Thứ 4 Ngày 17 Tháng 07 Năm 2019
CẢM NHẬN & CHIA SẺ

Chủ nhật ngày 12 tháng 05 năm 2019Lượt xem: 200

Bạn còn nhớ? Robin - chứng nhân số 20

Hôm nay là ngày kết thúc mùa giải 2018/19 ở ngoại hạng Anh và thêm một trận đấu nhạt nhòa nữa của Man United. Nhưng ở một nơi khác, ký ức lại ùa về với tôi khi chứng kiến ngày mà Robin-chứng nhân số 20 của thời kỳ thành công màu đỏ đã có buổi chia tay sân cỏ xúc động của mình. Đó là những ký ức không thể xóa nhòa, dù cho những điều gì đang xảy ra chăng nữa.

Một thời, người ta vẫn hay nói vui rằng: Cần gì Batman khi đã có Robin. Quả thực, Batman là người mang đến trật tự, và với các cổ động viên của Man United, thì Robin đã thay thế hoàn toàn người hùng dơi để mang đến trật tự màu đỏ trở lại thành Manchester.

Sau một mùa giải để vuột mất chức vô địch trong gang tấc, người thầy vĩ đại của màu đỏ thành Manchester là Sir Alex đã quyết định tìm đến người có thể mang lại sự trật tự thường thấy ở thành Manchester. Và dù không có Batman - người thường được coi là sứ giả của trật tự trong Comic, thì ông đã có được Robin.

1. Robin United, một Robin tròn trịa

Robin đã có được danh hiệu vô địch cùng Man United. Ảnh: Man Utd via Getty

Trước khi nói đến Robin trong bóng đá, chúng ta hãy nói một chút đến Robin trong Comic và phim ảnh.

Robin - người có lẽ chỉ được biết tới nhiều nhất khi là một cộng sự của Batman. Người thường chỉ được hành động khi có chỉ thị của anh hùng dơi. Người đã dằn vặt quá nhiều để cố gắng thoát khỏi cái bóng khổng lồ của một trong những hình tượng to lớn nhất của thế giới comic. Và tất nhiên, đa số trường hợp, anh ta đã không làm được.

Robin có rất nhiều khả năng, anh thực sự có tài, anh được chỉ dạy bởi Batman, một thiên tài và có đủ mọi tố chất để trở thành một hình tượng. Song, anh mãi chỉ được nhớ đến là người số 2, một người mặc quần áo màu mè bị che lấp sau bộ cánh dơi.

Và chúng ta có Robin trong bóng đá, anh là một người có tài năng, anh xuất thân từ một nền bóng đá lớn - Hà Lan. Robin đến nước Anh và được một trong những biểu tượng của giải ngoại hạng - Arsene Wenger chỉ dạy. Robin đã hoàn thiên quá trình chuyển hóa của mình, từ một cầu thủ chạy cánh nghiêng về hỗ trợ chuyển sang vai trò tiền đạo chủ lực vô cùng sắc bén mà đỉnh cao là 30 bàn ở giải ngoại hạng mùa 2011/12 cùng danh hiệu chiếc giày vàng.

Robin ở Arsenal là một cầu thủ có tài năng, một cá nhân xuất sắc, nhưng để nói về sự tròn trịa thì thật khó. Robin vẫn còn đó hình ảnh vật lộn cùng chấn thương, vẫn còn đó một tiền đạo đã có được đến 37 bàn sau 48 trận và giành chiếc giày vàng ngoại hạng mà vẫn chẳng có nổi một danh hiệu.

Nhưng có lẽ khác với Robin trong Comic, Robin ngoài đời đã tìm thấy sự tròn trịa cho mình, một cái kết viên mãn, mà ở đó anh là người hùng đích thực.

Dưới bàn tay của Sir Alex, Robin đã phát tiết được tất cả những tinh hoa. 26 bàn sau 38 trận ở giải ngoại hạng chỉ trong mùa đầu chuyển đến Man United, trong đó có rất nhiều bàn còn được người ta xem đi xem lại như cú bắt bóng sống cháy lưới Aston Villa sau đường chuyền dài của Rooney. Robin ngoài danh hiệu cá nhân - chiếc giày vàng, đã có thêm danh hiệu tập thể - vô địch ngoại hạng. Điểm đến xứng đáng, nét hoàn thiện cuối cùng của cho bản thân anh để thực sự vượt lên, và được nhìn nhận.

2. Khi Man United vẫn còn đó những thủ lĩnh

Hình ảnh Robin che mặt là khoảnh khắc thường thấy. Ảnh: Action Images

Có lẽ nhìn những con người mặc áo đỏ hiện tại, vô hồn, chán nản và chuyền những đường chuyền không rõ đầu đuôi, người ta chẳng thể nhận ra đội bóng mà mình yêu. Chẳng rõ từ khi nào những con người mang dòng máu Quỷ đã chẳng còn trên sân và Nhà hát của những giấc mơ giờ đây thật hoang lạnh.

Chúng ta nhớ về những tháng ngày, người ta mặc áo đỏ, người ta dám chịu trách nhiệm, người ta đá hết sức trên sân và cảm thấy xấu hổ sau một trận đấu làm thất vọng người hâm mộ.

Thực tế, những ngày đẹp trời của Robin ở sân Old Trafford không phải là đa số. Anh chỉ được tận hưởng cảm giác thắng trận liên tục, cảm giác làm nhà vô địch, cảm giác khiến đối thủ lo ngại,… chỉ trong mùa giải đầu tiên mà thôi. Còn sau đó, là những ngày mà được chiếm lĩnh bởi cảm giác lo lắng, mất định hướng và quá khó để giữ niềm tin.

Những hình ảnh niềm vui của Robin trong tôi cũng nhiều, song những hình ảnh anh lấy tay che mặt sau mỗi trận thua, camera lại quay cận cảnh từng sợi tóc trên đầu đã điểm bạc của anh cùng bàn tay cố giấu đi sự thất vọng vào cuối trận. Anh đã như vậy đấy, chẳng thể giấu được cảm giác bất lực, như những Rooney, Vidic, Ferdinand, Evra,… trong chuỗi ngày sau khi Sir Alex giải nghệ.

Man United lúc ấy cũng thua, cũng vật lộn, cũng đá khốn khổ, cũng chỉ từng biết tạt và tạt dưới thời Moyes hay chuyền qua lại dưới thời Van Gaal nhưng người ta nhìn thấy sự thất vọng, sự xấu hổ đến cùng cực của những người đầu lĩnh. Tôi có nhớ hình ảnh người ta đã quay một em bé ngồi bất thần trên băng ghế sau trận thua của Man United dưới thời Moyes, một hình ảnh ám ảnh và buồn bã. Nhưng giờ đây, thay vì buồn sau mỗi trận thua của Man United thì người ta lại tức giận, vì họ thấy những cái bóng vật vờ ngày này qua ngày khác mà chẳng chút xấu hổ.

Nhưng đó là giờ, còn ở ngày đó, người ta thấy thương những người như Robin hơn là giận. Chẳng còn những vị trí dứt điểm thuận lợi, anh phải lao vào tranh bóng của những trung vệ cao to ở cái tuổi băm, và đôi chân pha lê của một họa sĩ nay chẳng còn được vẽ những đường cong mà thay vào đó là những cú băm bổ để giành bóng.

Tôi nhớ Robin những ngày ấy, cả lúc vui lẫn lúc buồn, cả chiến thắng và thất bại. Người ta cảm thông, muốn được đứng bên cạnh những con người ở Man United ngày ấy vì họ biết các cầu thủ ra sân với sự trận trọng thực sự màu áo đỏ, sự nhiệt huyết trên sân và những khuôn mặt xấu hổ khi lực bất tòng tâm.

3. Tạm biệt anh, nét chấm phá ở nhà hát

Robin đã giải nghệ trong màu áo Feyenoord. Ảnh: Laurens Lindhout/Soccrates/Getty Images

Robin không thực sự là một “siêu sát thủ” đáng nhớ nhất đã từng tung hoành ở nhà hát. Trước anh, người đồng hương Ruud van Nistelrooy và nhiều cầu thủ khác cũng đã cho thấy khả năng săn bàn tuyệt diệu của mình. Nhưng Robin có lẽ là một người rất đặc biệt, anh có sự nghệ sĩ, anh có sự hiệu quả, anh đến vào những ngày cuối cùng của Sir Alex trên cương vị huấn luyện, và anh là chứng nhân hoàn hảo khoác áo số 20.

Robin đến Nhà hát khi người ta không thường xuyên được thấy những nghệ sĩ trong vai trò tiền đạo ở nơi đây. Man United đã rất thành công với bộ ba tốc độ, hiệu quả là Ronaldo - Rooney và Tevez. Và khi một nghệ sĩ đến, Berbatov, anh đã không để lại được dấu ấn. Man United khi ấy vẫn đậm chất tốc độ, hiệu quả hơn là những đôi bàn chân tài hoa vẽ nên đường cong tuyệt mĩ cuối cùng.

Những nghệ sĩ thật khó thành công với lối đá tốc độ rực lửa dường như đã ăn vào máu của quân đoàn Quỷ Đỏ khi ấy, nhưng với Robin, anh là tổng hòa của vẻ đẹp cùng hiệu quả. Robin ra chân nhanh, dứt điểm quyết đoán và chính xác, nhưng những đường bóng qua chân anh, chúng vẫn đẹp, vẫn xứng đáng được xem đi xem lại. Chính vì vậy, Robin chính là tác nhân cần thiết của Man United khi ấy, anh góp phần làm “mềm hóa” đội hình của Sir Alex. Robin chính là nét chấm phá, là sự khác biệt trong cuộc đua vô địch mà chính HLV Mancini đã phải thừa nhận.

Hôm nay, Robin đã giải nghệ, ngày anh rời sân cỏ, nhìn anh thật bình thản. Tóc anh vẫn điểm bạc, đội của anh vẫn vừa thua như cái cách anh thường xuyên được nhìn thấy ở Man United những năm trước. Nhưng lần này, anh không phải che mặt, Feyenoord thua 0-2 trước Den Haag ngay trên sân nhà nhưng vẫn đứng thứ 3 và Persie cũng chẳng còn gì luyến tiếc khi đã cống hiến mùa giải cuối cùng bằng tất cả sức lực cho đội bóng của mình.

Persie có những giây phút cuối cùng trên sân cùng với gia đình nhỏ của mình, ánh mắt của anh cho thấy sự thoải mái. Robin đã rời sân cỏ mà không phải che mặt, anh đã vươn đến sự tròn trịa cho chính mình, và cho dù chỉ là một ánh sáng thoáng qua, nó cũng thật đẹp để những người yêu anh luôn nhớ tới.

Bái Dương