Thứ 5 Ngày 22 Tháng 11 Năm 2018
SỰ KIỆN & BÌNH LUẬN

Thứ 3 ngày 28 tháng 08 năm 2018Lượt xem: 6871

Man United 0-3 Tottenham: Nên cảm ơn, hay oán trách vì trót yêu Man United?

Hiệu ứng mùa thứ 3 của Jose Mourinho là thứ mà công chúng đã bàn bạc trước khi diễn ra trận đấu với Tottenham, một cuộc đấu mà giới chuyên môn đã nhận định là vô cùng quan trọng với HLV người Bồ trong quãng thời gian đầu mùa này.

Vẻ mặt thất thần của Jose Mourinho sau trận thua. Ảnh: REX/SHUTTERSTOCK

Có những điều được gọi là “duyên số” mà nổi bật là cái duyên giữa Man United với vị HLV huyền thoại của họ là Sir Alex Ferguson. Những cái tên dường như sinh ra là để dành cho nhau và cho đến khi ông già gân ra đi, Quỷ Đỏ vẫn chưa thể tìm được người kế cận sau bao lần thay tướng.

Cũng có những điều kỳ lạ, gần như đã thành quy luật, như một cái số vậy, chẳng hạn như mùa thứ 3 của Jose Mourinho, khi mà đã kha khá lần ông chịu thất bại cay đắng trong năm thứ 3 dẫn dắt đội bóng, mà gần nhất là ở Chelsea.

Và dĩ nhiên, chẳng thể quên được duyên số của tôi và bạn, những gì đã đẩy đưa chúng ta đến với Man United, đến với Quỷ Đỏ nước Anh để có thể theo dõi hết trận này đến trận khác, kể cả những khi đội nhà thua thảm như trong trận đấu với Tottenham hôm nay.

Bạn có thể cảm ơn, hạnh phúc vì cái duyên của mình, hoặc bạn cũng có thể giằng xé, đau khổ vì nó. Những thái cực ấy, cũng chỉ là các mặt của một vấn đề. Không biết các bạn ra sao, song khi Man United thất thủ đến 0-3, tôi vẫn cảm ơn rằng hóa ra mình vẫn còn buồn chán, còn đau khổ, vì như vậy là còn yêu.

Bạn có nhìn thấy khuôn mặt thất thần của Jose Mourinho hướng lên khán đài vào cuối trận, khi ông đã vỗ vai Shaw và ra về. Ông nhìn lên vô định, hướng về những cổ động viên vẫn đang nán lại ủng hộ mình, con mắt ông dường như xa xăm lắm, nhưng cũng trống rỗng. Đó là khuôn mặt mà bạn không phải lúc nào cũng thấy được từ Jose Mourinho, một người chinh phục các danh hiệu, một kẻ lang bạt đến các đội bóng hàng đầu để chiến đấu với những đối thủ hàng đầu.

Tôi thú thực, không biết Jose Mourinho nghĩ gì, tôi chỉ nhìn vào khuôn mặt ấy, vào đôi mắt ấy, và chợt nghĩ tới mình. Tôi tự hỏi rằng, liệu tôi nên cảm ơn hay oán trách vì đã yêu mến Man United. Có những lúc thăng, nhưng cũng nhiều lúc trầm, và gần đây thì trầm nhiều hơn thăng. Và đó, Jose Mourinho hẳn cũng có thể đã nghĩ như vậy, liệu ông ấy sẽ vui hay buồn khi đã đến Man United, để được lèo lái một đội bóng khá đặc biệt như Quỷ Đỏ, hay giờ đây bị người ta đua nhau chỉ trích vì sa lầy cùng họ.

Liệu ông có trách Jones vì đã không kèm được và để Kane đánh đầu ghi bàn mở tỷ số. Hay ông sẽ trách Herrera vì không dâng đủ nhanh để Eriksen thoát bẫy việt vị và chuyền vào cho Moura ghi bàn. Hay sau đó trách Smalling vì đã không kèm nổi Moura trong pha anh này solo ghi bàn thứ 3.

Lukaku nuối tiếc vì bỏ lỡ cơ hội sau khi đã vượt qua cả thủ môn của Tottenham. Ảnh: Ian Hodgson

Và ông có buồn bực về việc Romelu Lukaku đã quá vô duyên, ngay từ khi đã lừa qua cả thủ môn đội bạn mà vẫn sút trượt lưới trống ngay phút thứ 16, và sau đó đã bỏ lỡ hàng loạt cơ hội trong cả trận. Hay như một Lingard hôm nay nổi hứng bất thường cũng chợt đi “buôn gỗ”.

Trách cứ? Có quá nhiều mục tiêu để trách cứ. Tại sao mọi việc đã đến mức độ này, tại sao mỗi người không làm tốt hơn? Tại sao Man United lại thảm hại đến mức lần đầu tiên từ mùa 1992/93 đã thua 2 trong 3 trận mở màn.

Nhưng ngoài than trách, Jose Mourinho cũng có những lý do để cảm ơn. Cảm ơn Luke Shaw đã rất nỗ lực bên trái, cảm ơn Ander Herrera ở vị trí trung vệ lệch phải đã đá rất tốt đầu trận cho đến khi lộ ra những điểm yếu về vị trí. Cảm ơn tinh thần, nhiệt huyết của các học trò trong những nỗ lực để khẳng định cái tên Manchester United. Và cảm ơn những người hâm mộ đã ở lại sau trận để vẫy chào ông.

Một đoạn duyên số như vậy, Jose Mourinho sẽ có những cảm xúc lẫn lộn hôm nay, cũng như tất cả các cổ động viên, những người yêu mến Quỷ Đỏ thành Manchester. Sẽ thật khó để nói lời cảm ơn hay trách cứ, bởi chúng vẫn là biểu hiện của chỉ một thứ mà thôi – Tình Yêu.

Bái Dương