Thứ 2 Ngày 10 Tháng 12 Năm 2018
SỰ KIỆN & BÌNH LUẬN

Thứ 4 ngày 14 tháng 03 năm 2018Lượt xem: 5526

Phân tích Manchester United 1-2 Sevilla: Tắm hai lần trên một dòng sông 'bẩn'

Manchester United có một đà tâm lý không thể tốt hơn khi có chiến thắng trước Liverpool trong trận “derby nước Anh”. Tuy nhiên, như HLV Mourinho đã nói thì màn đón tiếp Sevilla còn có ý nghĩa quan trọng hơn trận đấu đầy lịch sử trước đó.

Man United nhận liên tiếp hai trái đắng chỉ trong vòng 4 phút. Ảnh: Internet

Trái ngược với tâm thế hăng hái của Quỷ Đỏ thì đối thủ của họ, Sevilla lại vừa trải qua một thất bại 0-2 trước Valencia, và trước đó ba vòng, thậm chí họ còn có một màn “sụp đổ” thực sự khi để thua Atletico Marid đến 2-5. Thông qua những trận đấu ấy, có lẽ HLV Jose Mourinho và các học trò đã có thể nhận ra tương đối những ưu và khuyến điểm của đội bóng này, cộng với kinh nghiệm lượt đi, người ta rõ ràng hi vọng một màn nhập cuộc đầy khôn ngoan của Quỷ Đỏ.

Nhưng đáng buồn thay “khôn ngoan không lại với giời”, HLV Jose Mourinho dường như đã vào cuộc theo cách thức quá mức cẩn trọng thường thấy của mình. Ông tiếp tục giữ một đội hình an toàn và sử dụng nhiều đường bóng dài đã đem lại hiệu quả trong trận với Liverpool. Song, câu nói “không ai có thể tắm hai lần trên một dòng sông” vốn mang nghĩa triết học nay lại ứng nghiệm với kết quả, Man United của Jose Mourinho chẳng thế thắng hai trận liền với cùng một cách đá.

1. Hàng công “bổn cũ soạn lại”

Chúng ta đều đã biết trong trận đấu với Liverpool, Quỷ Đỏ thành Manchester đã cực kỳ thành công khi áp dụng lối bóng dài và đánh vào những vị trí hiểm yếu đó là cánh trái của đội bóng này với hậu vệ phải Trent  Alexander-Arnold mới 19 tuổi và trung vệ lệch phải Dejan Lovren vốn không được đánh giá cao bằng người đồng đội Virgil van Dijk bên đối diện. Kết quả khá mĩ mãn khi Marcus Rashford đã đều nhận được hai pha bóng xuất phát từ cú phát bóng của De Gea thông qua Lukaku tì đè Lovren làm tường. Và việc Rashford dễ dàng thoát được Arnold để sút tung lưới Loris Karius hai lần chỉ trong vòng vài phút đã mang lại cảm hứng cho nhiều người, trong đó có lẽ có cả HLV Mourinho.

Bước vào trận đấu với Sevilla, ông có lẽ cũng vẫn mượn cái kế sách đang rất thành công ấy, và thậm chí còn tăng thêm một “ngọn tháp” nữa là Fellaini rất chăm chỉ dâng cao cùng với Lukaku trong vai trò đón bóng bổng.  Còn bộ ba Rashford (nay đã sang cánh phải), Lingard và Sanchez ở phía sau sẽ tận dụng ngay những pha bóng bật ra từ các “tòa tháp” nêu trên để tìm cơ hội dứt điểm.

Ảnh: Getty

Song, rõ ràng là một khi đã lộ bài, mà lại là một bài mang tính chất khá đơn giản như vậy từ trận Liverpool thì đối phương sẽ chẳng dại gì không đề phòng. Chúng ta đều nhớ là từ khi HLV Klopp cắt cử Virgil van Dijk bám chặt Lukaku thay cho Dejan Lovren thì tiền đạo người Bỉ đã gặp nhiều khó khăn như thế nào. Và những Clément Lenglet hay Simon Kjær có lẽ cũng đã xem băng hình quá nhiều lần trận đấu đó hoàn toàn biết được việc mình cần phản làm. Hơn nữa, Sevilla vào trận với tư thế được đánh giá thấp hơn, nên có lẽ đừng mong rằng họ sẽ có những giây phút  “hớ hênh” như Lovren và Trent Alexander-Arnold đã từng có trong trận với Liverpool.

Thất vọng với việc tấn công đường không không có hiệu quả, Quỷ Đỏ đành quay lại mặt đất. Song sự sắp xếp hàng công của họ lại vốn không dành cho điều này. Cả ba cầu thủ chơi sau Lukaku là Sanchez, Rashford và Lingard đều là mẫu ham đi bóng, rê dắt và tự mình dứt điểm. Ngoài ra, với việc hỗ trợ họ là Fellaini, một người nổi tiếng vì chơi đầu hơn là các đường chuyền sáng tạo đã càng làm cho sự sáng tạo nơi tuyến đầu Quỷ Đỏ bị bóp nghẹt. Chúng ta nên nhớ rằng, Sanchez đã thể hiện rõ qua các trận đấu đã qua, đặc biệt là trận với Crystal Palace là anh đá số 10 ngay sau tiền đạo hay hơn bám cánh trái nhiều, và trong trận này anh bị đẩy sang trái. Còn người hùng trận trước Rashford thì vốn chưa có trận nào “tròn vai” được bên phải lại bị đưa sang phải. Và cầu thủ được giới chuyên môn ca ngợi là “chất keo” gắn kết đội hình tấn công của Man United nhiều trận gần đây, Juan Mata thì phút 77 mới được vào sân khi mọi chuyện đã quá muộn.

Song trước khi những Anthony Martial hay Juan Mata được vào sân ở phút 77, thì đã có một sự kiện thay đổi cục diện trận đấu phút 60, Pogba vào sân thay Fellaini.

2. Tuyến giữa “kết cục vẫn thế, chỉ là nhanh hay chậm”

Một bàn gỡ của Lukaku không thể thay đổi cục diện trận đấu. Ảnh: Internet

Chúng ta đều đã biết trước trận rằng Sevilla có một tuyến giữa mạnh, với bộ đôi Ever Banega – Steven N’Zonzi đều là những cầu thủ không thể xem thường. Và ngay ở trận lượt đi, chính hai người này đã chiếm thế thượng phong trước bộ ba của sơ đồ 4-3-3 do HLV Jose Mourinho bày ra gồm Pogba – Matic – McTominay.

Thực ra, lượt đi có lẽ không phải do HLV người Bồ đánh giá quá thấp hai cầu thủ này nên đội bóng của mình mới bị ép đến thế. Ông thậm chí còn đã cho ra sân một bộ ba mang nặng tính an toàn gồm Herrera – McTominay – Matic, vốn đều là những cầu thủ giỏi đảm bảo vị trí hơn là gây đột biến. Song chấn thương của Herrera ngay phút 17 đã khiến kế hoạch này bị phá sản. Vào sân thay tiền vệ Tây Ban Nha là một Pogba khi đó đã càng ngày càng kém kỷ luật và thi đấu “ngẫu hứng” nhiều hơn là sự chính xác cần cho một tiền vệ. Kết quả thì ai cũng đã rõ, Banega gần như làm chủ trận đấu với việc liên tục cầm bóng điều tiết vào những điểm yếu của Quỷ Đỏ. Đội bạn ép đến 56% thời lượng kiểm soát bóng, tung ra 25 cú sút, trúng đích 8 so với chỉ 6 cú sút và trúng đích 1 khá nghèo nàn bên phía Qủy Đỏ. Và mặc dù HLV Jose Mourinho đã nhắc đi nhắc lại rằng Pogba và McTominay đã kìm nén được Banega, song điều đó rõ ràng không đúng với các thống kê “bá đạo” của anh này.

Đến lượt về, nhận ra sự kém hiệu quả của sơ đồ 4-3-3 cũng như Pogba. HLV Jose Mourinho đành tin dùng Marouane Fellaini mặc dù cầu thủ này mới trở lại sau chấn thương. Quả thực, với những trận cầu mang nghĩa sống còn như vậy, việc để một McTominay mới 21 tuổi cầm trịch tuyến giữa là quá mạo hiểm, hơn nữa chàng trai trẻ người Scotland cũng chỉ có thể phòng thủ và chuyền những đường an toàn chư không tỏ ra hữu dụng trong tấn công, thứ mà Quỷ Đỏ buộc phải làm sau trận hòa 0-0 lần trước.

Fellaini không tệ khi so với mục tiêu mà anh cần thực hiện. Tiền vệ người Bỉ thường được đẩy lên khá cao để tranh bóng bổng và cố gắng chiếm ưu thế tuyến giữa nhằm giảm áp lực lên Matic phía dưới. Rõ ràng người ta có thể hài lòng với 20 pha tranh chấp (thắng 8) (chỉ trong 60 phút) cao thứ 3 trận đấu sau Rashford với 23 pha (thắng 10) và tiền vệ Franco Vazquez với 22 pha thắng 8. Rõ ràng, với sự xuất hiện của anh trong hiệp 1, Quỷ Đỏ không những không lép vế, mà còn cầm được bóng và tạo ra cơ hội. Tuy nhiên, với những Matic và Fellaini vốn đều cao to và xoay xở chậm thì dần dần Banega và N’Zonzi vốn nhanh nhẹn hơn đã nhanh chóng lấy lại lợi thế. Hai cầu thủ này có nhiều đường chuyền chính xác nhất trận, N’Zonzi có 84 đường chuyền chính xác (tỷ lệ chuyền chuẩn 89%) còn Banega có 82 đường chuyền chính xác (tỷ lệ chuyền chuẩn 92%).

Về cơ bản, 60 phút của Fellaini có thể nói là tương đối bình yên, song 30 phút còn lại với Pogba quả thực là một thảm họa. Cầu thủ người Pháp những tưởng sẽ là “con dao trong tay áo” của Jose Mourinho dành để kết liễu trận đấu. Nhưng ngờ đâu, “chơi dao có ngày đứt tay”, con dao này cũng kết liễu trận đấu song lại bất lợi cho phía chủ nhà. Có thể nhận xét màn trình diễn của Pogba bằng hai từ “hời hợt”. Anh thích thì anh đi bóng sang ngang, sang dọc. Anh thích là anh dâng lên sút bóng. Anh thích là anh tranh chấp. Còn khi anh không thích, thì như những lời chỉ trích gần đây cũng vẫn hay nói đến: Một cầu thủ tiền vệ mà không giữ được khu vực trung tuyến thì không thể coi là tiền vệ. Đúng vậy, Pogba trước kia từng nói mình muốn thành một kiểu tiền vệ đặc biệt chưa từng có. Quả thật như vậy, anh đá tiền vệ, song không giống tiền vệ, không giữ được trung tuyến, để đối phương thoải mái chuyền qua lại.

Hãy cùng nhìn bàn thắng thứ nhất của Sevilla. Pogba nhìn Éver Banega chuyền thoải mái lên cho Pablo Sarabia. Rồi sau đó lại lững thững theo sau anh này nhìn anh ta chỉnh bóng rồi chuyền cho Wissam Ben Yedder sút tung lưới De Gea.

Có thể, kịch bản trận đấu cũng sẽ như ở lượt đi, hai đội hòa 0 – 0, như Pogba và đồng đội đã chứng kiến. Đó là nếu như hàng hậu vệ chủ nhà hôm nay làm hay hơn, hoặc là Montella đã không tung Ben Yedder vào ở phút thứ 72. Rõ ràng rằng, tiền đạo người Pháp này có kỹ năng rê dắt, ra chân và dứt điểm rất tốt, song lại kém hơn người đá chính là Luis Muriel ở khoản hỗ trợ tuyến dưới và xây dựng lối chơi. Và có thể ông thầy Montella cũng sẽ thận trọng thì sao, giữ lại Muriel hoặc không thay Ben Yedder vào. Song ông này đã không cần thận trọng đến thế, khi thấy Jose Mourinho tung Pogba vào, ông cũng đã sẵn sàng với Ben Yedder.

Việc thi đấu kém kỷ luật của Pogba không phải là mới, và cũng chẳng phải thứ gì nhỏ nhặt đến mức Jose Mourinho bất chợt quên mất. Nó đã bắt đầu từ khi Sanchez chuyển đến, dẫm chân lên Pogba ở trung tuyến cũng như theo những tin ngoài lề thì còn đe dọa vị trí “ngôi sao” của anh này. Song thực sự, những Fellaini hay McTominay vẫn chưa thể so sánh với Pogba được, và đến lúc cần kíp, Jose Mourinho vẫn sẽ phải đánh cược mà thôi. Song dường như ông đã thua trong lần này.

3. Jose Mourinho “ván cược mới, kết quả cũ”

Huấn luyện viên người Bồ Đào Nha không phải là chưa từng gặp những rắc rối trước đây trong phòng thay đồ. Thực ra, ông chính là một trong những vị huấn luyện viên gặp nhiều trường hợp “bẻ ghế” của học trò nổi tiếng nhất. Chúng ta còn nhớ thời kỳ ông xung đột với các ngôi sao của Real Madrid ra sao và rồi phải ra đi một cách tủi hổ. Hay như mới đây, những người còn là học trò thân thiết cùng Jose Mourinho vô địch mùa 2014/15  đã dường như đập gãy tan chiếc ghế mà ông đang ngồi một cách không khoan nhượng vào mùa 2015/16. Trong tất cả những lần đó, Jose Mourinho đều thực sự bẽ bàng, chẳng ai có thể hiểu được những người thân thiết với mình đến thế, được tự tay mình chỉ bảo, lại cùng nhau đá mình ra ngoài đường. Điển hình có thể nói là Eden Hazard, cầu thủ mà Jose Mourinho từng nói sẽ đạt được đến tầm Ronaldo hay Messi. Thậm chí mùa 2015/16 ông còn cố đào tạo anh này vào vị trí tiền đạo lùi để tạo cơ hội cho cầu thủ người Bỉ tỏa sáng. Và ván cược thất bại, Jose Mourinho phải ngồi chờ 6 tháng mà theo nhiều tin nói là để “bình tâm” mới quay lại với nghề huấn luyện.

Và lần này, khi đang có vẻ như khá chắc ghế ở Manchester United, Jose Mourinho lại bắt đầu một màn cược mới.

Mourinho vẫn phải tiếp tục giải bài toán khó: Pogba - Sanchez. Ảnh: Internet

Tất nhiên, liều lĩnh, ở một mức độ của nó là sự phá vỡ bế tắc và có thể mang lại điều gì mới mẻ, đột phá. Song khuấy tung bụi rậm lên có khi bạn bắt được thỏ béo, nhưng đôi khi lại vớ được hổ mang bành. Manchester United vào cuối năm 2017 đang đi vào thế bế tắc. Hàng công vốn trơn tru vào đầu mùa với Rashford/Martial cánh trái, Lukaku cắm, Mata cánh phải cùng Mkhitaryan hộ công đã không còn vận hành ổn. Nguyên nhân đến từ sự sa sút của cầu thủ “số 10” Mkhitaryan khi đó đã chẳng còn giữ được vị trí trên cả băng ghế dự bị. Dù cho sau đó đã có một Lingard thế chỗ tương đối thành công song với đội hình quá nhiều cầu thủ trẻ như thế, thật khó mơ đến cạnh tranh danh hiệu.

Và lúc ấy là lúc cần thêm viện binh, với một cơ hội mua được cầu thủ đẳng cấp thế giới là Alexis Sanchez thì thật khó để ai có thể bỏ qua. Với tiền đạo Chile này, Jose Mourinho hứa hẹn có được một đội hình hủy diệt với trụ cột trung tuyến và hàng công là hai người đẳng cấp thế giới: Pogba và Sanchez.

Nhưng nhiều khi linh kiện chưa lắp vào thì chưa thể đoán được lỗi. Như một anh bạn làm nghề sửa máy đã từng nói với tôi: Máy cũ mà lắp linh kiện mới có khi cháy cả dàn. Những tưởng Sanchez, vốn chẳng quan hệ gì với vị trí của Pogba, sẽ không gây ra xung đột gì và chỉ làm đội bóng mạnh thêm. Song khi chơi cùng nhau, vấn đề đã đến. Quá trình được thi đấu tương đối tự do ở Arsenal đã tạo ra một Sanchez cực kỳ nhiệt huyết, song kèm theo đó cũng là quá tự do và thoải mái, di chuyễn hỗn loạn cũng như ham bóng khiến đồng đội khó mà theo kịp. Và người gặp rắc rối đầu tiên là Pogba- vốn cũng ham bóng và tự do không kém.

“Một rừng không thể có hai hổ” và trong một đội bóng cũng chẳng thế có hai “lỗ đen” tranh nhau hút bóng, do đó xung đột sớm bắt đầu. Đầu tiên, chỉ là về vấn đề chuyên môn khi hai cầu thủ này hầu như không thể phối hợp với nhau. Sau đó, lan dần đến hậu trường khi có những tin đồn về việc Pogba ghen tỵ với mức lương của Sanchez hay vị thế “ngôi sao” đang lung lay.

HLV Mourinho đã cố gắng hóa giải ván cờ bằng cách tạm thời “cất” Pogba vốn không còn giống như chính bản thân mình hồi đầu mùa giải lên ghế dự bị. Rõ ràng, với vị thế là một “nhân viên lâu năm” thì tiền vệ này cần chút nhường nhịn và giúp đỡ “người mới” là Sanchez hòa nhập với tập thể. Song, dường như là ngược lại và vì thế cách ứng xử của người đặc biệt trong tình huống này được cho là hợp lý.

Thực ra, với việc không có Pogba, thì Man United vẫn có được sức mạnh nhất định. Cầu thủ trẻ McTominay tuy không thể tạo đột biến hay chuyền sáng tạo cũng như sút xa uy hiếp, song lại có kỷ luật. Anh chàng này giữ được vị trí, và vào sân là cháy hết mình, gợi lại cho chúng ta hình ảnh của “team cứu thầy” thời HLV Louis Van Gaal. Quỷ Đỏ với McTominay và Matic dù không ghi được bàn thì cũng rất khó để thua, và hoàn toàn có thể chỉ phó mặc cuộc tấn công cho những cầu thủ phía trên vốn không hề kém năng lực. Song, trong trận đấu với Sevilla, Jose Mourinho lại đánh cược vào ngôi sao của mình, và đó có thể là bước ngoặt của chính ông, hay của Pogba.

Tất cả những câu chuyện nội bộ, vốn đều không rõ ràng và hầu như có mùi thêu dệt từ bên ngoài. Do đó, câu chuyện của Jose Mourinho với ván cược của mình vẫn còn “hạ hồi phân giải”. Song, ở địa vị những người hâm mộ, có lẽ chúng ta mong  nhất một điều: Cuộc xung đột này chỉ là tạm thời mà thôi, và Pogba hay Sanchez sẽ sớm quay lại, cùng Quỷ Đỏ chinh phục những mục tiêu mùa này và cả những mùa sau nữa.

Bái Dương