Dù ở bất cứ hoàn cảnh nào, lâm vào trạng thái cùng cực thế nào đi nữa thì việc khắc phục từng lỗi một luôn là cách làm mất thời gian cũng như tốn phí cơ hội nhiều nhất. Trong một xã hội với các một quan hệ biện chứng cũng vậy, khi một hiện tượng trở nên lỗi thời và mắc nhiều lỗi, cách tốt nhất để sửa nó đó chính là lấy nền tảng của nó mà phát triển nên một tầm cao mới, phù hợp và tiến bộ hơn. Vấn đề về hàng tiền vệ của United cũng thế, và cách làm tốt nhất lúc này là phải đi trước thời đại chứ không thể khắc phục cho hết các lỗ rò rỉ trên một boong tàu đã rỉ sét…
Để “tân trang” lại một đội bóng, thường có hai hướng đi chính. Một là vung tiền ra “vá víu” các chỗ hổng trong đội hình bằng những cái tên đã có tên tuổi, sao cho họ có thể hòa nhập và chơi tốt. Hai là tạo ra một bộ khung mới với các nhân tố có sẵn rồi kết hợp một vài chỗ còn thiếu bằng những cầu thủ tiềm năng. Sau đó xây dựng một lối chơi đậm đà bản sắc của đội bóng.
Xu hướng thứ nhất, đội đi đầu chính là Chelsea, Manchester City, Real Madrid, Juventus và Inter Milan, những đội bóng có tiềm lực kinh tế thuộc dạng khá tốt và có tên tuổi. Họ lâm vào khủng hoảng giai đoạn và chỉ cần những đồng tiền rót vào, những đội bóng này hồi sinh nhanh chóng. Điểm mạnh của xu hướng này chính là sự nhanh chóng, tiện lợi và gây ra các hiệu ứng thị hiếu tích cực cho đội bóng (dù vậy, vẫn có nhiều ngoại lệ như Man City). Điểm yếu của nó là ngốn rất nhiều tiền, các đội bóng không có tiềm lực tài chính sẽ dễ dàng bị đột tử nếu như kết quả thi đấu không tốt trong một thời gian ngắn. Một số cái tên tiêu biểu đã bị “khai tử” khi tham gia trào lưu này chính là Leeds (nhiều ngôi sao với lương khủng) hay Liverpool (không mạnh về tài chính nhưng mua sắm rất nhiều). Chelsea hay Man City vẫn đang phải giải quyết các vấn đề cơ bản của mình. Chelsea vẫn vật lộn với mớ bòng bong mua bán, Man City chưa có thành công gì cụ thể suốt 4 năm ròng, còn Real vẫn mãi núp dưới cái bóng khổng lồ của Barcelona. Tham gia vào xu hướng này cũng giống như chơi một canh bạc năm ăn năm thua, mà thường thì chơi bạc chỉ có nhà cái là được lợi.
Xu hướng thứ hai, các đội đi đầu là Barcelona, Bayern Munich, BVB (Dortmund), Arsenal và Ajax. Họ đứng trên đôi chân của mình, tức là tìm kiếm, đào tạo các ngôi sao cho tương lai và lắp ráp họ vào một tập thể với lối chơi đậm đà bản sắc quê hương nơi họ lớn lên cùng nhau và chiến đấu cho màu áo đó. Không giống như những chàng lính thập tự chinh đến từ khắp nơi trên thế giới, các cầu thủ trẻ của những đội bóng này luôn chơi bóng vì màu cờ sắc áo, sự quen thuộc như những thành viên trong gia đình và hướng đến vinh quang vì lối chơi tập thể đầy gắn kết. Ngoài những điều trên, điểm mạnh của hướng đi này còn rất nhiều thứ khác cần phải tham khảo, ví dụ như chi phí bỏ ra để xây dựng mô hình này là rẻ hơn nhiều so với việc ăn xổi. Nói cách khác, mô hình này sẽ là chuẩn mực của mọi thước đo cho sự phát triển của mỗi đội bóng. Tất nhiên, nhược điểm của nó thì cũng rất nhiều, cụ thể sẽ dễ bị các đội có tiềm lực khác cướp mất những ngôi sao sáng nhất trong tập thể (chảy máu tài năng), sự hạn chế về mặt tiếp thu lối chơi bên ngoài do không có nhiều cầu thủ khác phong cách thi đấu hay điểm yếu về mặt tinh thần của các cầu thủ trẻ.
Nhìn chung, không có bất cứ một mô hình nào hoàn hảo, ta phải dung hòa giữa các điểm tiêu cực và tích cực có sẵn để có một cách tận dụng hiệu quả nhất các ưu điểm, tất nhiên, khắc phục được hầu hết các khuyết điểm của nó. Dưới đây xin nêu ra các hướng đi để tham khảo, tất nhiên là sử dụng sự khéo léo trong cách tiếp cận các mô hình để chọn ra cách giải quyết tạm chấp nhận được nhất.
Các bước xây dựng lối chơi với bản sắc truyền thống (đề nghị)
Lối đá truyền thống của United chính là lối đá biên mà cho đến giờ ta vẫn áp dụng một cách rất thành công và trở thành một trong những lối chơi mang tính hiệu quả/mỹ thuật hoàn mỹ, được công nhận rộng rãi trong lịch sử bóng đá thế giới như là đội chơi biên tốt nhất. Thế thì chẳng việc gì phải xóa bỏ nó để chạy theo lối chơi của Barcelona hay đá tổng lực như kiểu Ajax. Điều hay nhất lúc này chính là tích hợp luôn lối chơi của Barcelona vào lối chơi của mình, để bóng lăn rộng khắp sân chứ không chỉ nhăm nhăm đưa ra hai cánh.
Cleverley đang chơi rất hay, nhưng anh quá mẫn cảm với chấn thương
Thứ nhất, phải sở hữu cho bằng được một cầu thủ có kĩ thuật và khả năng xoay trở hẹp thật tốt, tất nhiên là phải có óc sáng tạo, sự cần cù, thể lực và khả năng chuyền bóng nhuần nhuyễn. Cầu thủ này đóng vai trò ông chủ ở tuyến giữa, chơi ở vị trí tiền vệ trung tâm, chứ không phải là một cầu thủ chạy cánh như hiện tại. “Ông chủ” nếu có thể rèn thêm kĩ năng dứt điểm hay sút xa thì càng tốt.
Thứ hai, tiền vệ đá cặp với tiền vệ “ông chủ” sẽ là một tiền vệ có thể hình và thể lực tốt, có khả năng đeo bám, đọc tình huống tốt và kĩ năng chuyền bóng trên mức trung bình. Đây sẽ là “cây trụ” để tiền vệ “ông chủ” nhận bóng và phát ra các hướng tấn công. Nếu có thể sẽ trực tiếp tham gia uy hiếp khung thành đối phương cùng với tiền vệ “ông chủ” và hai cầu thủ tấn công bất kì trong những tình huống thực tế.
Thứ ba, tiền vệ “ông chủ” phải tuân thủ chặt chẽ triết lý để bóng lăn khắp mặt sân, tức là phải di chuyển nhiều để đưa bóng khắp mặt sân. Điều này vô tình sẽ tạo ra rất nhiều khoảng trống cho các tiền vệ cánh có thể phát huy tác dụng, mở toang khung thành đối phương chỉ sau một pha tăng tốc. Lý do đòi hỏi tiền vệ “ông chủ” này phải có tốc độ tốt là để duy trì cho bằng được truyền thống chơi nhanh của đội bóng, chứ không phải đứng một chỗ chuyền qua ban lại nhằm ru ngủ đối phương. Lối chơi nhanh, mạnh và kích thích luôn là tiêu chỉ hướng đến của đội bóng.
Thứ tư, các tiền vệ biên sẽ chia rõ các nhiệm vụ xác định của mình, nhất định không để hai tiền vệ biên có cùng một lối chơi thi đấu trong cùng một đội hình. Tức là nếu như đã có một tiền vệ biên chơi kĩ thuật thì biên còn lại phải là một cầu thủ chơi cần cù và đơn giản. Khi tấn công sẽ có hai phương án tiếp cận khác nhau và tránh được sự bế tắc hay đơn điệu. Tuyệt đối ở biên không sử dụng các cầu thủ đa năng hay vá víu, vì đây là vị trí tấn công chủ yếu trong đội hình.
Thứ năm, các vị trí khác phải tận dụng thật tốt các tình huống đưa bóng của “ông chủ”. Nếu không xử lý được thì trả về ngay lập tức cho “ông chủ” hoặc các vị trí khác đang ở vị trí tốt hơn, tuyệt đối không được xử lý chậm làm mất bóng. Mất bóng bất ngờ luôn là thứ vũ khí đáng sợ nhất mà lối chơi này phải đối mặt. Đòi hỏi thêm ở các hậu vệ biên khả năng lật bóng (nếu có các kĩ năng gây đột biến khác thì càng tốt). Trong khi đó, các tiền đạo phải tập không chiến, chọn vị trí và tì đè cho tốt để nhận bóng từ cánh hoặc trực tiếp từ “ông chủ”. Tiền đạo chơi càng đơn giản càng tốt, chỉ tùy trường hợp mới phải chơi độc lập, còn lại nên phụ thuộc vào “ông chủ” để có những vị trí dứt điểm thật tốt.
Thứ sáu, nên có nhiều hơn một “ông chủ” và hai “cây trụ” nhằm chia sẻ nhân sự trong các giai đoạn khác nhau của mùa giải. Tốt nhất là hai “ông chủ” nên có trình độ tương đối để các vị trí khác không bị ảnh hưởng nếu như có sự thay đổi tính cách “ông chủ” trong lối chơi. Tương tự với vị trí của “cây trụ”.
Các đề nghị cụ thể về mặt nhân sự
Đầu tiên là vị trí “ông chủ”. Man United đang có 3 cái tên sáng giá nhất cho vị trí này, gồm Ryan Giggs, Michael Carrick và Tom Cleverley. Giggs đang thi đấu tròn vai ở vị này, nhưng anh đã có tuổi. Carrick xuống phong độ còn Cleverley thì quá mẫn cảm với chấn thương. Nhìn ra bên ngoài, đây là một vị trí rất khó tìm kiếm và bổ sung vì hầu hết các đội bóng khác cũng theo đuổi mô hình này. Mặc dù vậy, nếu như những kì vọng vào Morrison không khả thi, ta vẫn có thể nhắm đến các vị trí “ông chủ” khác ở bên ngoài với khả năng tài chính của mình. Cầu thủ đề nghị: Ravel Morrison (đội dự bị), Luka Modric (Tottenham), Wesley Sneijder (Inter Milan), Jack Wilshere (Arsenal), Siem de Jong (Ajax), Mario Goetze (Dortmund), Ross Barkley (Everton) hay Christian Eriksen (Ajax).
Sneijder - Một sự lựa chọn không hề tồi dành cho Sir Alex
Thứ hai, vị trí “cây trụ”, Man United cũng có Fletcher, Anderson, và Gibson. Nhưng trong khi Fletcher đã chính thức nghỉ hết mùa và để ngỏ khả năng treo giày, Anderson có vấn đề tương tự Cleverley và Gibson chỉ còn có tên trong danh sách hành chính thì ngẫm ra, vị trí này còn thiếu nhiều hơn là vị trí “ông chủ” như ta nghĩ. Do yêu cầu ở vị trí này không mấy khắt khe nên các cái tên ở đội dự bị có thể sẽ được giới thiệu trong thời gian sớm nhất, đơn cử các trường hợp của Pogba hay Drinkwater. Cầu thủ đề nghị: Jack Rodwell (Everton), Lar Bender (Leverkusen), Fernando Lucas (Gremio – Brazil), Yan M’Vila (Rennais) hay Casemiro (Sao Paolo - Brazil).
Thứ ba, vị trí tiền vệ cánh cũng cần bổ sung gấp một cầu thủ có chân trái tốt, chơi kĩ thuật và có khả năng gây đột biến. Nếu như cặp Nani phải - Young trái thì cặp tiền vệ cánh còn lại sẽ phải có một cầu thủ là người có lối chơi tương tự Nani, chân thuận là chân trái và làm đối trọng khác biệt hoàn toàn so với Valencia bên cánh đối diện. Cầu thủ đề nghị gồm Di Maria của Real Madrid hoặc Nico Gaitan của Benfica. Bryan Ruiz của Fulham cũng là một cầu thủ nên theo dõi và đánh giá.
Thứ tư, vị trí hậu vệ trái. Do vị trí này duy chỉ còn một mình Evra có khả năng chơi đỉnh cao cùng lắm là mùa sau nữa (mùa này đã xuống sức rõ rệt) thì lỗ hỗng ở vị trí này sẽ là mối lo ngại hàng đầu, không kém là mấy so với vị trí tiền vệ trung tâm. Một số hậu vệ trái đã nổi lên và thi đấu khá hay trong thời gian vừa qua, với đầy đủ các kĩ năng cần thiết như đi bóng, tạt bóng, phòng ngự và thậm chí là hỗ trợ không chiến (Evra không làm được điều này) đã được giới thiệu. Cầu thủ đề nghị: Ritchie De Laet (đội dự bị), Dzeki Fryers (đội dự bị), Nicolai Boilesen (Ajax) và Marcel Schmelzer (BVB).
Phân tích các rủi ro của mô hình
Theo tính toán, đợt bổ sung – nâng cấp đội hình này cần ít nhất 80 triệu Bảng. So với kì chuyển nhượng hè gần nhất thì 80 triệu Bảng là một đòi hỏi cao hơn, nhưng nếu xét về mặt số con người có được thì hiệu quả vẫn sẽ được đánh giá cao hơn. Nếu không đủ nguồn tài chính cần thiết để ngay lập tức tăng cường trong một kì thì có thể chia ra, thậm chí là 3 kì chuyển nhượng để hoàn tất dự án bổ sung lực lượng. Về mặt chuyển nhượng, không đáng lo là mấy bởi rủi ro xảy ra là không cao khi M.U có đội ngũ tuyển trạch viên có năng lực và làm việc đầy trách nhiệm.
Đặt niềm tin vào những cầu thủ tiềm năng như Goetze là điều nên làm lúc này
Chúng ta đang chọn cách đi thứ hai, tức là xây dựng lối chơi rồi mới xác định nhân sự và không bị phụ thuộc vào tài chính. Như vậy lối chơi được xác định trước, là mệnh đề quan trọng hơn chuyển nhượng nên rủi ro của mô hình này cũng nằm ở việc ta có xây dựng thành công lối chơi mới hay không mà thôi. Nếu sự thất bại xảy ra ở khâu này, kể cả chuyển nhượng có thành công đi nữa thì đội bóng cũng chỉ là một công trường đang dở dang trong việc thi công, giống hệt tình huống mà Liverpool đang phải đối mặt vào lúc này.
Như vậy, rủi ro nằm vào công tác xây dựng lối chơi và đào tạo trẻ nên ta cần phân tích các tác nhân dẫn đến nó.
Rủi ro đầu tiên là nền tảng cầu thủ. Chúng ta hướng đến một lối chơi đặc sệt chất kĩ thuật và chọn hướng tiếp cận chính là tấn công biên, vì thế nền tảng hiện tại của các cầu thủ trẻ ở Anh gần như không còn phù hợp. Để khắc phục điều này, cần học tập các giáo án “dạy trẻ” của các nền bóng đá chơi kĩ thuật, áp dụng như là những bài học quan trọng song song với việc giữ lại các giáo án bổ sung thể chất, sức mạnh và khả năng chiến đấu – thứ đặc sản mang màu sắc đặc biệt của bóng đá Anh.
Thứ hai, là tránh tối đa sự thui chột của cầu thủ trẻ. Để làm được điều này cần thiết phải có một HLV chuyên ăn – ngủ với đội trẻ và là một tư vấn viên đắc lực cho HLV trưởng. HLV trưởng cũng cần có khả năng sử dụng cầu thủ trẻ sao cho hiệu quả và chính Sir Alex có lẽ không quá lạ lẫm với công việc này.
Thứ ba, khả năng hiện thực hóa lối chơi đang hướng đến. Do đặc thù mới của nó - sự kĩ thuật trong lối chơi mạnh mẽ - chính vì vậy mà có rất nhiều vấn đề cần giải quyết ở khâu này. Các cầu thủ cần tiếp tục được huấn luyện trong một môi trường chuyên nghiệp, kỉ luật và sôi nổi. Nhưng khi thi đấu, ngoài việc tuân thủ các yêu cầu chiến thuật bắt buộc thì từng cầu thủ trên sân phải thể hiện được chất riêng của mình, chứ không chỉ chăm chăm chơi sao cho tròn vai. Chỉ cần tâm niệm tốt cách làm việc trong một tập thể, lối chơi này hoàn toàn có thể trở thành hiện thực và rủi ro này cũng sẽ tự biến mất.
Thay lời kết
Hướng đi trên thực ra là một cách làm mới mô hình hiện tại mà United đang theo đuổi. Tức là kết hợp một cách sáng tạo cả hai hướng đi, vừa mua ngôi sao và vừa tự đào tạo nhân lực để thi đấu. Hiện tại, khi Carrington đang làm chưa tốt nhiệm vụ đào tạo trẻ thì chúng ta buộc phải mua nguồn cầu thủ trẻ bên ngoài để đào tạo cho phù hợp với đội bóng. Các trường hợp như anh em nhà Da Silva, Chicharito, Smalling hay Jones đều là những ví dụ cụ thể.
Dù là đi theo hướng nào đi chăng nữa, thành công của đội bóng vẫn là quan trọng nhất. Sir Alex đang "bình chân như vại" khi đội bóng vẫn gặp những vấn đề vô cùng cấp thiết. Điều cần làm ngay lập tức trong lúc này đó chính là phải bắt tay ngay vào công việc, không thể chậm trễ hơn được nữa!
RedCafe.vn











Trả Lời Với Trích Dẫn







Bookmarks