo vệ United suốt cả ngày. Bất kì ai nghĩ rằng tôi là người bảo vệ một mắt của United trong những năm đó chắc hẳn từng nghe đến tên tôi khi còn ở Chantlers Primary.

    United là phép thuật kì diệu nhất trong đời tôi. Khi còn là đứa trẻ, tôi sống để theo dõi trận đấu của họ. Đến Old Trafford là điều tôi quan tâm nhất trong tuần. Câu lạc bộ in sâu trong máu tôi, xin cảm ơn bố tôi.

    Ông là Quỷ Đỏ trong suốt cuộc đời mình. Ông đến xem trận chung kết FA Cup năm 1958 khi mới chín tuổi, khi đó United phải gồng mình chống chọi với Bolton Wanderer chỉ vài tháng sau thảm họa đường băng Munich. Ông được chứng kiến những năm tháng vinh quang dưới thời Sir Matt Busby, cùng với Best, Law và Charlton. Ông luôn trung thành với câu lạc bộ trong suốt thập niên 70’. Ông chứng kiến United xuống hạng năm 1974. Dù thắng hay thua, nhưng ông vẫn luôn dõi theo United. Kể từ khi bắt đầu đi làm, ông không để lỡ trận đấu nào của đội bóng.

    Ngay từ khi còn bé, tôi đã sớm chung niềm đam mê với ông. Tôi nằng nặc đòi ông dẫn tôi theo. Tôi cầu xin, nài nỉ. Cuối cùng, ông cũng đồng ý, với một điều kiện: tôi có thể cùng ông và bạn bè đến xem trận đấu nếu như tôi không làm ảnh hưởng đến những người xung quanh.

    Tôi không thể nhớ chuyến hành trình đầu tiên từ nhà tôi tại Bury đến Old Trafford diễn ra như thế nào. Bố tôi nói rằng lúc đó tôi mới bốn tuổi, lúc đó là năm 1979. Tôi không thể kể lại trận đấu đầu tiên nhưng tôi vẫn cảm nhận được sự phấn khích, niềm hy vọng, và cả việc nổi da gà trong chuyến đi hôm đó.

    Sau quãng đường vượt qua Barton Bridge, rồi qua cảng Manchester Ship Canal, trái tim tôi đập nhanh hơn. Đó là dấu hiệu cho chúng tôi sắp đến tới nơi. Tôi đã sớm nhìn thấy những tòa nhà cao tầng và nơi chúng tôi sẽ đậu xe. Luôn đến từ sớm, chúng tôi đến sân vận động vào buổi trưa và kiếm gì đó để ăn tại quán Marina’s Grill. Nó tọa lạc trên con đường Sir Matt Busby Way, cũng chính là con đường dẫn đến sân vận động. Bánh và khoai tây chiên, giống như mọi khi, và sau đó chúng tôi là dẫn đầu người khác rời cửa hàng lúc một giờ chiều để khán đài cũ K-Stand.

    Cha tôi muốn gặp những người bạn của mình, nhưng điều đó không ảnh hưởng gì đến tôi. Tôi cảm thấy hạnh phúc trong không gian riêng của mình. Ông muốn có một cốc bia và tôi thì chỉ muốn đến chỗ của mình và ngồi xuống, ngắm nghía khắp sân vận động. Tôi không bao giờ chán điều đó, ngồi trên vị trí dành riêng cho tôi. Old Trafford có vẻ khá trống vắng nhưng tôi nhìn xung quanh, như thể bị nơi đây mê hoặc. Tôi muốn hòa mình vào tiếng cổ vũ, những chiếc ghế, những mùi vị. Tất cả đều đọng lại cho đến hết cuộc đời tôi.

    Khi những cầu thủ bước ra sân để khởi động, tôi đã đứng lên để ngó. Tôi có thể thấy Arnold Muhren tập sút bóng. Đó là những hình ảnh không thể quên đầu tiên trong tôi, Joe Jordan đang tập đánh đầu. Tôi đã ở Old Trafford vào ngày mà Bryan Robson kí hợp đồng với United, kỉ lục bóng đá Anh thời đó với mức giá 1.5 triệu Bảng. Tôi lúc đó mới sáu tuổi nhưng hình ảnh đó hằn sâu trong đầu tôi. Tôi không nghĩ mình có thể thi đấu cùng với người hùng của mình 13 năm sau đó, trong trận đấu cuối cùng tại giải ngoại hạng của ông.

    Robson là thần tượng của tôi, mặc dù tôi không hề dán bất kì tấm poster nào về ông trong phòng ngủ của mình. Tôi chưa bao giờ hỏi xin bất kì tấm ảnh nào trong đời và tôi không hiểu tại sao bọn trẻ lại phải làm điều đó. Tôi có một chiếc áo United nhưng tôi chưa bao giờ mặc nó đến Old Trafford. Hồi hộp không có trong cảm xúc của tôi. Cho dù tôi có một chiếc điện thoại chụp ảnh những ngày đó thì tôi cũng không bao giờ muốn chụp một tấm ảnh mình với cầu thủ. Tình yêu của tôi là cho trận đấu. Không gì có thể vượt qua được bầu không khí sôi động vào mỗi chiều thứ Bảy khi được chứng kiến United thi đấu.

    Ngay từ đầu, tôi đã thần tượng những cầu thủ chăm chỉ, đó là lí do tại Robson ngay lập tức là người tôi ấn tượng nhất. Ông là hình ảnh thu nhỏ mọi phẩm chất mà tôi nghĩ rằng các cầu thủ United có được. Ông chiến đấu hết mình trong mọi trận đấu cho đến lúc kết thúc bằng cả máu, mồ hôi và nước mắt. Ông là lãnh đạo thực sự. Khi ông xâm nhập cấm địa, nó giống như cả cuộc sống của ông phụ thuộc vào nó. Bạn có thể thấy điều đó khuôn mặt của ông và cách ông chạy. Ông là chiến binh thực sự và luôn sẵn sàng cho mọi trận đánh. Robson thực sự gây ấn tượng mạnh với tôi.

    Sau đó tôi còn hâm mộ Mark Hughes và Norman Whiteside nữa. Họ là những cầu thủ mà tôi ngưỡng mộ nhất. Họ là những cầu thủ có tài, nhưng tôi khâm phục nhất là tinh thần thi đấu hết mình của họ. Tôi luôn luôn dành sự ngưỡng mộ cho bộ ba này.

    Tôi hâm mộ những cầu thủ giống như việc tôi quan tâm United vậy, nhưng lòng sùng kính cũng không thể giúp chúng tôi giành chức vô địch. United có vài cầu thủ giỏi như Arthur Albiston và Mick Duxbury, nhưng đội hình chưa đủ chiều sâu như Liverpool, tuy nhiên tôi đã cố gắng chú ý tới điều khác. United giành được hai chức vô địch FA Cup khi tôi vẫn học sinh – trận thắng trước Brighton năm 1983 và Everton năm 1985 – nhưng Liverpool lại giành được chức vô địch European Cup. Họ đã chiếm ưu thế.

    Nhìn lại hiện tại, tôi giành sự tôn trọng cho thành công của Liverpool. Mặc dù ghét phải thừa nhận điều này nhưng tôi thực sự đã không nhận thấy được những phẩm chất ở Liverpool. Bạn sẽ là kẻ ngốc nếu không nhận ra tài năng của Kenny Dalglish. Người hâm mộ sẽ không để tâm đến Graeme Souness, Peter Beardsley và John Aldridge? Tôi cũng dành sự ngưỡng mộ bí mật cho Steve Nicol. John Barnes là những cầu thủ giỏi, và tôi cũng ghét ông ấy vì điều đó.

    Giờ tôi đánh giá Liverpool thực sự là thành phố công nghiệp ở phía Bắc. Tôi có thể thấy được sự trung thành ở người hâm mộ và ngưỡng mộ Liverpool, giống như Manchester, đây là nơi có ảnh hưởng rất lớn đến âm nhạc và bóng đá. Nhưng hãy nhìn nhận lại, tôi ghét Liverpool và ghét thành công của họ.

    United là đội bóng của tôi và tôi sẽ đứng lên vì họ là điều hiển nhiên. Tại trường, tôi muốn khoe khoang với những đứa khác về cách chúng tôi có được Robson, đội trưởng tuyển Anh và là cầu thủ xuất sắc nhất xứ sở này. Tôi cũng không ngần ngại khoe khoang về việc Old Trafford lớn hơn so với Anfield. Và chúng đáp lại như cái vả vào mặt tôi rằng: “Đúng vậy, nhưng Liverpool giành được chức vô địch và United xếp sau với 31 điểm”.

    Tôi đã dùng những tên tuổi huyền thoại của Busby, Best, Law và Charlton mà tôi đã học được từ cha và tự nói bản thân rằng United sẽ sớm trở đỉnh cao sớm thôi. Nhưng tôi đã phải vật lộn để giữ niềm tin khi chúng tôi kết thúc vị trí thứ 13 sau cả Coventry City và QPR.

    Chúng tôi đầu tư cho vận may và không giành được gì hết. United đã mua Garry Birtles và Peter Davenport, đó là sự phô trương lớn nhưng chúng tôi không muốn phải sớm xuống hạng. Chúng tôi đang gặp phải thách thức lớn nhưng lại chưa có được sự thay đổi cần thiết. Nhưng điều đó sẽ không khiến tôi mất niềm tin.

    Tôi chắc lúc đó mình cũng giống nhưng cổ động viên City trong vài năm qua, luôn tin rằng đội bóng sẽ đạt được thành công. Người hâm mộ City luôn coi trận derby là trận đấu quan trọng nhất, và cách họ cổ vũ giống như những người hâm mộ đích thực ở Manchester, nhưng những trận đấu giữa United-City chưa bao giờ là mối lo với tôi. Mà luôn luôn là Liverpool, và điều đó nhờ đến mối thâm thù ngay từ khi là đứa trẻ.

    Trở thành người hâm mộ bóng đá không bao giờ chỉ yêu đội bóng của mình. Mà cả việc thái độ của bạn với những đội bóng khác nữa. Bóng đá là môi trường có yếu tố cạnh tranh hàng đầu và đó luôn là cuộc chiến giữa United và Liverpool.

    Khi còn bé, tôi ngậm đắng nuốt cay hết lần này đến lần khác. Nhưng đó chính là nguyên nhân giúp những chiến trước họ sau này trở nên ngọt ngào hơn. Đó là lí do tại sao tôi luôn nhẩy lên ăn mừng sau mỗi trận thắng trước Liverpool. Đó là lí do tại sao tôi hôn lên huy hiệu United trước mặt họ, giống như mọi cổ động viên trung thành khác.

    Niềm đam mê khiến tôi phải nhận án phát 5000 bảng từ FA với hành động ăn mừng bàn thắng tại Old Trafford. Tôi nghĩ đó là sự trừng phạt vô lý. Giống như tôi nói tại thời điểm đó, họ muốn chúng tôi hành xử như những chú robot sao? Bao nhiêu lần chúng tôi phải nghe đến việc cầu thủ quá xa cách với người hâm mộ và không quan tâm đến đội bóng mà họ đại diện? Và sau đó họ phạt bất kì ai mà họ tóm được. Thật vô lí.

    Tôi chỉ trả lại những gì mà tôi nhận được từ người hâm mộ Liverpool, giống như mọi lần tôi làm trước đây. Tôi không bao giờ phàn nàn về những gì tôi nhận được từ người hâm mộ Liverpool – và đó đủ cho những gì tôi nhận được kể từ khi còn đi học.

    Trong nhiều năm tôi đã phải chịu đựng những bài hát. Tôi đã phải bảo vệ chiếc xe của mình khỏi những cđv Liverpool trên đường Salford Key sau khi trở về từ một trận đấu. Họ tìm mọi cách mở cửa xe, và khi không thể vào trong, họ bắt đầu ném đá vào tôi. May mắn sao các phương tiện bắt đầu dịch chuyển vì thế tôi có thể thoát khỏi họ trước khi họ phá nát chiếc xe của tôi.

    Một đêm khác, trước khi trận đấu với Liverpool tại Old Trafford bắt đầu, cảnh sát nói với tôi rằng cần phải nhanh chóng ra khỏi nhà vì họ có tin rằng một nhóm thanh niên đến từ Merseyside sẽ cố phá giấc ngủ của tôi. Tôi liền thu dọn hành lí và chuyển đến ngủ tạm ở một khách sạn.

    Tôi luôn hiểu rằng mình luôn giương cao ngọn cờ bảo vệ đội bóng mình giống như tôi làm khi còn bé. Nhưng bóng đá sẽ là gì nếu như bạn chọn đội để hâm mộ, câu lạc tôi thích sẽ chống lại bạn, cho dù trên sân bóng, sân thượng, trong quán bar hay trong sân chơi tại trường học.

    Tôi sẽ luôn bảo vệ United cho đến chết. Và đến địa ngục cho suốt sau này.



    P/s: Tình hình mình muốn dịch bộ này nhưng nó dài đến tận 25 chương ...=((
    Vì thế bạn nào có thể giúp mình thì download word dưới đây về dịch cùng nhé :x
    Mới dịch được 1 chương mà oải quá
    Đang dịch tiếp chương 2

  2. The Following 19 Users Say Thank You to ngockhanh187 For This Useful Post:

    aliens (09-11-2011), boypone101 (09-10-2011), decondangyeu20 (09-11-2011), Dezil (09-10-2011), Gà. (09-11-2011), Guardian (09-11-2011), hirochan (09-11-2011), jesuchat (09-10-2011), Kụ Sơn (09-10-2011), meomocnx (09-10-2011), padrino (09-10-2011), QT_MU_Legend_2810 (09-11-2011), RedDevil89 (09-10-2011), Ryan Giggs 11 (09-10-2011), shtom89 (09-11-2011), Steven7290 (09-10-2011), Strw (09-11-2011), The Panda (09-10-2011), tuanbao17 (09-11-2011)

  3. # ADS
    Redcafe Circuit advertisement
    Tham gia ngày
    Always
    Bài gởi
    Many


     
  4. #2
    Tham gia ngày
    Apr 2007
    Bài gởi
    17,691
    Points
    4,123,751.1
    Thanks
    1,407
    Thanked 2,758 Times in 1,367 Posts
    Rep Power
    23
    Đúng là Neville, đầy tinh thần hiệp sĩ Anh

    Hỏi bất kỳ kẻ thất bại nào bạn cũng nhận được câu trả lời: Thành công là nhờ may mắn

  5. #3
    Tham gia ngày
    Mar 2009
    Bài gởi
    251
    Points
    144,981.8
    Thanks
    47
    Thanked 300 Times in 90 Posts
    Rep Power
    4
    2. Tình Anh Em


    LÀM THẾ NÀO mà một gia đình bình thường không có gì đặc biệt lại đóng góp ba tuyển thủ cho tuyển Anh?

    Không có gì đặc biệt để nhận dạng những thành viên nhà Neville với những người khác tại Bury. Chúng tôi lớn lên, giống như hầu hết các gia đình khác trong thị trấn, tôi có bố mẹ và hai người em. Tôi là anh cả, sinh ngày 18 tháng Hai năm 1975, Tracey và Phil, sinh đôi, kém tôi hai tuổi.

    Chúng tôi là gia đình làm công điển hình. Không có ai từng là vận động viên thể thao nổi tiếng. Tuy nhiên, bằng cách nào đó, chúng tôi đã được khoác áo tuyển quốc gia mình 218 lần - ở cả bóng đá và bóng rổ. Tracey đã hai lần tham dự Commonwealth Games (Đại hội thể thao khối thịnh vượng chung) và World Championships (Giải vô địch thế giới), đại diện cho nước Anh 74 lần cho đến trước khi bị chấn thương. Phil cũng góp mặt trong tuyển Anh 59 lần và vẫn có thể tiếp tục phục vụ. Tôi được vinh dự khoác áo ĐTQG 85 lần và được tham dự năm giải đấu lớn.

    Có lẽ những gia đình khác – anh em nhà Murray, chị em nhà Williams, những nhà vô địch Charltons – đều có thể giải thích làm thế nào mà gia đình họ thành công trong thể thao được. Nói về nhà Neville, tôi chỉ có thể chỉ ra Bố và Mẹ. Họ là những người đã cho chúng tôi tình yêu với thể thao và con đường để thành công.

    Mọi người thường hỏi thần tượng của tôi là ai, và tôi sẽ nói là Bryan Robson. Nhưng bố và mẹ tôi mới thực sự là người tôi ngưỡng mộ. Họ là bố mẹ tuyệt vời nhất, giờ họ là ông bà ngoại hoàn hảo, ở mọi mặt. Họ xứng đáng với mọi tấm huy chương và những chiếc áo của chúng tôi.

    Nhờ có họ, thể thao giờ là một phần của cuộc sống gia đình đôi. Bố và Mẹ tôi chưa bao giờ là vận động viên chuyên nghiệp nhưng họ đều từng là vận động viên nghiệp dư. Mẹ tôi từng là vđv chơi Rounders (1 trò chơi na ná bóng chày), bóng rổ (giống bóng rổ nhưng không được để bóng chạm đất) và hockey (khúc côn cầu) ở cấp độ quận. Bà luôn đưa chúng tôi đến nhà thi đấu để tiện chăm sóc và thi đấu bóng rổ, chúng tôi thì luôn kiếm một quả bóng rồi chơi ở hành lang phòng tập. Chúng tôi luôn muốn đến theo dõi và thi đấu một trận Rounders. Bố tôi chơi Cricket và chúng tôi chơi đá bóng hoặc bowling cùng nhau ở ngoài để chờ.

    Chúng tôi đã tự chọn cho mình thói quen và niềm vui trong thể thao. Khi còn bé thì tôi nghĩ nó chỉ cho vui, nhưng khi nhìn lại, tôi nghĩ chính điều đó đã đặt nền móng cho sự nghiệp tương lai của chúng tôi. Dường như những quả bóng luôn gắn liền với đôi tay hoặc đôi chân chúng tôi.

    Cha mẹ chúng tôi đã cố gắng làm việc thật chăm chỉ để tạo điều kiện tốt nhất cho chúng tôi. Khi chúng tôi lớn hơn, bố tôi làm lái xe tải cho một công ty chở hành lý có trụ sở ở Oldham. Ông thường phải rời khỏi nhà khi trời vẫn còn tối, đôi lúc vào bốn giờ sáng, chạy xe xuống Northamptonshire hoàn thành công việc để kịp thời trở về vào buổi sáng để chơi môn thể thao của mình hoặc nếu không thể thì ông sẽ đưa chúng tôi đi chơi bóng đá hoặc cricket. Không quan trọng việc nếu ông phải đi làm cả ngày, chúng tôi vẫn sẽ lắng nghe tiếng ông ra khỏi nhà khi mặt trời chưa mọc để hoàn thành công việc càng sớm càng tốt. Tinh thần đó đã giúp tôi rèn luyện và chăm sóc chúng tôi tốt hơn qua từng năm: thức dậy, tiếp tục công việc, hoàn thành nó ngay trong ngày, không để phí thời gian. Tôi luôn dậy sớm trong suốt cuộc đời mình. Tôi không hề nói dối tí nào. Đừng để phí phạm ngày nào của mình!

    Mẹ và Bố cũng dạy tôi về giá trị của lòng trung thành. Khi còn bé, chúng tôi cũng có vài cuộc cãi vã, nhưng chúng tôi nhanh chóng hiểu rằng không gì quan trọng hơn gia đình. Chúng tôi yêu quý nhau mà không cần ai nói gì. Đó là mối liên kết không thể phá vỡ, và là bài học vô giá cho Phil, cả hai chúng tôi đều lớn lên trong màu áo Manchester United dù có lần phải đối đầu nhau trong hai màu áo khác nhau.

    Tôi có thể thành thật nói rằng, với cả hai, chúng tôi sẽ luôn nghĩ đến gia đình đầu tiên. Nếu tôi phải từ bỏ vị trí của mình trong đội cho ai đó, tôi sẽ nhường nó cho Phil hơn bất kì ai trên thế giới. Tôi không nghĩ đó là điều khác thường. Bạn nghe rất nhiều tính cạnh tranh trong đội, nhưng vì bố mẹ đã luôn dậy chúng tôi đâu là điều đúng đắn, vì thế sẽ không có chỗ cho lòng ích kỉ hay ghen trong gia đình nhà Neville.

    Chúng tôi cùng nhau chia sẻ phòng ngủ trong những ngày sống ở United khi mới 19 tuổi, và tôi biết tôi phải chọc giận cậu ấy giống như người anh khó chịu. Nhưng chúng tôi không chỉ là anh em, chúng tôi là những người bạn tốt nhất.

    Chúng tôi cũng có tính cách khác nhau. Người nhà Neville đều khá kĩ tính. Bố tôi là người hòa đồng và với ông không có gì thích thú hơn được uống bia và tán gẫu. Nhưng không bao giờ ông dẫn bạn về nhà để nhậu. Ngôi nhà của chúng tôi giống như pháo đài vậy. Ông không muốn người khác vào nhà. Tôi cũng có tính cách y hệt thế. Tôi sẽ ngăn chặn mọi kẻ xâm nhập. Tôi thích không gian riêng và không muốn ai phá hoại nó. Chúng tôi là gia đình đoàn kết và không ai có thể phá vỡ mối liên kết đó.

    Tôi cũng là một Neville cứng đầu. Để hiểu được sự cứng đầu của người nhà Neville thì bạn chỉ có cách là hiểu câu truyện làm thế nào mà cha tôi lại có tên là Neville Neville.

    Khi ông mới sinh, một nữ hộ sinh đến và nhặt tấm bảng lên ở cuối giường bệnh. ‘Neville?’ cô ấy nói. ‘Oh, đó là cái tên hay cho cậu bé mới sinh’.

    Dì tôi ở đó đã nhảy lên và nói: ‘Oh không, nó không phải tên là Neville. Đó là họ của nó. Neville Neville? Chúng ta không thể đặt tên như thế’.

    Bà tôi không phải là người khó chịu với nó. Bà không nói rằng tên mà bà có thể hoặc không thể đặt cho cháu mình. Bà chỉ nói: ‘Và tại sao không thể là Neville Neville? Tôi sẽ gọi theo tên mà nó muốn’.

    Kể từ đó bố tôi chính thức có tên đó. Và nhiều người nói rằng tôi chịu ảnh hưởng rất nhiều từ bà của mình.

    Gia đình mẹ tôi lại khá điềm tĩnh, và Phil cũng ảnh hưởng tính cách đó. Cậu ấy là người thân thiện dễ gần nhất trong ba chúng tôi, và tôi chắc chắn mình là người nóng tính nhất. Tracey luôn ở giữa. Dường như có mối liên kết vô hình giữa cả hai trong những năm đầu. Là sinh đôi, cả hai được học chung một lớp tại trường. Nhưng chúng tôi luôn bình đẳng với nhau. Bạn không nên chọc giận Philip. Cậu ấy không đầu hàng trước bất kì ai và đó là tính cách của Phil kể từ khi còn là đứa trẻ.

    Chúng tôi có vài tin nhắn kỉ niệm trên sàn nhà nhưng cha chúng tôi sẽ tức giận nếu chúng đi có nhiều hơn. Kỉ luật luôn là điều quan trọng. Chúng tôi chưa bao giờ mất tự do vì cha mẹ mình. Nếu họ nói chúng tôi phải quay về nhà trước 9h, chúng tôi sẽ về đúng giờ. Tôi nhớ khi mình 13 tuổi, lúc đó tôi về nhà lúc 1 giờ kém và cha tôi đã đợi sẵn ở bậc cầu thang với roi da. Chúng tôi luôn có những bài học riêng ở nhà.

    Phần lớn tôi giành thời gian để chơi thể thao với Phil. Bất cứ lúc nào rảnh rỗi, chúng tôi lại chơi bóng đá và cricket. Chúng tôi chơi cả ngày hoặc suốt cả tối. Hai năm không phải là khoảng cách tuổi lớn vì thế chúng tôi vẫn có thể làm mọi việc cùng nhau.

    Chúng tôi thường đi bộ xuống bãi đất trong lớn ở Bury, đó là trại lính. Ở đó chúng tôi thường thi nhảy cao, tôi thường thực hiện cú đánh mạnh vào bóng ngay trên không, và có cuộc thi xem ai có thể bắt bóng ngay khi đang nhảy cao, và hai chân bị buộc lại với nhau. Đó là cuộc thi một đối một, cả hai chúng tôi đều bị hấp dẫn bởi trò này. Hãy thử tưởng tượng, hai người nhà Neville thi đấu với nhau trong một giờ đồng hồ. Bạn không bán được nhiều vé cho trận đấu đó hoặc không được xem nhiều bàn thắng cho dù chúng tôi thi đấu đến nửa đêm.

    Có khá nhiều lần, chúng tôi đến khu đất này cùng nhau và trở về không cùng thời điểm, khu này rộng 10 dặm (9km), điều đó khiến chúng tôi thỉnh thoảng lạc nhau. Nhưng nó không bao giờ ảnh hưởng đến tình anh em. Mặc dù tôi lớn hơn hai tuổi, nhưng chúng tôi rất hợp nhau. Phil trưởng thành rất nhanh, cậu ấy có thể chơi với những cậu lớn tuổi bằng cách kết thân tại trường. Tôi không bao giờ làm điều đó.

    Em trai tôi đã sớm bộc lộ khả năng trời phú của mình. Phil có thể chơi thể thao dễ dàng – ít nhất là với tôi là như thế. Cậu ấy là cầu thủ quan trọng trong những trận đá bóng ở trại lính. Khi chơi cricket, đó là cầu thủ sở hữu cú ném tay trái nguy hiểm nhất. Có thể nói ngăn gọn rằng: cậu ấy có tài ở cả hai môn. Phil thật may mắn khi được ban tặng điều đó.
    Trong bóng đá, tôi phải tìm cơ hội để trở thành cầu thủ, Phil thì luôn nắm chắc suất đó. Tôi cố gắng để góp mặt vào đội bóng quận, Phil được chơi cho tuyển Anh ở mọi cấp độ, được thi đấu ở Wembley, đó thực sự là điều tuyệt vời. Đội bóng muốn có tôi, họ cũng nài nỉ thêm Phil nữa.

    Ở môn cricket cũng thế. Tôi chơi khá tốt, tôi có thể đánh bóng với cú khá mạnh. Lúc 13 tuổi tôi đã thi đấu cho đội Greenmount tại giải Bolton League, thi đấu cùng những người lớn hơn. Đó là giải đấu yêu cầu trình độ cao, những tay ném Tây Ấn luôn là đối thủ khó chịu. Tôi học được nhiều về việc xử lí tình huống nhanh.

    Tôi ghi đủ điểm để được chọn vào đội U14 Lancashire và sau đó là đội trung học miền Bắc nước Anh. Tôi đã chọn áo số 3, một cậu bé khác tên là Michael Vaughan lấy áo số 4. Tôi nghĩ mình có thể lọt vào đội trẻ tuyển Anh. Lễ hội Bunbury là cơ hội để tôi ghi điểm lọt vào tuyển quốc gia, nhưng tôi bị gẫy ngón tay sau một cú ném.

    Tôi đã không may, có thể tôi đủ giỏi để thi đấu chuyên nghiệp, nhưng Phil thì được chọn. Cậu ấy được chọn đội U13, U14, U15 Lancashire và dễ dàng được thi đấu cùng cả người bạn Andrew Flintoff. Khi 15 tuổi, Phil đã chơi cho đội hai Lancashire. Đó thực sự là điều tuyệt vời. Nếu như Phil không theo nghiệp bóng đá thì hẳn cậu ấy đã thi đấu cho đội cricket Anh ở mọi cấp độ, không việc gì phải nghi ngờ điều đó.

    Với việc cả hai đều chơi thể thao, thì nó cũng vô tình tạo ra một cuộc ganh đua. Tôi có một người em trai theo sát ở ngay phía sau và Phil có người anh trai cần phải lật đổ. Chúng tôi luôn thúc đẩy lẫn nhau, tôi còn nhớ trong một trận cricket, tôi đã quyết định nhường vị trí của mình cho Phil. Cậu ấy nổi cáu với tôi, vì thế chúng tôi cùng vào sân thi đấu, tôi luôn giữ bóng một mình, ngăn chặn những cú đánh ăn điểm. Tôi không nghĩ Phil cầm được vào trái bóng trong suốt nửa giờ đồng hồ. Sau đó cậu ấy đối mặt với bóng nhiều hơn và phải chạy bở hơi tai. Đó là lần hiếm hoi Phil phải thổi ngón chân mình. Cậu ấy thực sự bốc khói trên đường về nhà, tôi và bố tôi thì ngồi cười vì chuyện đó.

    Phil luôn giữa được sự bình tĩnh, khả năng và điều khiển bản thân. Cậu ấy có ảnh hưởng rất nhiều đến tôi. Giống như hàng triệu đứa trẻ khác, tôi mơ ước mình trở thành cầu thủ bóng đá. Trong trí tưởng tượng của mình, tôi nghĩ mình sẽ một Bryan Robson mới. Nhưng đáng tiếc tôi không thể là vận động viên giỏi nhất trong nhà mình.


    P/s: Có gì sai sót mọi người giúp mình sửa với nhé :x
    Ai dịch cùng thi pm mình với
    Dịch thấy oải quá

  6. The Following 10 Users Say Thank You to ngockhanh187 For This Useful Post:

    aliens (09-11-2011), Gà. (09-11-2011), Guardian (09-11-2011), hirochan (09-11-2011), jesuchat (09-11-2011), padrino (09-11-2011), QT_MU_Legend_2810 (09-11-2011), shtom89 (09-11-2011), The Panda (09-11-2011), tuanbao17 (09-11-2011)

  7. #4
    Tham gia ngày
    Aug 2011
    Bài gởi
    212
    Points
    21,551.7
    Thanks
    57
    Thanked 80 Times in 28 Posts
    Rep Power
    1
    hay quá thanks bạn đã dịch
    còn nhiều phần không hả bạn?
    hi vọng bản sẽ post đầy đủ cuốn tự truyện này kết nội dung và cách viết của Neville quá.

+ Trả Lời Ðề Tài

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

     

Bookmarks

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts