Thứ 4 Ngày 21 Tháng 11 Năm 2018
SỰ KIỆN & BÌNH LUẬN

Thứ 3 ngày 08 tháng 05 năm 2018Lượt xem: 9949

Sir Alex: Xin hãy tiếp tục là “Ông già gân” vững vàng ở Nhà hát

Huấn luyện viên huyền thoại của Quỷ Đỏ hiện tại đang phải chống chọi với những cơn bệnh, thứ dường như là tất yếu ở cái tuổi 76 của ông. Thế giới bóng đá hướng về ông, người hâm mộ hướng về ông, và tất cả những người yêu quý đều mong ông mạnh mẽ vượt qua khó khăn này như cách ông băng băng xuyên qua những thăng trầm ở Nhà hát.

Có lẽ, đối với khán giả Việt Nam, những người hầu hết được biết đến giải Ngoại hạng Anh khoảng 30 năm trở lại đây thì sẽ thật hình dung một Man United mà thiếu đi Sir Alex. “Ông già gân” người Scotland đã gắn bó với đội bóng một quãng thời gian quá dài đến nỗi người ta nhầm lẫn giữa cá tính của ông với cá tính của Quỷ Đỏ. Có thể nói, tất cả những gì chúng ta yêu quý ở đội bóng thành Manchester đã được bàn tay ông gây dựng nên.

Nếu bạn tự hỏi rằng mình hâm mộ Man United vì lẽ gì thì sẽ có hầu hết những câu trả lời rằng: Đó là vì cá tính của đội bóng này, sự quyết tâm đến phút cuối cùng, những pha lội ngược dòng cuối trận, những điểm nhấn cảm xúc từ vực sâu chợt vút lên đỉnh cao chỉ trong vòng vài phút,… Và tất cả những điều đó, đều gắn liền với tên tuổi của Sir Alex.

1. Con người gắn liền với những phút cuối trận

Có lẽ, chỉ cần mỗi cụm từ “Fergie time” là đủ để diễn tả tên tuổi của Sir Alex đi cùng những bàn thắng cuối trận nhiều đến mức nào. Có lẽ hiếm có một con người nào trên thế giới có được vinh hạnh gắn tên mình với một định nghĩa trong bóng đá.

Sir Alex và các học trò không bao giờ bỏ cuộc. Ảnh Internet

Trong suốt sự nghiệp huấn luyện của mình, vị huấn luyện viên huyền thoại người Scotland cùng các học trò đã có vô số lần ghi bàn thắng cuối trận, qua đó “lội dòng nước ngược” thành công. Số trận như vậy nhiều đến mức, người ta mặc định rằng bàn thắng cuối trận và lội ngược dòng đó chính là bản sắc của Quỷ Đỏ. Để đến sau này, khi Sir Alex đã về hưu, mỗi khi Man United có lần nào đó làm được những việc như vậy nữa thì ngay lập tức truyền thông sẽ loan tin rằng : Quỷ Đỏ đã tìm lại được truyền thống của mình.

“Fergie time” diễn ra nhiều lần đến mức người ta thắc mắc rất nhiều về nó, và có vô số câu chuyện thêu dệt xung quanh việc làm thế nào vị chiến lược gia người Scotland có thể làm được như vậy khiến nó càng trở nên kỳ ảo và gần như đã trở thành một hình tượng nổi bật của thế giới bóng đá.

Tuy nhiên, đối với Sir Alex, mọi thứ có vẻ như đều rất đơn giản. Ông chia sẻ rằng, hành động giơ tay chỉ vào đồng hồ vào cuối trận là một mẹo nhỏ để khiến cho đối thủ và trọng tài bị phân tâm, để rồi không rõ khoảng thời gian bù giờ thực sự là bao nhiêu. Và quan trọng hơn nữa, đó là do nỗ lực không biết mệt mỏi của toàn đội bóng.

“Khi đội của tôi đá ở Old Trafford, họ chẳng bao giờ làm tôi thất vọng”, Sir Alex nói trong một lần xuất hiện ở Salford, trước mặt thế hệ 92 của mình.

"Tất nhiên là chúng tôi không thắng được mọi trận đấu. Chúng tôi rất muốn, đã cố, nhưng chẳng thể. Song bạn có biết điều gì mà họ (các cầu thủ) chẳng bao giờ làm không? Đó là họ chẳng bao giờ bỏ cuộc”.

“Hãy nhìn vào những bàn thắng phút cuối mà Man United đã có được, đó không chỉ bởi năng lực của họ mà còn vì họ đã không bỏ cuộc. Họ sút và sút cho đến khi vào thì thôi”.

“Bạn có biết được bao nhiêu bàn phút cuối mà chúng tôi có được trong thời của tôi không? Là 166 đấy”.

“Chúng tôi ghi hơn 200 bàn trong 15 phút cuối. Và đó không phải do tôi, mà do những anh chàng này này – họ chẳng bao giờ đầu hàng cả”.

Tất nhiên, những phát biểu trên là đúng. Các cầu thủ trên sân là người trực tiếp ghi những bàn thắng. Song liệu họ có thể quyết tâm tấn công nếu thiếu đi một người huấn luyện viên luôn luôn thúc giục chăng. Liệu một đội bóng có thể ào lên và ghi 2 bàn vào lưới Bayern Munich trong trận chung kết Champions League nếu như người thầy của họ không dám “tất tay” cho cả hai tiền đạo dự bị của mình là Teddy Sheringham và Ole Gunnar Solskjær vào sân, để rồi chính hai người này ghi những bàn thắng quyết định ở phút 90+1 và 90+3 đem về chiếc cúp.

Người ta thường nói, nếu coi mặt cỏ là chiến trường, hai đội là binh sĩ, thì các huấn luyện viên là các vị tướng. Những binh sĩ, dù tài giỏi đến đâu, cũng chỉ là người thừa hành quyết sách và qua đó thừa hưởng tinh thần, ý chí từ vị tướng. Nếu người chỉ huy nhu nhược, thiếu quyết đoán thì liệu đoàn quân bên dưới có dám ào lên, tấn công không biết mỏi mệt để giành lấy vinh quang cuối cùng hay không? Câu trả lời có lẽ ai cũng có thể đoán được.

Sir Alex từng nói rằng, ông là một người rất thích đánh cược, thậm chí là cược tất tay. Nếu giành được vinh quang, thì nó sẽ là tột đỉnh, cùng với sự thỏa mãn tối đa cho cầu thủ, nhân viên, người hâm mộ. Ông cũng nói thêm rằng, rõ ràng, không ai có thể thắng hết, nhưng ông đã thắng nhiều.

Đó có thể là những chia sẻ đầy chân thành, thậm chí mộc mạc, song lại toát ra một khí chất của một con người phi thường. Trong cuộc sống, không phải ai cũng dám dấn thân, dám cố gắng, dám tấn công và tấn công đến tận cùng để giành được vinh quang như vậy. Đó là điều mà người ta luôn thấy được ở ông, và được Sir Alex truyền đến các học trò của mình, trên con đường gây dựng nên một đội bóng đầy vinh quang như hiện tại.

2. “Ông già gân” sừng sững giương cao lá cờ đỏ

Từ khi giải ngoại hạng Anh được thảnh lập từ năm 1992 đến nay, đã có rất nhiều sự thay đổi. Giải đấu hàng đầu xứ sở sương mù đã vươn mình trở thành một trong những sân chơi hấp dẫn nhất của bóng đá thế giới với hàng loạt hảo thủ tài năng cùng các huấn luyện viên xuất chúng. Đi kèm theo đó, chất lượng chuyên môn của nó cũng gia tăng chóng mặt, từ lối đá chạy – tạt thuần Anh đơn giản cho đến hiện nay là đa dạng phong cách – chiến thuật dựa trên những con người hàng đầu thế giới.

Trong khoảng thời gian 26 năm đã trôi qua, biết bao thăng trầm đã diễn ra. Có những đội từng “quen mặt, nhớ tên” với khán giả ngoại hạng thì nay ngụp lặn ở hạng dưới, cũng có những thế lực một thời, nay lại chẳng biết đi về đâu.

Tuy nhiên, gần như xuyên suốt quá trình đó, người ta vẫn cảm thấy dường như có thứ gì không đổi thay, đó là đội bóng áo đỏ, dưới sự dẫn dắt của một người Scotland, vẫn đứng đấy, sừng sững, cạnh tranh với biết bao đối thủ, năm này qua năm khác để vươn đến chức vô địch. Đó chính là Man United dưới bàn tay của Sir Alex Ferguson.

Hàng chục năm cạnh tranh ở sân khấu ngoại hạng, với 13 lần vô địch, chưa bao giờ người ta thấy Quỷ Đỏ hụt hơi để có thể gạch tên khỏi danh sách ứng cử viên cho ngôi vương.

Còn nhớ, thời kỳ đầu tiên của giải ngoại hạng, khi đó mọi thứ còn rất giản đơn. Các đội bóng Anh khi ấy đá rất nặng về thể lực và bóng bổng. Man United dưới sự dẫn dắt của Sir Alex đã cạnh tranh với những Newcastle United, Blackburn Rover để giành được 4 chiếc cúp trong 5 mùa đầu tiên. Những Cantona, Denis Irwin, Gary Pallister, Steve Bruce, Andrei Kanchelskis,… đã thực sự tạo nên một thế lực “hùng bá” cả nước Anh. Quỷ Đỏ khi ấy vừa nhanh, tốc độ, quyết liệt, nhưng cũng đầy hoa mĩ với tài năng của King Eric.

Sir Alex đã cùng "giáo sư" Wenger tạo ra cuộc đua song mã gay cấn trong lịch sử ngoại hạng. Ảnh: Internet

Rồi Arsene Wenger xuất hiện, mang theo một thứ triết lý bóng đá mới khi ấy. Lần đầu tiên nước Anh được biết đến những pha ban bật cực nhanh, cầu thủ chạy chỗ không bóng chính xác như những cỗ máy đi kèm theo những đường chuyền chính xác đến từng nhịp. Tất cả dựa trên những công nghệ và phương pháp huấn luyện hiện đại đã được ông thầy người Pháp mang đến thay đổi hoàn toàn cục diện bóng đá Anh. Và khi ấy, vẫn là Man United, khi đó không còn thế hệ King Eric, mà là những con người thuộc thế hệ 92: Beckham, Giggs, Scholes, Neville,.. so tài cùng những Henry, Bergkamp, Pires, Viera,…tạo nên một thời kỳ “long tranh hổ đấu” đáng xem bậc nhất trong lịch sử ngoại hạng.

Nhưng rồi, Arsenal không còn giữ được đỉnh cao của mình nữa, những tài năng của họ rơi rụng dần và qua đó, bản thân đội bóng này cũng xa dần ngôi vương. Chỉ còn đó Man United vẫn sừng sững, chống chọi với làn sóng “bóng đá tiền bạc” mà đại diện tiêu biểu là những đội bóng được chống lưng mạnh mẽ bởi lượng tài chính hùng hậu là Chelsea và Man City. Nhưng chỉ với một ngân quỹ khiêm tốn hơn rất nhiều, cũng như bản thân là một đội bóng vẫn mang đậm chất truyền thống, chưa khi nào, người ta dám gạch Quỷ Đỏ của Sir Alex ra khỏi cuộc đua đến ngôi vô địch.

Hàng chục năm chinh chiến ở giải ngoại hạng cùng Man United, đối phó với vô vàn đội bóng cùng rất nhiều phong cách khác nhau, Sir Alex vẫn giữ được sự đam mê của mình với đội bóng, với giải đấu. Bản thân ông, cùng đội ngũ của mình đã phải trải qua vô vàn sự đổi thay để có thể thích nghi với những chiến thuật mới, đối thủ mới, nhưng có lẽ chỉ có một điều duy nhất không đổi, đó là truyền thống Quỷ Đỏ, là đội bóng luôn nỗ lực vượt qua nghịch cảnh để vươn đến vinh quang.Và tất nhiên, những cá tính ấy, được chính tay Sir Alex gìn giữ. Có thể nói rằng, hai mươi mấy năm, chính ông là sợi dây xuyên suốt, tiếp nối giữ vững truyền thống của không chỉ Quỷ Đỏ, mà còn cả giải ngoại hạng Anh.

3. Người thuyền trưởng đã lão luyện trước giông tố

Có người từng thốt lên rằng “Sir Alex sinh ra là để dẫn dắt Quỷ Đỏ”. Điều đó quả thực là có phần đúng.

Chúng ta đều biết rằng, Man United ngay từ lịch sử của mình, đã là một đội bóng luôn biết vươn lên từ nghịch cảnh. Người ta luôn nhớ về “thảm họa Munich” không chỉ để tưởng nhớ đến những nạn nhân thương tâm của nó, mà còn càng cảm phục hơn tinh thần của một đội bóng gần như đã mất hết tất cả, song đã vươn lên, để rồi chạm đến đỉnh cao sau đó.

Và như để tương đồng với điều đó, lịch sử của Sir Alex ở sân Old Trafford cũng chông gai không kém. Nhưng như chính đội bóng của mình, ông luôn biết cách vượt qua những chướng ngại đó để rồi vươn đến đỉnh cao.

Những ngày đầu có lẽ là thời kỳ khó khăn nhất của Sir Alex. Ông đến Man United vào ngày 6/11/1986 khi đội bóng đang xếp áp chót (21/22) còn các cầu thủ ngôi sao như Norman Whiteside, Paul McGrath và Bryan Robson thì lâm vào rượu chè bê tha và chán nản với phong độ của mình. Trận đầu tiên, ông thất bại trước đội dưới cơ là Oxford United 0-2 báo hiệu một điềm chẳng lành cho nhà cầm quân mới . Ông đã vực dậy được đội ngũ này và lên vị trí thứ 11 cuối mùa. Đến mùa thứ 2, với việc đẩy mạnh mua sắm, Quỷ Đỏ xếp thứ 2 chung cuộc. Song thảm họa lúc này mới bắt đầu ập tới. Đội bóng chỉ xếp 11 mùa tiếp và đến mùa 1989/90 cũng không hề được cải thiện dù được tăng cường mua sắm. Sir Alex đã từng gọi năm 1989 là “thời kỳ đen tối nhất trong sự nghiệp của mình” khi mà báo giới, người hâm mộ liên tục đòi sa thải ông. Thậm chí ở sân nhà Old Trafford đã xuất hiện những biểu ngữ tồi tệ như “Fergie – 3 năm toàn là phân”. Song, nhờ sự giúp đỡ của ban lãnh đạo và chiếc “phao cứu sinh” là chức vô địch FA Cup năm 1990, Sir Alex lại lách qua khe cửa một cách thần kỳ. Nhờ đó, ông tiếp tục giữ được công việc của mình cho đến khi tìm thấy King Eric và bắt đầu quãng thời gian vinh quang.

Sau quãng thời gian khó nhọc ấy, có một thời kỳ, Sir Alex cùng đội bóng của mình cũng đã lâm vào một hoàn cảnh không hề dễ chịu. Đó là quãng thời gian trong 3 mùa từ 2004 đến 2007 mà Man United không thể nào giành được chức vô địch ngoại hạng. Một Arsenal “bất bại” nối tiếp là một Chelsea của Mourinho vừa giàu có lại vô cùng thực dụng đã khiến cho Quỷ Đỏ dường như chịu bất lực. Lúc đó, thế hệ 92 đã không còn sức mạnh nhiều như trước, trong khi những tài năng như Ronaldo hay Rooney còn quá trẻ. Man United của Sir Alex khi ấy, có những giai đoạn chỉ còn níu giữ hy vọng nhờ những bàn thắng của “Van Gol” Ruud van Nistelrooy. Và tất nhiên, chỉ thế là không đủ để đem lại chức vô địch. Lúc này, Quỷ Đỏ đã ở một vị thế khác với những năm đầu của Sir Alex nhiều, và chỉ vài năm không vô địch ngoại hạng, người ta đã nghi ngờ ông, cho rằng ông đã hết thời, nắm quyền quá lâu,… Nếu những ai đã trải qua quãng thời gian ấy cùng đội bóng, có lẽ sẽ nhớ chiếc cúp vô địch Liên Đoàn mùa 2005/06 quý giá ra sao, một danh hiệu níu kéo hy vọng, một danh hiệu báo trước thời kỳ rực rõ, một thời kỳ của Ronaldo, Rooney.

Bàn tay run của Sir Alex trong trận chung kết Champions League với Barcelona khiến cho các cổ động viên Quỷ Đỏ rất cảm động. Ảnh: Internet

Những tưởng, sau quãng thời gian ấy, thời kỳ của Man United sẽ còn dài lâu với những tài năng đẳng cấp trong đội hình. Nhưng rồi Ronaldo cũng nghe theo tiếng gọi của đội bóng hoàng gia Real Madrid mà rời khỏi đại gia đình Quỷ Đỏ. Sir Alex vẫn ở đó, vững vàng thống lĩnh những người học trò của mình vượt qua khó khăn. Nhưng thực sự, bất cứ ai thời điểm ấy cũng có thể thấy được rằng Man United đã không còn cái bá khí chinh phục như ngày nào. Dù có cố gắng đến đâu, con người ta cũng phải có điểm dừng. Và tất cả các cổ động viên Quỷ Đỏ vẫn nhớ hình ảnh Sir Alex run run đôi tay khi chứng kiến các học trò của mình nỗ lực trong tuyệt vọng trước một Barcelona quá hùng mạnh năm 2011. Rõ ràng những Fabio, Valencia, Chicharito, Park Ji Sung, Anderson, Rooney hay Carrick lúc ấy làm sao mà chọi lại được Iniesta, Xavi, Messi,Busquets hay Villa đang ở đỉnh cao phong độ. Man United đã phải nhận thất bại thực sự, nhưng đó cũng đánh dấu lần vượt khó cuối cùng trong sự nghiệp của Sir Alex, khi ông dìu dắt một tập thể ít được đánh giá cao tiếp tục cạnh tranh sòng phẳng với Man City “nhà giàu” ở ngoại hạng và là một trong những lá cờ đầu của người Anh ở đấu trường châu Âu.

Sự nghiệp của Sir Alex, với biết bao thăng trầm, cho thấy sự phù hợp đến kỳ lạ với đội bóng mà ông gắn bó, Manchester United. Có thể nói, chính HLV huyền thoại người Scotland đã giữ gìn và phát huy tốt nhất truyền thống của Quỷ Đỏ, và ngược lại, chính sân Old Trafford cũng là mảnh đất tuyệt vời nhất cho ông thể hiện tài năng của bản thân.

Tất cả những người yêu quý Sir Alex đều rất lo lắng những ngày này và luôn cầu mong ông sớm bình phục. Ảnh: Internet

Cho đến hiện tại, khi nhớ lại quãng thời gian ông làm việc ở sân Old Trafford, người ta càng chỉ thêm khâm phục tài năng cùng phẩm chất của ông. Một con người mạnh mẽ, một thuyền trưởng vững tay lái đưa con tàu Man United vượt qua bao khó khăn, trắc trở. Sir Alex đã là một người mạnh mẽ biết bao trên sân cỏ, và nay, khi ông lâm bệnh, toàn thể những người yêu mến ông trên khắp thế giới vẫn hướng về người đàn ông có biệt hiệu là “Ông già gân” ấy, mong ông tiếp tục thể hiện sự mạnh mẽ của mình trên sàn đấu cuộc đời. Ngôi nhà Quỷ Đỏ ngóng trông ông, Nhà hát vẫn chờ “Ông già gân” trở lại, sừng sững giương cao ngọn cờ màu đỏ bất diệt.

“Tiếp tục chiến đấu nhé Boss … Gửi những lời cầu nguyện và tình yêu tới Cathy và toàn thể gia đình” – David Beckham (Instagram)

“Mọi ý nghĩ của tôi và những lời cầu nguyện đều hướng về ông, bạn của tôi. Hãy mạnh khỏe nhé, Boss” – Cristiano Ronaldo (Twitter)

“Làm ơn! Hãy khỏe nhé! Chiến thắng trận này đi!” - Peter Schmeichel (Twitter)

“Sớm khỏe nhé Boss. Luôn ở bên tất cả gia đình trong thời gian buồn rầu này” – Wayne Rooney (Twitter)

“Vô cùng đáng tiếc khi nghe tin về Sir Alex Ferguson đang phải nằm bệnh viện. Luôn nghĩ về ở bên ông ấy và gia đình. Hãy mạnh khỏe nhé Boss” – Robin van Persie (Twitter)

Ông ấy mạnh mẽ, tôi chắc chắn rằng ông ấy sẽ trở lại, sẽ trở nên mạnh khỏe, tôi chắc chắn điều ấy” – Rafael da Silva

Bái Dương