Man United mùa 2017/18: Món ngon còn đang chế biến
Chủ nhật Ngày 19 Tháng 08 Năm 2018
QC1Qc2
SỰ KIỆN & BÌNH LUẬN

Thứ 2 ngày 21 tháng 05 năm 2018Lượt xem: 2489

Man United mùa 2017/18: Món ngon còn đang chế biến

Quỷ Đỏ vừa thất thủ 0-1 trong trận chung kết FA Cup, và kết quả đó đã thổi bay tham vọng danh hiệu trong mùa này của họ. Rõ ràng, với một đội bóng như Man United, đó không thể là một mùa giải thành công.

Đoàn quân của HLV Jose Mourinho đã không thể giành chiến thắng ở chung kết FA Cup. Ảnh: Internet

Mùa giải 2017/18 bắt đầu với một chiến dịch tuyển mộ mạnh mẽ như theo thường lệ của các đội bóng do Jose Mourinho dẫn dắt. Quỷ Đỏ chỉ mang về 3 cái tên sau mùa hè, nhưng đều là những con người chất lượng. Và quả thực những Matic, Lukaku hay Linderlof đều cơ bản đáp ứng được kỳ vọng đã đề ra. Hai năm liên tiếp của Người đặc biệt với hai kỳ chuyển nhượng tổng giá trị lên đến 300 triệu bảng Anh, một con số ngang bằng giá trị của cả một câu lạc bộ khác đã khiến người ta mong đợi rất nhiều cho mùa giải này.

Thế nhưng, con tàu MU nặng hơn người ta nghĩ. Hãy nhớ rằng HLV Louis Van Gaal cũng từng có 2 năm, và cái mà ông dù đã rất cố gắng thì cũng chỉ đem về được có chiếc cúp FA. Người ta nhìn vào 2 năm của Mourinho đã qua ở sân Old Trafford, thấy những cái tên nặng ký giống như những nguyên liệu thật ngon được đưa về để chế biến món ăn bóng đá. Người ta thấy một ông đầu bếp đầy tốc độ, mới năm đầu đã đem về bao giải nọ giải kia. Nhưng than ôi, món đang nấu thì thơm thật đấy, nhưng vẫn thể đưa vào miệng.

1. Món ăn ngon cần nguyên liệu tốt

Rõ ràng là như vậy. Đầu tiên, để chế biến được món ăn ngon, người ta phải có được những nguyên liệu tốt. Thịt, cá, rau củ quả đều phải tươi sống và đáp ứng được các tiêu chuẩn, cũng như việc sơ chế đúng cách. Có thể nói, nguyên liệu đã chiếm phần lớn trong một món ngon.

Trong bóng đá, nguyên liệu ở đây chủ yếu là nhân lực. Nếu nói như vậy, thì với 300 triệu bảng Anh, chắc chắn HLV Mourinho đã có những “quả trứng hạng nhất” như chính ông từng nói về việc muốn nấu món Ốp la ngon thì phải có trứng tốt. Và hãy nhìn xem, những Bailly, Ibrahimovic, Pogba và Mkhitaryan của năm 2016, rồi đến Lukaku, Matic, Linderlof và Sanchez của năm 2017 phải chăng đều là những “quả trứng chất lượng cao” đó sao.

Mourinho đã chi không ít ngân sách để đầu tư cho đội hình sau 2 năm dẫn dắt Quỷ Đỏ. Ảnh: Internet

Thực tế, hiện tại Bailly vẫn đang là một trong những cầu thủ xứng đáng được tin tưởng nhất ở vị trí trung vệ. Ibrahimovic đã cống hiến quãng thời kỳ thi đấu đỉnh cao cuối cùng của mình ở sân Old Trafford với những bàn thắng chất lượng. Paul Pogba thì hiện tại vẫn đang là một trong những cầu thủ được đánh giá cao nhất của Quỷ Đỏ. Mkhitaryan cũng đã có những giai đoạn thành công, và hoàn toàn xứng đáng được nhớ đến vì những đóng góp của mình. Sang đến mùa thứ hai, Lukaku cũng là một thương vụ hoàn toàn xứng đáng trong khi với Matic thì có lẽ chẳng cần phải bàn cãi vì tầm quan trọng của bản thân mình. Chỉ có Linderlof là dường như còn chưa chắc chắn, song vẫn là một cầu thủ đẳng cấp, nhất là so mức giá của anh với thị trường hỗn loạn hiện tại.

Đúng vậy, tất cả đã thành công, và rõ ràng người đầu bếp có những nguyên liệu tốt cả. Thế thì đáng nhẽ phải có cúp chứ, phải lên được đỉnh cao, phải là “vua đầu bếp” chứ.

Nhưng không, bạn hãy nhìn lại mà xem, không hẳn như vậy đâu.

Hai cánh, nơi tạo nên thương hiệu cho Quỷ Đỏ đã hàng chục năm nay, hiện giờ vẫn do những “lão tướng” tuổi băm Young và Valencia gánh vác. Tất nhiên, chúng ta phải công nhận sự tận tụy, cố gắng của các cầu thủ này ở cái tuổi của họ, đó thực sự là một điều đáng quý. Song, việc bắt những người ở tuổi “băm” như vậy chạy cả mùa ở vị trí mang tính tiêu tốn thể lực lớn nhất trong bóng đá hiện đại liệu có được coi là chuẩn mực hay không.

Bên phía trong hàng hậu vệ, ngoài Bailly có vẻ ổn định nhất, song lại quá thường xuyên chấn thương, thì hầu hết những người còn lại đều có những điểm yếu và không thể đá hay liên tục nhiều trận. Từ cặp đôi người Anh như Jones và Smalling vốn “mãi không chịu lớn” cho đến Rojo, Linderlof vốn chỉ tầm khá đều khó có thể coi là những “quả trứng thượng hạng” trong việc chế biến món ốp la.

Ở tuyến trung tâm, những tưởng bộ ba Pogba – Matic – Mkhitaryan đã quá ổn định đầu mùa sẽ tạo nên bộ khung chắc chắn. Song chấn thương lại đến quá nhiều, và rồi Ander Herrera và Fellaini đều đã xung trận nhưng chẳng thể đem lại mức độ sát thương được như bộ ba kia ở đầu mùa. Và rồi sự sa sút khó hiểu của Mkhitaryan đã kéo theo những hệ lụy mà cho đến hiện tại vẫn chưa có hướng giải quyết hoàn toàn, khi cả Lingard lẫn Mata đều “trận tỏ trận mờ” khi thay thế vị trí anh này.

Ở hàng công, thật may khi Romelu Lukaku, sau những chật vật, đặc biệt là ở giai đoạn giữa mùa vốn là điều chẳng thể tránh khỏi khi chuyển đến thi đấu cho một đội bóng lớn, đã có thể vực lại và có một mùa giải không tệ. Nhưng xoay quanh anh thì lại không được như vậy. Bên cánh phải quá ít nhân sự với Mata không phải là một cầu thủ cánh thuần túy còn bên cánh trái thì quá đông người, song lại không ổn định khi cả Rashford, Martial và Sanchez đều đã có những trận hay, song lại không ít trận dở.

Vậy có người sẽ nêu thắc mắc rằng tại sao không thay máu triệt để hơn đi? Sao không bán hết những người tầm trung bình khá để đem về các cầu thủ giỏi thực sự?

Vậy chúng ta hãy nhìn sang người hàng xóm để có được câu trả lời.

Cả hai công thần đều bị đẩy đi để thay thế cho không ít các nhân tài. Ảnh: Internet

Khi Pep Guardiola về với Manchester City, ngoài việc mua sắm thực sự khủng khiếp nhờ túi tiền vô đáy của các ông chủ Ả rập, ông cũng vô cùng mạnh tay với các công thần. Joe Hart là nạn nhân đầu tiên, sau đó đến Yaya Touré vốn đều là những trụ cột lâu năm được “quy hoạch” của đội chủ sân Etihad. Ông sẵn sàng đem về đến 2 thủ môn, đều với mức giá cao chỉ để tìm được một người thích hợp. Đến mùa thứ hai, ông đẩy đi một loạt công thần như Gaël Clichy, Jesús Navas, Bacary Sagna, Pablo Zabaleta, Aleksandar Kolarov và mang về số người tương tự để hoàn thiện hàng hậu vệ. Đến cả tài năng trẻ một thời như Kelechi Iheanacho vốn từng được so sánh với Rashford cũng chẳng thoát nạn.

Vậy liệu chúng ta có tưởng tượng được cảnh Jose Mourinho “đì” Rooney lên ghế dự bị cả mùa chỉ vì anh này đã xuống dưới sườn dốc hay thậm chí cho mượn như Pep đã làm với Toure hay Hart. Hay Mourinho sẽ bán hết cả những Valencia và Young như Pep đã bán hầu như toàn bộ hậu vệ cánh cũ của ông ấy. Mourinho liệu có sẵn sàng làm như vậy không? Có chứ, những gì ông đã làm ở Chelsea, Inter Milan hay Real Madrid cũng chẳng khác mấy so với những điều Pep đang làm ở Man City.

Tất nhiên, Mourinho đã không làm vậy, Rooney vẫn được chào đón và các công thần vẫn cống hiến hết sức của họ bởi vì đó là Man United và Quỷ Đỏ thì không có truyền thống như vậy. Song, điều đõ rõ ràng đã đem đến những sự ràng buộc. Để duy trì tinh thần, truyền thống của đội bóng, bạn cần những công thần. Song cũng chính vì thế, bạn chẳng thể có được những nhân lực tốt nhất cho từng vị trí, và cuộc chuyển giao vì vậy mà sẽ chậm chạp hơn.

Cũng đừng so sánh với thời Sir Alex khi ông từng khá mạnh tay với kể cả các cầu thủ có ảnh hưởng như David Backham, Roy Keane hay Ruud van Nistelrooy. Đó là bởi vì Sir Alex là duy nhất, ông đã ở Man United quá lâu và trở thành chính biểu tượng của tinh thần Quỷ Đỏ. Dó đó, có thể tự mình duy trì truyền thống mà thậm chí chẳng cần phải nghĩ ngợi quá nhiều.

2. Món ăn ngon cần được tẩm kỹ gia vị

Quỷ Đỏ đã có cả chất lẫn màu hơn khi nhào nặn dới thời của Mourinho. Ảnh: Internet

Rõ ràng, gia vị đóng góp vô cùng lớn trong những món ăn. Chúng ta đã từng nghe về hàng trăm năm trước, khi giao thương còn chưa mạnh, thì người châu Âu còn sẵn sàng đổi hạt tiêu ngang với vàng. Điều đó cho thấy, gia vị có ý nghĩa ghê gớm đến mức nào. Bất cứ bạn chiên, xào, rán hay nướng,… thì khâu tẩm ướp và pha chế gia vị luôn cực kỳ quan trọng và đóng góp rất lớn vào sự thành công của món ăn.

Trong bóng đá cũng vậy, một đội bóng, dù có đội ngũ xuất sắc đến đâu, song nếu không hiểu rõ và vận hành nhuần nhuyễn triết lý huấn luyện của huấn luyện viên thì cũng thật khó để thành công. Và điều này rõ ràng là cũng đúng với Man United.

Quỷ Đỏ đã trải qua kha khá những triết lý khác nhau sau thời Sir Alex. Đầu tiên là kiểu bóng đá thuần Anh, dựa chủ yếu vào các đường bóng bổng, bóng dài mà triết lý sau này được kể lại là “đưa bóng thật nhanh sang sân đối phương” của HLV David Moyes. Nếu mọi người còn nhớ, thì chính triết lý này đã biến tiền đạo thượng thặng Robin Van Persie trở thành “cái máy đánh đầu” và làm cùn mòn đi khả năng di chuyển thông minh cũng như dứt điểm một chạm của anh khi ấy. Chính ông cũng góp phần biến Kagawa, rồi Mata thành những máy tạt điển hình, mặc dù hai cầu thủ này đều rất nhỏ con, tranh chấp yếu, tốc độ chậm không phù hợp lối đá chạy – tạt.

Dứt thời Moyes, lại đến thời của HLV Van Gaal. Quả thực, công lao của bông ‘Tuy líp thép’ người Hà Lan trong việc đưa lên những cầu thủ trẻ như Rashford, Lingard,… là rất đáng ghi nhận. Ông cũng góp phần ghi dấu ấn lớn trong tiến trình biến David De Gea trở thành một “người nhện” thực sự như hiện tại. Ông chấn chỉnh lại bộ máy huấn luyện trẻ, đem những triết lý mới mẻ lại cũng như cải thiện hệ thống cơ sở luyện tập,…

Tuy nhiên, lối đá của HLV người Hà Lan thì lại là một cú sốc mới cho người hâm mộ Quỷ Đỏ. Từ việc phải chứng kiến khoảng 70-80 quả tạt một trận dưới thời Moyes thì người ta được xem hàng trăm đường chuyền ngang, chuyền về dưới thời Van Gaal, biến De Gea trở thành một trong những điểm trung chuyển bóng quan trọng nhất. Có thể ví Man United thời này như một Barcelona ở cấp độ thấp hơn, và không có Messi.

Tất nhiên, lối đá này cũng làm lợi cho một số cá nhân, mà điển hình là Smalling. Anh chàng này đã cải thiện rõ rệt khả năng cầm bóng cũng như chuyền bóng của bản thân vì quá thường xuyên phải nhận các đường chuyền về của đồng đội. Song tất nhiên, những người như Smalling chỉ là số ít.

Chúng ta còn nhớ Ander Herrera khi còn đá ở Tây Ban Nha cho các đội “chiếu dưới” ở La Liga đã quyết liệt, nhanh nhẹn và trực diện đến mức nào. Anh từng rất tự do di chuyển lên phía trên, thích những pha xẻ bóng, chọc khe cho đồng đội và lao vào áp sát vòng cấm để sút xa. Nhưng sau thời HLV Van Gaal, thì Herrera, và thậm chí cả Mata, cứ có bóng, là giật mình chuyền về như thói quen. Dưới thời Mourinho, anh đã thay đổi đi kha khá, nhưng chúng ta vẫn hiếm khi thấy được nhưng pha chọc khe sắc lẹm như cú mở bóng cho Rashford ghi bàn vào lưới Chelsea mùa trước, hay hiếm những pha áp sát sút xa thành bàn.

Martial là nạn nhân trực tiếp, vấn đề mà Mourinho cần giải quyết sau khi đi theo lối mòn của Van Gaal. Ảnh: Internet

Một “nạn nhân” khác cũng nổi tiếng không kém đó là Anthony Martial. Khi còn ở Monaco, người ta đã biết đến tốc độ, khả năng thi đấu trực diện, dứt khoát và dứt điểm chính xác của anh này. Và bản thân Martial cũng đã cho thấy chúng trong thời gian đầu ở Man United. Song, sau 1 năm mặc dù được HLV Van Gaal khá “cưng chiều”, anh này đã trở thành cầu thủ gần như “một màu”, chỉ có bài rê dắt bên cánh trái và cũng không phải lúc nào cũng đem lại hiệu quả. Đã có điều gì đó ở tốc độ, dứt khoát ở cầu thủ này mà có lẽ do lối đá dưới thời HLV Van Gaal là quá chậm, khiến anh không thể phát huy những điểm mạnh ấy. Tất nhiên, Martial vẫn còn trẻ và có kỹ thuật tốt, song vấn đề về tư duy nhanh, dứt khoát thì anh cần phải cải thiện rất nhiều, và không nên lúc nào cũng có bóng là nghĩ đến rê thẳng từ cánh trái.

Và chỉ đó khiến chúng ta nhận ra một vấn đề lớn đến nhường nào mà HLV Mourinho cần đối mặt. Lối đá của ông gần như không chia sẻ chút gì với người thầy cũ của mình. Với Người đặc biệt, ngay khi có bóng, chỉ với 1 -2 nhịp, các cầu thủ của ông phải đưa được bóng tới khu vực nguy hiểm của đội bạn. Và nó phải thông qua chọc khe, chuyền vượt tuyến, phải thông qua việc chạy chỗ tốc độ chiếm vị trí chứ không phải là chuyền bóng rề rà bằng những đường chuyền ngang, chuyền về.

Mùa này, đối lập với nhiều trận tấn công ào ạt, thoáng đáng với các pha chạy chỗ tốc độ, chúng ta vẫn được thấy những trận đấu chậm chạp, với thủ môn và đôi trung vệ là những người chạm bóng thuộc top nhiều nhất. Và rõ ràng, đó chưa phải là hương vị của Jose Mourinho.

Nếu bạn so sánh với Pep Guardiola bên Man City, và đặt câu hỏi rằng sau chỉ 1-2 mùa mà dường như những cầu thủ của đội bóng này đã dường như được Pep huấn luyện từ tấm bé vậy. Thì hãy nhớ lại rằng Pep đã mua sắm ra sao, đẩy đi hầu hết công thần như thế nào, đem về bao nhiêu con người mới. Và thậm chí từ vài mùa trước đó, ban lãnh đạo Man City cũng đã chuẩn bị nhân sự để phục vụ lối đá của Pep rồi. Một quá trình đã kéo dài hàng năm trước đó, mà vẫn phải trải qua những cuộc thay máu hàng loạt mới được như vậy.

Và lại là vấn đề của Jose Mourinho, để giữ truyền thống, dòng máu Quỷ Đỏ, ông cần những con người cũ. Nhưng là con người, thì không dễ để thay đổi bản thân chỉ sau một thời gian ngắn, nhất là những người đã ở tuổi tương đối lớn với thế giới bóng đá như hiện tại - “Ngựa quen đường cũ”. Do đó, việc thỉnh thoảng họ quên mất rằng mình đang đá theo kiểu gì trên sân để quay lại với kiểu đã được lập trình trước đó là có thể hiểu được.

3. Món ăn ngon cần phải chứa đựng cá tính của người chế biến

Và Mourinho có thể áp dụng lối đá thế nào lên các cầu thủ của mình, hãy cùng chờ đợi ở mùa giải tới. Ảnh: Internet

Rõ ràng, cá tính, thói quen của người đầu bếp ảnh hưởng đến hương vị món ăn. Ở đẳng cấp cao, người ta có thể dễ dàng nhận ra rằng ông đầu bếp A nấu giòn hơn, đậm vị hơn, hay ông B sẽ nấu mềm mại hơn, thanh hơn. Cùng một món ăn và nguyên liệu, thậm chí giống cách chế biến, song, với mỗi người khác nhau, thao tác chế biến khác nhau, động tác khác nhau, thời gian nấu khác nhau sẽ cho ra hương vị khác nhau.

Thực tế, có cá tính hay không đã từng là một câu hỏi ngớ ngẩn với Jose Mourinho, một con người tự gọi mình là “Người đặc biệt”. Thực tế, ông đã cho cả thế giới biết được mình đặc biệt đến ra sao với một lối chơi không lẫn vào đâu được. Jose Mourinho được coi là người nâng tầm bóng đá phòng ngự, mà chính người Italia, quê hương của lối bóng đá “đổ bê tông” cũng phải thừa nhận đẳng cấp của ông. Đội bóng ông dẫn dắt luôn rất lỳ lợm, ghê gớm, gai góc và xù xì. Tất cả với ông là kết quả.

Trong việc quan hệ với các cầu thủ cũng như những người khác, ông nổi tiếng là cứng rắn. Ai không chấp nhận theo cách của ông, Mourinho sẽ tiễn người đó đi hoặc cho “mài quần” trên ghế dự bị mà nạn nhân nổi tiếng nhất không ai khác chính là Casillas. Ông chẳng ngại phát ngôn gây sốc, tạo chiêu trò, đấu võ mồm chỉ để giành lợi thế về cho mình.

Nhưng Mourinho hiện tại cũng đã 55 tuổi rồi, ở cái độ tuổi mà người ta nói đã quá nửa cuộc đời. Ông đã già dặn hơn quá nhiều và cũng nền nã hơn. Trở lại Chelsea, ông muốn người ta gọi mình là “người hạnh phúc”. Rồi khi phải chia tay đội bóng này lần thứ hai, thì thứ mà người ta nhớ nhất đến ông khi ấy là bộ tóc đã đạm màu sương gió, khuôn mặt dường như khẩn cầu để được ở lại với nơi mà ông có thể coi là “nhà”.

Đến với Manchester United khi tuổi cũng không quá trẻ, ông lại phải hòa nhập với một câu lạc bộ đậm chất truyền thống. Rõ ràng, một MU với bề dày danh hiệu sẽ không cho phép HLV người Bồ được tự do thể hiện như khi ông tiếp quản một Chelsea mới được vực dậy từ những đồng Rúp Nga khoảng mười mấy năm về trước. Jose Mourinho ở Man United dường như là một Jose Mourinho trầm tĩnh hơn, biết lắng nghe hơn, chú ý đến những cử chỉ của mình hơn. Có thể, vẫn còn đó những cuộc cãi vã với HLV Conte trên truyền thông, song ông luôn biết điểm dừng, và kết thúc với những cái bắt tay hòa giải (Mourinho đã bắt tay chúc mừng Conte rất sớm sau trận chung kết FA Cup).

Với quản trị nhân sự, một Mourinho “mặt sắt” dường như không còn. Ông không mạnh dạn “thay máu” toàn bộ đội ngũ như trước kia mà chú trọng hơn vào tính chuyển giao cũng như truyền thống của đội. Ông sử dụng các công thần như Vanlencia, Young cho đến những ngày cuối cùng trong sự nghiêp. Ông cũng chú trọng đến đào tạo trẻ. Và dường như đang muốn xây dựng một ngôi nhà thực sự cho bản thân mình trong quãng thời gian dài sắp tới.

Tất nhiên, đó không phải là những điều quen thuộc với Jose Mourinho, một con người vốn quen chinh chiến liên miên hết nơi này đến nơi khác và đó là điều mà chính bản thân ông cần thời gian để thay đổi. Thực tế, chính Man United cũng phải quen với Mourinho và ngược lại, Mourinho cũng phải quen với Man United.

Manchester United hiện tại dường như đang rất hứa hẹn, người ta nhìn vào, và thấy được một món ăn ngon đang được chế biến. Có thể thấy những màu sắc sặc sỡ của rau củ đang chín, hay ngửi thấy mùi thơm của thịt đang chảy mỡ trong lò, nhìn thấy màu cánh gián vàng ruộm bên dưới lớp mỡ bóng nhẫy đầy vẻ thơm ngon. Song, tất cả vẫn chưa thể ăn được, và điều đó tạo cảm giác thất vọng, xen lẫn hồi hộp, chờ đợi. Tuy nhiên, hãy nhớ rằng chúa Trịnh đã ăn ngon ra sao sau khi chờ đợi món “mầm đá” của Trạng Quỳnh. Và món ăn do Jose Mourinho nấu thậm chí còn có thể ngon hơn thế nữa.

Bái Dương