Thứ 4 Ngày 26 Tháng 09 Năm 2018
QC1Qc2
TIN TIÊU ĐIỂM

Thứ 5 ngày 15 tháng 02 năm 2018Lượt xem: 4170

Mùa xuân, nghĩ về RedCafe, nghĩ về Quỷ Đỏ

Manchester United, hay như cách gọi thân quen với người Việt Nam là MU, vốn từ lâu chẳng còn gì xa lạ với những tín đồ của túc cầu giáo khắp mọi miền tổ quốc.

Mờ u thường xuất hiện rất nhiều trong câu nói của không những các fan của họ, mà dường như còn là đề tài thường trực cho tất cả mọi người, cho dù bạn hâm mộ bóng đá Ý, bóng đá Đức, hay Tây Ban Nha đi chăng nữa. Và trong không khí xuân đang rạo rực đất trời, nơi mà tất cả mọi người, từ Bắc, Trung, Nam đều dừng cuộc sống sôi động hàng ngày lại để trở về bên bàn trà, chén rượu, chia sẻ cho nhau những điều tâm đắc của bàn thân mình, thì Mờ u, liệu chăng, cũng là một đề tài đầy lạc thú như vậy.

Đã bao giờ bạn tự hỏi, tại sao Mờ U lại phổ biến đến vậy? Sao ai cũng muốn nghĩ về nó, nói về nó, cho dù là tích cực hay tiêu cực? Rõ ràng, so với lịch sử của bóng đá ở Việt Nam thì MU nói riêng hay thậm chí cả bóng đá Anh nói chung chưa là gì so với sức ảnh hưởng lâu dài từ những nền bóng đá khác.

Người Việt Nam biết đến bóng đá, có lẽ rằng sớm nhất là thông qua nền bóng đá Pháp từ những năm thuộc địa. Rồi sau đó là nền bóng đá Đông Âu. Nhân dân ta mới chỉ được thưởng thức bóng đá Anh, với điển hình là giải ngoại hạng, chỉ vài chục năm gần đây, tức là chưa là gì so với hành trình của trái bóng tròn trên đất nước hình chữ S này cả.

Rõ ràng, sự ảnh hưởng của bóng đá Anh, và MU nói riêng đến người dân ta diễn ra như thế nào vẫn còn là điều tranh cãi. Song những thứ phức tạp, phải chăng lại chỉ đến từ điều đơn giản: Tình yêu, cảm giác mà trái bóng tròn cũng như 22 con người trên sân mang lại.

Đồng hành cùng sức ảnh hưởng của MU ở Việt Nam, đã có rất nhiều nhóm cổ động được thành lập và tập hợp. Rõ ràng, bạn có thể lựa chọn tự mình xem ở nhà, cùng với bạn bè và người thân, hay đồng hành với một cộng đồng cả trong cũng như ngoài trận đấu là tùy theo quyết định của mình mà thôi. Song, được chia sẻ với nhiều người, múa phím sau mỗi trận, được san sẻ  chung nỗi thất vọng, hay nhân lên nhiều lần niềm vui, rõ ràng là một điều thú vị không thể chối cãi.

RedCafe từ lâu, đã mang đến cho bạn điều đó. Nhiều người tìm đến đây chỉ để xem các nhận định, đọc phân tích của người khác, hay thể hiện bản thân, hoặc đơn giản chỉ là muốn chia sẻ cảm xúc của mình tới cộng đồng. Có những người vẫn hay phàn nàn về tình trạng ngôn từ hỗn loạn, những pha ban nick điên cuồng hay xoay vòng cùng bao cú lái lụa. Nhưng tựu chung lại, RedCafe vẫn là một nơi chứa đầy cảm xúc cho rất nhiều những thành viên của nó. Và dù nó có vẻ như đang có một bộ mặt hài hước, tươi vui, song cũng ẩn chứa bao bí mật trầm lắng, xúc động.

1. Tình yêu đến từ nơi đâu

Với bản thân tác giả và những người cùng thời ấy, bóng đá đến với các vùng quê Việt Nam trong những năm giữa thập kỷ 9X theo nhiều cách khác nhau. Song phần lớn những người hâm mộ lúc ấy vẫn đang bận bịu với cuộc sống mưu sinh ngoài đồng ruộng hơn là tận hưởng niềm vui. Mỗi tối, người ta chỉ có thể đến một vài nhà có Tivi trong làng để xem những “Trở về Eden”, “Sông Đông êm đềm”, rồi sau này là “căn nhà nhỏ trên thảo nguyên” hay chương trình “những bông hoa nhỏ”.

Bóng đá khi ấy vẫn chưa tạo ra một dấu ấn rõ nét trong thời kỳ gian khó ấy. Nhưng rồi, đội tuyển Quốc gia đã thay đổi tất cả, thành công của đội vào năm 95 có thể ví như một phát đại bác vào tâm trí người hâm mộ. Người ta bắt đầu xem bóng đá nhiều hơn, biết đến những thứ như ‘luật việt vị”, “luật bàn thắng vàng”.

Rồi bóng đá đã củng cố những chỗ đứng vững chắc của nó với những Minh Chiến, Huỳnh Đức, Karl Heinz Weigang,… dẫn đường. Từ đó, người ta xem nhiều hơn, không chỉ là tuyển nước nhà, mà cả giải thế giới nữa, như những Euro 96 hay World Cup 98.

Thế hệ chúng tôi khi đó vẫn hướng tới những trận đấu cấp độ quốc gia trước, những đấu trường mà ở đó trước hết là tinh thần dân tộc, sự quyết tâm cống hiến bản thân mình cho quốc gia. Nhưng dần dà, bóng đá lan tỏa hơn nữa, người ta không chỉ chú ý nhiều đến các giải đấu vài năm mới có một lần, mà bắt đầu xem cả những trận cấp câu lạc bộ một cách phổ biến.

Chính từ đó, chúng tôi khám phá được cho mình màu áo đỏ. Thông qua những pha ban bật của Dwight Yorke và Andy Cole, rồi qua những màn lội ngược dòng mà đỉnh cao là đêm Nou Camp khi Quỷ Đỏ vượt qua Bayern Munich trong những phút giây cuối cùng. Mọi người cảm thấy rằng có một điều gì đó của bản thân đang rực cháy màu đỏ, một tinh thần cố gắng cho đến tận cùng. Phải chăng, đó cũng là niềm tin chung của thế hệ thời đấy đang hừng hực khí thế xây dựng một đất nước trong thời đại mới, đàng hoàng hơn, to đẹp hơn.

Tôi đã có những cuộc trò chuyện với những người hâm mộ Quỷ Đỏ từ trước đó. Những người có thể gọi là anh, hay chú của mình. Đa số đều không còn nhiều thời gian để đến với những quán café đông đúc, hay những tụ điểm offline màu mè mà chỉ tự chọn cho mình một không gian tĩnh lặng, với màn hình nhỏ mỗi cuối tuần. Qua lời kể của các bậc cha chú ấy, chúng tôi được biết, trước mình đã có những người say đắm với Andrei Kanchelskis, Eric Cantona,…

Tôi được biết đến sự khó khăn của việc tiếp cận bóng đá Anh khi đó, những buổi phát của đài truyền hình không phải lúc nào cũng diễn ra và người ta phải truyền miệng hay cùng xem những trang báo về thông tin các cầu thủ. Cuộc sống của dân ta khi đó còn nhiều khó khăn khi vừa trải qua một thời kỳ cấm vận và đang đất nước còn đăng cố gắng chuyển mình.

Rõ ràng, những trận đấu cuối tuần hay những chia sẻ về tinh thần, phẩm chất Quỷ Đỏ khi ấy đã phần nào giúp đỡ nhiều người vượt qua những tháng ngày đó cùng với sự lạc quan. Ngày nay, có thể tình yêu với màu áo đỏ của những người thời đó đã rút vào trầm lắng, song thực sự, vẫn khó có thể đong đếm hay so sánh tinh thần hâm mộ của bất kỳ thế hệ nào với các vị ấy. Các bác có thể không quá khích sau mỗi trận thắng của MU, song vẫn nặng lòng với những bước thăng trầm của đội bóng.

Cộng đồng người hâm mộ Quỷ Đỏ cũng chứng kiến một lượng lớn nhân sự trong thời kỳ những người em tôi. Những chàng trai, cô gái chuyển giao giữa hai thiên niên kỷ. Học sinh thời đó vẫn đi học với cặp sách và vở dán đầy hình Backstreet Boys, Westlife, Spice Girls,…

Người ta thấy được văn hóa thần tượng bắt đầu manh nha và rồi phát triển rực rõ thời kỳ đó. Và văn hóa bóng đá thời đó cũng bị ảnh hưởng. Bạn có thể thấy được một fan điển hình thời này của MU là một cô nữ sinh trung học, người rất hâm mộ Spice Girls chẳng hạn, và mỗi ảnh của Posh (biệt danh của Victoria – vợ Beckham) thì luôn sẽ có ảnh của Becks theo kèm.

Nhiều người em của tôi đến với MU khi đó thông qua Beckham, một cầu thủ đầy vẻ đẹp trai lãng tử với quả tóc mái đình đám. Rõ ràng, quả bóng không lăn chỉ vì vẻ đẹp trai, song người ta vẫn cần vẻ ngoài như vậy để phổ biến thêm về quả bóng. Những người em tôi ban đầu không đến với MU về những cảm xúc mà đội bóng này mang lại. Song mưa dầm thấm lâu, qua mỗi trận chỉ bật TV để xem “chàng tóc vàng Beckham”, người ta dần sẽ chú ý đến cả những pha va chạm nảy lừa nơi tuyến giữa của Scholes và Keane, những cú rắt bóng ma thuật của Giggs, hay những pha kết thúc đầy vẻ đơn giản song lại vô cùng kỳ dị của Ruud van Nistelrooy.

Cuối cùng, cái gì sâu lắng sẽ được như lại, như một số người em đã từng chia sẻ với tôi: “Bọn em bây giờ thỉnh thoảng mới nghe lại nhạc của Spice Girls, cũng rất lâu rồi chưa đọc tin của Beckham, nhưng tuần nào cũng phải xem trận của Mờ U mới chịu được”.

Thời kỳ hoàng kim của Manchester United có thể nói là gắn bó với những năm tháng của Ronaldo. Tiền đạo người Bồ này thậm chí còn được chính Sir Alex coi là công trình vĩ đại nhất của mình. Anh được coi là ngôi sao sáng nhất, là cầu thủ mà lối đá của Man United phải xoay quanh và phục vụ. Và dù cho còn nhiều vấn đề về lối sống, rõ ràng sự hấp dẫn của anh này là rất khó để cưỡng lại. Nhiều người em của tôi đã gia nhập cộng đồng hâm mộ MU vào thời kỳ này.

Các em thích nhìn thấy Ronaldo đẹp trai sáu múi, cao to mặc áo đỏ, thích động tác lùi ra lấy đà đá phạt , thích dáng đứng hoành tráng đầy tính cơ bắp của siêu sao này mỗi khi ghi bàn. Và theo quan điểm có tính khá phiến diện của nhiều người, một người đẹp muốn nổi bật thì nên đi cùng một người bạn xấu hơn.

Vâng, người xấu hơn đó có thể nói chính là Rooney, đầu hói, thấp và nhìn khá phục phịch, chân tương đối ngắn. Cầu thủ có biệt danh “gã Shrek” liên tục là nhân vật chính của những tít báo kiểu như “top 10 cầu thủ xấu nhất thuế giới”. Trái với vẻ bảnh bao, hay cười với các trọng tài cũng như đội bạn của Ronaldo thì Rooney lúc nào cũng băm bổ, la hét, mặt mũi méo xẹo vì giận dữ.

Nhưng Rooney cũng là một người tận tâm nữa, mặc dù là một tài năng được coi là sáng giá nhất nước Anh trong vòng hàng chục năm trở lại đây, anh đã từng đóng vai làm nền cho cả Ronaldo, Berbatov và rồi sau này là cả những Van Persie hay thậm chí là Falcao.  Có những ngày, người ta chẳng bao giờ hỏi câu “Hôm nay ai đá tiền đạo?” vì mặc định đã biết câu trả lời rồi “Rooney và Chicha”.

Gã hói, vẫn ở đó, vào thời điểm mà đội hình MU gần như chẳng có một ngôi sao sáng giá nào, và chỉ có cái tên của anh là vẫn đủ cho sự đảm bảo về một lối đá sòng phẳng trước mọi đối thủ. Đến giờ, Ronaldo vẫn đang tận hưởng những ngày đỉnh cao, và chưa rõ nó sẽ kết thúc lúc nào, còn Rooney thì đã trở lại đội bóng quê hương. Mấy đứa em của tôi, lạ thay, đã từng không quá đau lòng khi anh chàng người Bồ rời khỏi nhà hát, đã thực sự xúc động ngày Rooney ra đi: “ Đội trưởng vừa đi rồi, mà người ta vẫn chỉ nói về 300 nghìn bảng”.

Thời kỳ sau này của Manchester United thực sự có thể nói là không quá nhiều niềm vui. Đội bóng xuống dốc, mất phương hướng. Lối đã cũ sau bao nhiêu năm xây dựng dưới thời Sir Alex dường như không còn hiện hữu. Thay vào đó Quỷ Đỏ loay hoay với từ kiểu chơi thuần Anh của ông David Moyes, cho tới triết lý kiểm soát bóng dưới thời Louis Van Gaal và hiện tại quay về phòng ngự chủ động của Jose Mourinho.

Thực sự mà nói, chính chúng tôi cũng không nghĩ rằng có ai có thể hâm mộ một đội bóng như vậy với nhiều trận đấu bạc nhược và nhạt nhẽo. Nhưng thật bất ngờ, vẫn có rất nhiều người đến với màu áo đỏ trong thời kỳ này. Đó là những chàng trai, cô gái tuy không lớn về mặt tuổi đời, song thật sự đáng khâm phục khi dám đến với một đội bóng đang trong quá trình xây dựng lại và nhiều khi chẳng duy trì nổi cá tính của bản thân mình. “Bọn em hâm mộ Quỷ Đỏ có lẽ không phải bởi vì họ đá hay.

Có lẽ phần nhiều là lý do đến từ những người hâm mộ của họ. Chúng em được biết đến những thảo luận trên mạng xã hội về các đội bóng và đã thực sự tôn trọng cộng đồng fan Quỷ Đỏ. Đó là những người kiên định với niềm tin của mình vào đội bóng. Dù cho rằng những câu nói “ Đường dài mới biết ngựa hay” “Qua đêm nay trời lại sáng” của họ nhiều khi chỉ có tác dụng động viên chính mình. Bọn em thích lối suy nghĩ kiên định ấy và muốn trở thành một phần của cộng đồng”. – Vâng, đó là những điều tôi có thể thấy qua tiếp xúc với những người em này, và thú thật rất khâm phục họ.

Rõ ràng, Quỷ Đỏ không còn chỉ là một đội bóng, nó đã đi vào cách sống, vào suy nghĩ, vào cộng đồng của nó như một biểu trưng của những con người muốn vươn lên vượt qua thử thách và không bao giờ đầu hàng.

Đó có thể là những lý do khác nhau để mọi người đến với tình yêu Quỷ Đỏ. Song trên hết, tất cả chúng ta vẫn ở đây, trong một cộng đồng và chia sẻ một điểm chung nhất. Và đó mới là điều quan trọng.

2. Các bạn vấn sẽ luôn có RedCafe đồng hành

RedCafe, như nhiều người cũng đã biết, là một diễn đàn đã được thành lập khá lâu trước đó. Nó có một cộng đồng khá lớn, một quãng thời gian dài và do đó tạo nên một cá tính của riêng mình.

Nhiều người quan niệm RedCafe là một cộng đồng khá hài hước. Có rất nhiều người thích đùa ở đây, các thành viên của RedCafe đã tạo ra khá nhiều cái tên hài hước để gọi đội bóng của mình và cả các đối thủ. Chúng ta nhớ những buổi lạm bàn về MU song tràn ngập những cái tên như “lò bánh” “cò đỏ” “tot gà” ,… và dù có làm cho nhiều người khá phật lòng bởi các biệt danh ấy, nó cũng mang đến niềm vui cho cả một cộng đồng.

Ở RedCafe, người ta thường xuyên tim được những bình luận theo kiểu “troll” với đội bạn. Và tất nhiên các “đội bạn” ở đây cũng ít khi để yên khi có rất nhiều những “điệp viên nằm vùng” luôn sẵn sàng nổi lên sau mỗi trận đấu không được như ý. Và tất nhiên, đỉnh cao của sự hài hước, thậm chí nó hài hước quá mức và lên đến tầm bi kịch. Đừng nói với tôi rằng bạn không biết “thánh ám Kai” hay “Khoa Bom” là ai nhé? Mấy người này đem đến nhiều bi kịch cho cả đội mình và đội bạn lắm rồi.

Song RedCafe cũng là một cộng đồng đầy nghiêm túc nữa. Có những người từng nói với tôi rằng “nếu muốn đọc phân tích chất lượng về MU, tôi vẫn hay lên RedCafe”. Và thực sự là ngoài những khi hài hước quá mức, phần lớn dung lượng trên RedCafe là về những trận đấu và cầu thủ.

Mọi người đều có quyền thể hiện quan điểm ở đây, đem đến những nhận định, bày tỏ của mình về màn trình diễn của toàn đội hay cầu thủ. Ngay từ khi thành lập, ban điều hành của RedCafe đã luôn ưu tiên cho những nội dung như vậy. Và cho đến nay, những nội dung về kỹ thuật vẫn đang và sẽ được ưu tiên trong cộng đồng này.

Được biết rằng, đã có rất nhiều nhà báo, chuyên gia từng mài giũa kỹ năng của mình trong những trang diễn đàn RedCcafe và hiện tại, vẫn luôn có những người như vậy. Tất nhiên, chia sẻ tầm hiểu biết của mình hướng đến cộng đồng cũng là một cách để nhân lên niềm vui và giảm đi nỗi buồn trước cũng như sau trận đấu.

Dĩ nhiên, cộng đồng nào cũng có những mặt tối của nó. Các bạn chắc hẳn còn nhớ sau mỗi trận đấu không được như ý, trên diễn đàn RedCafe lại tồn tại nhan nhản những ngôn từ “không phù hợp”. Một loạt các bình luận ác ý cũng như tranh cãi thậm chí đến mức xúc phạm lẫn nhau giữa những người xung đột quan điểm. Và tin tôi đi, vai trò của những người quản lý lúc ấy thật chẳng dễ chịu chút nào khi phải cấm đoán chính những người bạn, người anh em thân thiết của mình từ trước.

Anh Nguyễn Anh Tuấn, một thành viên của ban quản trị diễn đàn, người hiện đang là cây bút chủ lực của báo điện tử RedCafe.vn đã từng có những chia sẻ với tôi: “Tôi rất buồn khi phải làm việc này. Tôi mất hàng giây để suy nghĩ khi ban một nick nói những ngôn ngữ “không phù hợp” và cũng mất thời gian tương tự để tiễn “Kai” “Khoa bom” ra đảo trước các trận đấu .Tất cả vì sự an toàn của chiến thắng cho đội bóng, thật buồn khi phải làm thế với họ”.

Đó là phần nổi của tảng băng, mà tôi và bạn hay bất kỳ ai chỉ cần chú ý một chút thôi, cũng sẽ nhận ra được. Nhưng RedCafe không chỉ có những thứ như vậy, mà còn có nhiều góc khuất thật khó để ai biết đến. Diễn đàn đã có những thời gian cực kỳ khó khăn. Mạng xã hội lên ngôi, các thành viên của nó đã lớn tuổi và bắt đầu có nhiều điều lo nghĩ hơn trong cuộc sống.

Hàng năm trời, RedCafe nguội lạnh. Và đó là khoảng thời gian khó khăn nhất, như anh Lưu Văn Thành – người sáng lập RedCafe từng tâm sự: “Lúc đó, mạng xã hội phát triển, người ta ít lên các diễn đàn hơn. Anh em cũng kha khá tuổi rồi, người còn hoạt động nhưng cũng nhiều người nghỉ. Bản thân anh cũng quá bận rộn với công việc mà không có đủ thời gian để lo cho hoạt động của diễn đàn. Việc hoạt động của diễn đàn bị bê trễ đến hàng năm, và cho đến khi anh quay trở lại, nhìn thấy trong hòm thư nick diễn đàn của mình hàng trăm Inbox. Ai cũng thể hiện sự lo lắng, rồi động viên. Anh lại mang những suy nghĩ, và không muốn phụ tấm lòng của anh em”.

Và tâm sự ấy, cũng là điều mong mỏi chung của chúng tôi. RedCafe hiện tại có thể không còn giữ được đội hình cũ như ban đầu và cũng có nhiều thay đổi. Song tất cả vẫn hướng đến một sân chơi tốt nhất dành cho các fan hâm mộ. Nơi bạn có thể tìm thấy những quan điểm  và cũng được thể hiện quan điểm của mình ở một diễn đàn tôn trọng sự bình đẳng cũng như tình cảm của tất cả mọi người dành cho đội bóng.

Bái Dương