Thứ 3 Ngày 23 Tháng 10 Năm 2018
SỰ KIỆN & BÌNH LUẬN

Thứ 6 ngày 10 tháng 08 năm 2018Lượt xem: 838

Cuộc sống không chỉ có sai và đúng, cuộc sống còn có Manchester United!

Giống như hai mặt của đồng xu, chúng ta luôn nhìn cuộc sống theo chỉ hai hướng: Sấp hoặc ngửa, sai hoặc đúng, thất bại hay thành công… Để rồi khi ta búng đồng xu ấy lên, với một sự kỳ diệu của tạo hóa, hoặc một sự can thiệp siêu nhiên giống như cú trượt chân của Gerrard, cuộc sống cso thể sẽ cho chúng ta sự lựa chọn thứ ba: Đồng xu giữ thẳng, không sấp cũng không ngửa!

Hình ảnh đáng nhớ khi Man United lên ngôi vô địch Champions League năm 1999. Ảnh:Getty Images

M.U là một đội bóng mạnh? Chẳng ai có thể phản đối. Vị vua oai hùng của nước Anh với 20 lần vô địch và đặc biệt chuỗi thống trị khi giải Premier League ra đời. Đội bóng với lịch sử hào hùng và niềm tự hào cú ăn ba vĩ đại năm 99 cùng một trong những đội hình được coi là vĩ đại nhất trong lịch sử bóng đá của lứa cầu thủ vàng năm 92. Số lượng fan khổng lồ và là đội bóng nổi tiếng nhất thế giới. Một câu lạc bộ bé sẽ không thể có được điều đó.

M.U là một đội bóng yếu? Sẽ có nhiều người gật đầu. Một đội bóng mà trụ cột có thể chỉ là một tiền vệ chỉ biết chạy, chạy như thể đó là ngày cuối cùng được chạy (Park Ji Sung) hay một hậu vệ phải xuất thân từ trung vệ, với những kĩ năng luôn được đánh giá ở mức trung bình (Wes Brown). Một đội bóng mà 2 lần vô địch chung kết Champions League gần nhất đều thất thế trước đối thủ, với những pha cứu thua của khung gỗ, để rồi lên ngôi ở những giây phút cuối cùng. Một đội bóng mà các ngôi sao không thể nhiều như những Barcelona, Real Madrid hay Bayern Munich, khi tỉ lệ đối đầu với những đội bóng này luôn ở chiếu dưới. Một đội bóng mạnh sẽ không khiêm nhường đến vậy.

Vậy M.U là một đội bóng như thế nào?

M.U là một đội bóng thần kỳ của cuộc sống.

Là một đội bóng từ những tro tàn năm 1958 đã vươn lên để giành ngôi vô địch C1 chỉ 10 năm sau đó, với thủ lĩnh Sir Bobby Charlton và vết thương lòng Munich.

Là một đội bóng với những đứa trẻ đã chinh phạt cả Châu Âu năm 99 với lối tấn công say đắm và câu khẩu truyền “bật như Man”.

Là một đội bóng đã từng bị phủ bóng trước The Invincible Arsenal, bị lu mờ trước The Special One Chelsea, để rồi đều trở lại, trả lại những gì đã vay, và lên ngôi trước chính những đối thủ ấy.

Là một đội bóng với những cầu thủ hạng hai đã vào chung kết đối đầu sòng phẳng với Tiki Taka thần thánh Barcelona và làm cho dàn Galacticos Real phải đ*i ra máu trước khi Nani bị bắt mặc Kotex.

Các cầu thủ Man United vui mừng khi lên ngôi vô địch Champions League năm 2008. Ảnh:Internet

Sẽ có người bảo đó là phép thuật của Sir Alex, tôi lại bảo đó chỉ đơn giản là dòng máu Quỷ. Nếu như Real có AND C1 thì M.U lại cuộn trào huyết quản chiến đấu, một đội bóng luôn bất tuân theo những quy định của cuộc sống, một đội bóng không tồn tại khái niệm “được mạnh yếu thua”. “Không từ bỏ” - đó như là tôn chỉ khi bạn mặc lên màu áo đỏ, tài năng có thể có hạn, nhưng tinh thần thì không có giới hạn, 11 cầu thủ là 11 chiến binh, với trái tim luôn đập những nhịp đập vì đội bóng. Một Phil Jones mà bạn luôn chỉ trích vụng về, đã từng dùng mặt phá bóng trước mũi giày đối phương. Một Pogba điệu đà mà bạn luôn chửi rủa, đã từng đứng trước các fan M.C mà chỉ lên ngực áo. Một Luke Shaw chấn thương mà bạn luôn coi là của bỏ, đã tập với HLV cả mùa hè để đấu tranh cho vị trí của mình. Một mùa chuyển nhượng thất bại, không sai, có những cầu thủ mất nhiệt huyết với đội bóng, cũng đúng, nhưng M.U đã từng ở trong những tình thế còn ngặt nghèo hơn rất nhiều, với những gì có trong tay còn không bằng 1/10 những gì CLB đang có. Với những gì đang xảy ra, Mourinho có thể sẽ có thêm những nếp nhăn, fan hâm mộ có thể phải thêm sự chờ đợi. Nhưng có sao, khi mà ta biết CLB sẽ không từ bỏ, khi mà tình yêu với đội bóng sẽ chả khác những mối tình đầu, có hờn ghen, giận dỗi, thậm chí xa cách, thế nhưng lại chả bao giờ nguôi ngoai và luôn cháy lên mỗi lần nhớ lại. United đó, thất thế, suy yếu, nhưng vẫn đầy mặn mà, đắm say, vẫn làm cho tôi trở thành một đứa trẻ vào mỗi cuối tuần, háo hứng khi M.U đá, vui vẻ khi chiến thắng, nuối tiếc khi chiến bại và tự hào khi thấy những cầu thủ cháy hết mình trên sân.

Tình yêu giống như một bông hồng, với một đội bóng đã từng tổn thương nhiều lần như M.U thì bông hồng đó lại càng có nhiều gai hơn, cằn cỗi, mọc lên đầy hoang dại. Thế nhưng nếu bông hồng đó được đủ sự chờ đợi, được đủ thời gian, được đủ niềm tin thì bông hồng đó sẽ nở rộ, sẽ là bông hồng to nhất, đẹp nhất và rực rỡ nhất mà bạn từng thấy.

Và như các bạn biết đấy, yêu, chỉ là chết trong lòng một ít mà thôi…

Minh Đức