+ Trả Lời Ðề Tài
kết quả từ 1 tới 5 trên 5

Ðề tài: (Sưu tầm) Cơn trầm cảm của Michael Carrick

  1. #1
    Tham gia ngày
    Jul 2015
    Nơi Cư Ngụ
    Kolbermoor, Deutschland
    Bài gởi
    591
    Points
    33,689.0
    Thanks
    96
    Thanked 199 Times in 91 Posts
    Rep Power
    4

    (Sưu tầm) Cơn trầm cảm của Michael Carrick

    (Nguồn bài viết: FB Binh Bong Bot
    Link bài viết FB: https://www.facebook.com/1725711005/...5241815881370/ )

    Đây là một chương trong cuốn tự truyện “Between the Lines” của Michael Carrick. Chương này nói về chứng trầm cảm mà anh mắc phải ngay khi đang ở đỉnh cao sự nghiệp. Đọc chương này chợt nghĩ: nếu không bị trầm cảm, tài nghệ của Carrick sẽ còn rực rỡ cỡ nào. Hai năm rồi chưa dịch quyển nào, giờ dịch tí cho đỡ nhớ nghề, tặng mấy bạn fan M.U đọc chơi.



    Trước trận chung kết Champions League 2009 tại Rome, Sir Alex đã cảnh báo về “ma trận chuyền bóng” của Barcelona. Sếp bảo cách các cầu thủ Barca ban bật có thể khiến chúng tôi cảm thấy chóng mặt. Quả thực như vậy. Xavi, Busquets, Iniesta và Messi quá giỏi. Họ giữ bóng, chuyền bóng, tạo ra những cơ hội và trừng phạt sai lầm. Tôi chỉ vừa đón một quả bóng bổng không thật tốt, Iniesta đã lao đến như một tia chớp và chuyền cho Messi.

    Barcelona quả thực rất mạnh trong việc chuyển đổi trạng thái. Tôi đứng rất gần Messi, nhưng không cách chi ngăn được cậu ấy nhả lại cho Iniesta. Iniesta thoát qua tôi và Anderson rồi tỉa quả bóng xuống cho Eto’o. Vượt qua Vidic, Eto’o tung ngay một cú sút. Tôi cố nhoài hết người để ngăn cản, nhưng chỉ kịp nhìn thấy Eto’o ghi bàn mà thôi.

    Nhiều tuần lễ câm lặng sau thất bại 0-2 ấy, pha bóng ấy liên tục quay lại ám ảnh tôi. Tôi không cách chi gạt bỏ những hình ảnh ấy ấy ra khỏi đầu. Nghe có vẻ trầm trọng hóa vấn đề, nhưng tôi không bao giờ vượt qua được nỗi đau ấy. Việc để lọt lưới từ một tình huống không đáng, với một cú đánh đầu không thật tốt dày vò tâm trí thôi. Để mất bóng đã nguy hiểm rồi, mất bóng về chân Barcelona chính là tự sát.

    Đấy là ký ức đau khổ nhất trong sự nghiệp của tôi. Tôi buồn bã, tuyệt vọng, giận dữ, vì mình và vì chính United. Chúng tôi đã chơi không tốt tại Rome. Khoản thời gian đứng chờ huy chương dành cho kẻ chiến bại thật đau khổ. Tôi chỉ muốn biến khỏi Olympico cho rồi. Chúng tôi xếp hàng, Sir Alex đứng đầu, theo sao là Giggsy, Scholesy và Wazza trong khi tôi đứng cạnh Rio. Anh ấy nói với tôi gì đó, nhưng chả từ nào lọt vào đầu tôi cả.

    Chúng tôi đã chơi tuyệt vời trong suốt hai năm, rất mạnh và ổn định. Nhưng kỷ lục 25 trận bất bại liên tiếp tại Champions League rốt cục đã kết thúc vì màn trình diễn thảm hại tại Rome. Trận đấu ấy tôi phải đá với vết đau từ ngón chân bị gãy, nhưng nỗi đau ấy thấm tháp gì với nỗi đau thất bại. Tôi như ngây dại, đứng đó, nhìn vào khoảng không vô định, lòng tràn ngập những câu hỏi tại sao. Diễn biến của trận đấu cứ hiện lại trong đầu như phim chiếu chậm. Tôi tự dày vò mình, tình hình càng lúc càng tệ và cuối cùng, tôi sa vào trầm cảm.

    Sau khi nhận tấm huy chương mà mình chẳng hề muốn, tôi đi thẳng vào phòng thay quần áo. Tôi chẳng muốn nói chuyện với ai nữa. Đặt mông xuống ghế, tôi gục đầu vào tay mình.

    Sếp tất nhiên là tức giận, và ông ấy xả lên mọi cầu thủ: “Các anh hãy nhìn lại mình, xem đá thế có chấp nhận được hay không”. Chức vô địch tại Moscow một năm trước chả thể xem là tình tiết giảm nhẹ. Chúng tôi là Manchester United, kỳ vọng ở đây cao ghê gớm. “Các anh để một cơ hội vàng trôi qua tay mình,” Sếp nói. Lời ông trách cũng chính là những gì tôi đang trách mình. Và rồi tôi tự hỏi: phải chăng mình không đủ giỏi?

    Khi thức dậy vào sáng hôm sau, nỗi đau vẫn còn nguyên vẹn. Cứ như vừa bị xe bus tông phải vậy. Tôi chưa bao giờ suy sụp đến thế.

    Tôi đã rời khỏi Rome, nhưng Rome vẫn chưa chịu rời khỏi tôi. Khi trở về nhà, tôi ngồi thừ trong vườn, không nói với ai một lời. Tôi không mở miệng nổi, cơ thể hoàn toàn tê liệt. Một vài đồng đội gọi điện, nhưng tôi chả bốc máy ai cả. Tôi chả muốn trò chuyện cùng ai, về bất kỳ điều gì. Trong vườn, Louise vẫn đang chơi quanh quẩn. Nhưng tôi chả buồn nhúc nhích. Tôi chỉ muốn ngồi thừ ra nhìn Louis chơi đùa, vì nó là người duy nhất không xem trận đấu. Con cũng còn quá nhỏ để hiểu nỗi đau của người lớn. Tôi nhìn Louis cuộn tròn ngay dưới chân mình, nhưng đầu óc thì như cách xa ngàn dặm, với đúng một câu hỏi: tại sao?

    Tôi nghĩ về những đường chuyền của mình tại Rome. Tôi cố thử ba hoặc bốn đường chuyền vượt tuyến. Một đường chuyền tốt cho Rooney trong hiệp 1. Một đường khác cho Ronaldo cũng ổn, dẫu sai một chút. Nhưng trong một trận đấu như thế này, sai một ly thì đi một dặm.

    Tôi tự hỏi: “Phải chăng là vì ngón chân bị gãy? Không, đấy là một lời bào chữa vớ vẩn. Hãy là một người đàn ông nào!”. Tâm trí tôi có bao nhiêu là câu hỏi, nhưng chả có nổi một câu trả lời. Tôi cảm thấy cô đơn cùng cực, gia gia đình vẫn yêu thương và ủng hộ tôi. Không ai giúp tôi được, tôi đã phải chiến đấu với những cơn trầm cảm suốt một thời gian dài, rất dài.

    Trầm cảm vì một trận đấu, nghe thật khó tin phải không? Tôi thực sự đã trải qua quãng đời đen tối. So sánh thất bại với cái chết nghe có vẻ cường điệu quá đáng, nhưng tôi thấy mình như chết đi từng ngày. Sáu tháng trước thôi chúng tôi còn là đội bóng mạnh nhất thế giới. Vậy mà bây giờ chúng tôi phải nuốt trọn chén đắng này. Chúng tôi đã chơi rất tốt để có mặt tại Rome, nhưng điều ấy với tôi là vô nghĩa.

    Tôi đang lơ lửng với những đỉnh cao trong sự nghiệp: ba Premier League và một Champions League, nhưng từ đỉnh cao tôi rơi thẳng xuống vực sâu. Tôi yếu đuối, ngây dại và đầy bất an. “Những cầu thủ hàng đầu không thể thua chung kết Champions League. Vậy mình chẳng phải là cầu thủ hàng đầu rồi”. Năm 2009 ấy, chúng tôi vẫn giành Premier League và League Cup, nhưng thất bại ở Rome đã đánh gục tôi hoàn toàn.

    Tôi chưa bao giờ nhắc lại chuyện ở Rome với Sếp. Ngay lúc này đây, sau gần một thập kỷ, Rome vẫn còn phủ một áng mây đen trong lòng tôi. Khi trở lại tập luyện cho mùa giải mới, tôi không còn là chính mình nữa. Mùa giải 2009-10 là mùa tồi tệ nhất của tôi ở United. Tôi mất phong độ, tôi luôn vào sân với cái đầu lẫn trái tim trĩu nặng, cơ thể của tôi còn nặng nề hơn. Tự tin có ý nghĩa sống còng với một vận động viên thể thao. Và khi đã mất tự tin rồi, thật khó để tìm lại.

    Trong các trận đấu, từ một kẻ điềm tĩnh, sắc sảo và rành mạch, tôi trở thành một tay chậm chạp, tù mù và bất an. Từ một tiền vệ luôn đưa ra phương án tốt nhất, tôi chuyển sang chuyền sảng. Tôi biết tất cả vấn đề là ở trong đầu mình, nhưng tôi quá cứng đầu và kiêu ngạo để đi tìm kiếm sự giúp đỡ.

    Thật khó để mở lòng ra để nói về vấn đề của mình với mọi người, ngoài trừ vợ tôi Lisa, anh tôi Graeme và bố mẹ. Tôi rơi vào một vòng tròn lẩn quẩn: tôi chơi bóng tệ nên nên tâm trạng tồi tệ, tâm trạng càng tồi tệ thì tôi chơi bóng càng tệ.

    Lisa hiểu tôi đang vật vã như thế nào, đặc biệt là trong thời gian diễn ra World Cup 2010. Ở Nam Phi, bên cạnh cơn trầm cảm lại thêm nỗi nhớ nhà. Về mặt thể chất, tôi đang ở vào đỉnh cao phong độ. Nhưng tâm lý thì đã xuống đáy mất rồi.

    “Anh về nhà đây, anh chịu hết nổi”, tôi nói với Lisa. Vợ biết tôi đang rối, nhưng chính cô ấy cũng đang trải qua một quãng thời gian tồi tệ trong khi mang thai Jacey. Lisa vẫn bị đau lưng nặng sau khi sinh Louise. Mỗi lần than thở với nàng là tôi cảm thấy tội lỗi. Chúng tôi chuẩn bị chào đón một bé trai, nhưng tôi thì đang ủ dột thế này.

    Rồi đến một thời điểm tôi đã tự hỏi mình: mình có còn muốn chơi bóng nữa không. Tôi đã suy sụp đến mức muốn từ bỏ!
    Kẻ thua cuộc trong cuộc cá độ toàn diễn đàn mùa giải 2015-2016 (người thắng: thành viên Cavani)!

  2. The Following 6 Users Say Thank You to B.Schweinsteiger™ For This Useful Post:

    ducnscc (10-10-2018), hacao2010 (10-10-2018), linshan (10-10-2018), LNT (10-10-2018), MrKai (10-11-2018), tangkiem-v2 (10-10-2018)

  3. # ADS
    Redcafe Circuit advertisement
    Tham gia ngày
    Always
    Nơi Cư Ngụ
    Advertising world
    Bài gởi
    Many
     
  4. #2
    Tham gia ngày
    Nov 2010
    Bài gởi
    358
    Points
    44,782.7
    Thanks
    153
    Thanked 36 Times in 24 Posts
    Rep Power
    8
    Bác nào dịch full bản đi để mọi người đọc

    Ngày hôm qua qua rồi!

  5. #3
    Tham gia ngày
    May 2014
    Bài gởi
    5,870
    Points
    934,761.3
    Thanks
    213
    Thanked 2,705 Times in 1,154 Posts
    Rep Power
    10
    Đùa hồi xưa mình cũng đã từng đoán phong độ tệ hại của Carrick mùa 09/10 là hệ quả tâm lý từ thất bại trận chung kết C1 năm 2009 không ngờ lại là sự thật .

    Carrick phải tầm nửa sau mùa 10/11 mới trở lại là chính mình, để xem diễn biến tâm lý có đúng như vậy không ?

    Thực ra mà nói nếu Carrick nghĩ đơn giản xung quanh anh không có đồng đội xuất sắc như bộ ba tiền vệ của Barca thì chắc anh sẽ cảm thấy tốt hơn, kể cả Pirlo năm 2015 được chơi cạnh Vidal-Pogba mà còn bị Barca bán hành cho (dù khi đấy bộ ba tiền vệ của Barca ko còn mạnh bằng năm 2009) nói gì Carrick chơi cùng với Anderson + Giggs tuổi băm năm 2009.
    thay đổi nội dung bởi: PhilosopherOFB, 10-10-2018 lúc 04:02 PM


    "Start where you are.
    Use what you have.
    Do what you can"

  6. #4
    Tham gia ngày
    Nov 2010
    Bài gởi
    358
    Points
    44,782.7
    Thanks
    153
    Thanked 36 Times in 24 Posts
    Rep Power
    8
    Trích Nguyên văn bởi PhilosopherOFB View Post
    Đùa hồi xưa mình cũng đã từng đoán phong độ tệ hại của Carrick mùa 09/10 là hệ quả tâm lý từ thất bại trận chung kết C1 năm 2009 không ngờ lại là sự thật .

    Carrick phải tầm nửa sau mùa 10/11 mới trở lại là chính mình, để xem diễn biến tâm lý có đúng như vậy không ?

    Thực ra mà nói nếu Carrick nghĩ đơn giản xung quanh anh không có đồng đội xuất sắc như bộ ba tiền vệ của Barca thì chắc anh sẽ cảm thấy tốt hơn, kể cả Pirlo năm 2015 được chơi cạnh Vidal-Pogba mà còn bị Barca bán hành cho (dù khi đấy bộ ba tiền vệ của Barca ko còn mạnh bằng năm 2009) nói gì Carrick chơi cùng với Anderson + Giggs tuổi băm năm 2009.
    Năm đó cũng tiếc vì thiếu vắng Fletcher (người năm đó đang chơi rất hay), có anh ấy chắc ông cụ sẽ có chiến thuật khác.

    Ngày hôm qua qua rồi!

  7. #5
    Tham gia ngày
    Jul 2015
    Nơi Cư Ngụ
    Kolbermoor, Deutschland
    Bài gởi
    591
    Points
    33,689.0
    Thanks
    96
    Thanked 199 Times in 91 Posts
    Rep Power
    4
    Năm đó không nhầm thì có bộ kit màu xanh ngọc khá đẹp kỷ niệm 60 năm gì gì đấy.

    Bán kết gặp Pháo, Fletcher dính thẻ đỏ trận lượt về thế là mất luôn CK.

    Sau đấy về Ngoại hạng vòng cuối lại gặp Pháo, bọn nó chặt chém ghê gớm lắm. Carrick ăn phát chuồi của Arshavin hoặc Cesc không nhớ rõ. Trước pha bóng đó ngón chân Carrick chắc chưa gãy, vì nếu gãy rồi chắc Sir không liều dùng.

    Nói chung vẫn cay tụi Pháo, tụi nó góp phần khá lớn trong thất bại của MU trong việc bảo vệ chức vô địch C1.

+ Trả Lời Ðề Tài

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

     

Bookmarks

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts