Thứ 2 Ngày 23 Tháng 04 Năm 2018
QC1Qc2
SỰ KIỆN & BÌNH LUẬN

Thứ 6 ngày 05 tháng 01 năm 2018Lượt xem: 1840

Manchester United: Thành công đến từ sự ổn định

Kỳ chuyển nhượng mùa Đông đã tới. Mặc dù các HLV thường không mặn mà lắm với giai đoạn giữa mùa giải này, tuy nhiên các CĐV vẫn mong chờ những hợp đồng bom tấn với rất nhiều cái tên quen thuộc được đồn đại sẽ cập bến Old Trafford ví dụ như Mesut Ozil hoặc Antoine Griezmann. Song, có thật những siêu sao đó sẽ cứu vớt được mùa giải của Manchester United hay không, khi mà lúc này họ kém nửa Xanh thành Manchester tới 13 điểm?

Bài học từ nền tảng thành công 2006

Chỉ với một sự bổ sung mang tên Carrick, Sir Alex vẫn thành công mang về cho Manchester United những danh hiệu.

Vào mùa hè năm 2006, siêu sao Ruud Van Nistelrooys bị đá bay khỏi Old Trafford sau khi mâu thuẫn nặng nề với Cris Ronaldo, đứa con cưng của Sir Alex Ferguson. Cách đó vài tháng, Roy Keane bị thanh lý hợp đồng khi tạo ra những cuộc cãi vã vượt quá khỏi giới hạn cần thiết. Hai cái tên trên sau này đều được đưa vào ngôi đền của những huyền thoại trong màu áo Đỏ.

Chỉ mang về duy nhất Michael Carrick và không bổ sung bất cứ một tiền đạo nào thay thế số 10 người Hà Lan, đó thật sự là một mùa chuyển nhượng thất bại đối với CĐV Quỷ Đỏ bởi vì họ đã phải trải qua 3 mùa liên tiếp thất bại, cộng với nỗi đau bị loại ngay vòng bảng Champions League mùa giải 2005 – 2006, điều chưa từng xảy ra trong vòng khoảng 10 năm trước đó.

Trong khi Chelsea của Jose Mourinho liên tục vô địch nước Anh, lọt vào BK Champions League, Liverpool cũng kịp có một chức vô địch đấu trường này còn Arsenal cũng lọt vào CK mùa giải 2005 – 2006 thì Man Utd mua sắm thất bại, thua trong cuộc chiến ở Premier League và yếu bóng vía khi ra trời Âu.

Niềm tin đã xuống đến mức thấp nhất khi quá nhiều người tin rằng Sir Alex đã già, quá bảo thủ, không còn quan tâm đến đội bóng (sau Scandal tranh chấp con ngựa Rock of Gibraltar với nhà tài phiệt John Magnier và JP McManus). Đội bóng thì giống như mớ bòng bong khi các cựu binh đã già (Scholes, Giggs, Neville), siêu sao chưa kịp lớn (Rooney, Ronaldo) và có quá nhiều cầu thủ tầm trung (Brown, O’shea, Fletcher, Ji-Sung Park…). Chưa kể mùa hè năm 2006, Ronaldo và Rooney còn xảy ra mâu thuẫn nặng nề. Danh hiệu gần nhất cũng chỉ có League Cup vào năm 2005. Chuyển nhượng thì kém cỏi khi không hâp dẫn được bất kỳ siêu sao nào sau khi bị nhà Glazer thâu tóm với chính sách thắt lưng buộc bụng.

Thậm chí lúc ấy có người còn đòi sa thải Sir Alex!

Ra đi hai huyền thoại và chỉ đem về được một tiền vệ 24 tuổi không quá nổi bật và danh tiếng trong khi đó siêu sao Man Utd theo đuổi suốt mùa hè là Michael Ballack lại cập bến … Chelsea. Lại thêm một mùa giải nữa bắt đầu với tiếng thở dài.

Thế nhưng kết quả thì sao?

Các cựu binh đột nhiên trở lại đẳng cấp như thời trai trẻ, Giggs “quẩy” cánh trái, Scholes chuyền ngọt như mía, Neville tiếp tục lầm lũi bên cánh phải, Van Der Sar giống như quay về đỉnh cao như khi còn ở Ajax. Các siêu sao nở rộ, Rooney ghi hơn 20 bàn thắng, Ronaldo từ tiền vệ cánh biến thành tiền đạo vô cùng nguy hiểm, trong khi đó Rio Ferdinand, Nemanja Vidic, Evra vụt sáng vươn tầm thế giới! Mặc dù bị loại ở BK Champions League trước nhà vô địch năm đó là A.C Milan nhưng mùa giải 2006 – 2007 là bản lề cho giai đoạn hơn nửa thập kỷ sau đó Quỷ Đỏ “bá đạo” ở cả nước Anh lẫn trời Âu.

Ổn định tạo nên sự khác biệt

Thành công tột đỉnh của mùa bóng 2007/08 có dấu ấn không nhỏ từ những năm nền tảng trước đó.

Tại sao lại có sự thành công như vậy khi mà Manchester United mua không bù nổi bán? Đáp án rất đơn giản: sự ổn định.

Đây cũng chính là điều Quỷ Đỏ thiếu trong 3 năm trước đó và trong cả giai đoạn “thảm họa” giữa Moyes cho tới Jose Mourinho vào lúc này.

Tất nhiên chúng ta không thể áp dụng một giai đoạn lịch sử này cho giai đoạn lịch sử kia rồi đưa ra phán quyết, tuy nhiên giá trị tham khảo là không nhỏ!

Sir Alex cần một khoảng lặng để các siêu sao Ronaldo, Rooney kịp lớn, cần thời gian để những “ông già” làm quen với bước chân của tuổi 30 như Scholes, Giggs hay Neville, cũng cần sự ổn định cho những chú ong thợ hiểu được cách thức vận hành và phục vụ lối chơi chung mà Brown (2008), O’shea (2009) hay Fletcher (2010) là nhân tố chính. Bộ khung già – trẻ, siêu sao – ong thợ có sự ổn định, ăn ý rất cao và giành được thành công kể cả đội hình hầu như không quá nhiều siêu sao mà thậm chí những ngôi sao lớn nhất còn ra đi (Van Gol, Ronaldo).

Còn Manchester Utd từ thời Moyes, Van Gaal cho tới Mourinho thì thế nào? Chúng ta có thể tưởng tượng một hình ảnh vui thế này: một cái chợ với người đi và đến tấp nập.

Trong đó đặc biệt chỉ khoảng 4 năm nhưng đã có cơ số cái tên kịp đến rồi đi như Bastian Schweinteiger, Angel Di Maria, Radamel Falcao, Memphis Depay, Morgan Scheneiderlin, Victor Valdes và sắp tới còn có thể là Zlatan Ibrahimovic, Matteo Darmian, Marouane Fellaini, Juan Mata, Daley Blind, Ander Herrera, Luke Shaw và cả Henrikh Mkhitaryan nữa. Nếu tính tổng thì chúng ta gần như có thể có nguyên một đội hình mua về - bán đi chỉ trong vòng 4 mùa giải. Đây, nghiêm túc mà nói, là một loại “thảm họa” của sự ổn định, là lưỡi dao cắt chết cái chúng ta vẫn hay gọi là “bộ khung mang lại thành công”.

Hãy thử tưởng tượng mà xem, khi mà Paul Pogba, một nhân tố lâu dài được “quy hoạch” cho vị thế đội trưởng Man Utd trong 10 năm tới trải qua được 1,5 mùa giải và bắt đầu làm quen với các đối tác phục vụ cho lối đá của mình như Nemanja Matic, Ander Herrera và quen với cách chạy chỗ của Juan Mata, tốc độ của Henrikh Mkhitaryan. Dĩ nhiên anh phải phát triển các kỹ năng của mình để phục vụ cho những cầu thủ trực tiếp đe dọa khung thành đó. Ấy thế mà nếu ngay mùa Đông này (hoặc Hè tới), Ander Herrera, Juan Mata và cả Henrikh Mkhitaryan cùng một lúc chia tay Old Trafford và mua về 2 hoặc 3 cái tên mới toanh. Thế là Paul Pogba lại phải làm quen lại … từ đầu!
Chưa kể tới, khi một cầu thủ mới tới gia nhập, phòng thay đồ sẽ thêm một xuất, những người mới và người cũ liệu có để cái tôi dẫm chân lên nhau? Có Chúa mới biết được.

Trong thời đại của Sir Alex Ferguson, đôi lúc chúng ta có cảm giác như Giggs và Scholes hoặc Neville giống như có một sợi dây kết nối vô hình kỳ lạ, đến mức Scholes có thể chuyền những đường bóng dài 50 mét cho một Ryan Giggs đã bước sang tuổi 36 bứt tốc. Đó ngoài việc họ có những kỹ năng đặc biệt mà còn là sự thấu hiểu, sự ăn ý với trên 20 năm chơi bóng với hàng trăm trận đấu bên nhau.

Paul Pogba có lẽ không đạt được điều này, không phải bởi anh kém mà bởi M.U lúc này không có sự ổn định về nhân sự. Mà nhân sự không ổn định dẫn đến lối chơi mang màu cá nhân, manh mún, không thật sự đồng nhất và rõ ràng, bởi vì chính Mourinho cũng chưa thể xác định được bộ khung chi tiết nhất. Cặp trung vệ tối ưu là gì? Hai hậu vệ cánh là ai, hai ông già Valencia, Young từ thời Sir Alex sao? Còn nữa, cặp tiền vệ cánh là Martial, Rashford hay Mata? Có lẽ chỉ có một trục dọc De Gea, Matic, Pogba, Lukaku là chúng ta có thể tin tưởng và xác định rõ, còn lại hầu như chỉ là sự chắp vá.

Tuy nhiên nói vậy không có nghĩa hiện tại chỉ có một màu đen. Mourinho đến với Man Utd trong tình trạng vô cùng tồi tệ. Mặc dù mới dành F.A cup nhưng lại không được dự Champions League. Đội hình quá “thừa” mà lại quá “thiếu”. Ông đã bán bớt đi một số người và đưa về một số người.

Trong những người Mourinho mua về, ngoài Henrikh Mkhitaryan gặp vấn đề không ai hiểu nổi về sự trồi sụt phong độ thì những người khác đều đang làm tốt công việc.

Mourinho cần thêm thời gian để xây dựng nên những thành công lâu dài cho Manchester United.

Pogba có thể là đội trưởng của Man Utd trong 10 năm tới. Bailly đang gặp chấn thương nhưng khi trên sân đều đem lại sự an tâm nhất trong các trung vệ. Linderlof dần lấy được niềm tin sau khởi đầu thảm họa. Lukaku cho dù hiện tại phong độ thấp nhưng đó là điều bình thường đối với bất kỳ tiền đạo nào, song đó không phải là thảm họa vì 15 bàn cho đến lúc này của mùa giải không phải là một con số bỏ đi. Ibra là một bản hợp đồng thành công vào năm ngoái và hầu như chỉ mang ý nghĩa hình ảnh trong mùa giải năm nay. Matic cho đến lúc này chính là một món hời từ Chelsea dù Man Utd phải chi tới 40 triệu bảng cho cầu thủ người Serbia.

Tất cả bọn họ có thể coi là bộ khung cho một M.U không xa tới. Nếu không tính Ibra, Matic là người già nhất nhưng vẫn có thể chơi bóng đỉnh cao thêm ít nhất 3 năm nữa. Có thể nói Mourinho khi mua những cầu thủ này về tuyệt đối đã phải tính toàn tới “sự ổn định cần thiết” để giành được thành công.

Man Utd hiện tại chắc chắn là “ca” khó nhất trong sự nghiệp của Mourinho, có thể quy luật 2 năm vô địch sẽ không lặp lại nhưng tương lai là rất đáng chờ đợi. Cái Mourinho cần lúc này chẳng phải một “vị cứu tinh” nào đó giá 100 triệu Bảng, cái chúng ta cần chính là sự ổn định.

Chúng ta không mong Pogba nhắm mắt cũng chọc khe được cho Martial chạy chỗ rồi Martial ngoảnh mặt ra ngoài, căng ngang vào trong cho Lukaku vừa ngủ gật, vừa ghi bàn. Song, chúng ta hi vọng được chứng kiến Pogba, Martial, Rashford, Mata, Lukaku, Lingard cùng xuất phát trong 3 tới 5 năm nữa.

Vì thế, mua thêm có phải là giải pháp tốt khi mà hậu quả có thể khiến cho sự xáo trộn tăng lên nhiều lần?

Tại sao phải mua khi cái chúng ta cần là sự ổn định?

Huy Vũ